Chương 2 - Bạn Cùng Phòng Của Thái Tử

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Từ sau khi có chút tiền, tôi không còn thường xuyên gọi Cố Dã là thiếu gia nữa.

Thái độ cũng trở lại bình thường, không còn nịnh nọt cười với anh.

Cũng không còn giúp anh làm việc này việc kia.

Ai bảo tên này vừa khó chiều muốn chết, miệng lưỡi lại độc địa.

So với việc làm tùy tùng cho anh, còn không bằng nhặt những món đồ anh không cần rồi làm người bán đồ cũ.

Vốn dĩ chúng tôi vẫn bình an vô sự, tôi lén bán đồ suốt hai năm.

Ai ngờ tôi đã bị phát hiện từ lâu.

Thậm chí lúc này.

Trên người tôi chỉ quấn một chiếc khăn tắm miễn cưỡng che được phần thân dưới, còn bị tên Cố Dã này chặn ngay trước cửa phòng tắm.

Anh còn mập mờ véo phần thịt mềm bên hông tôi.

05

Hơi nước vẫn chưa tan hết. Phòng tắm nóng hầm hập, tấm gương phủ một lớp sương trắng, phản chiếu hai bóng người mờ nhạt đang chồng lên nhau.

“Tính tình càng ngày càng lớn. Trước đây chẳng phải mở miệng ra là gọi tôi một tiếng thiếu gia sao?”

Ngón tay cái của Cố Dã lại khẽ vuốt ve một cái, mang theo hơi nóng còn sót lại trong phòng tắm và chút lạnh lẽo.

Cơ bắp bên hông tôi không thể khống chế mà căng cứng. Tôi chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc, muốn lùi về phía sau.

Nhưng bàn tay Cố Dã giữ quá chặt. Kẽ giữa ngón cái và ngón trỏ ghì sát bên mép xương hông tôi, các đốt ngón tay gần như muốn lún vào da thịt.

Tôi không thể giãy ra.

Anh tiến lại gần nửa bước:

“Mấy năm nay kiếm được không ít tiền nhỉ?”

Hơi thở của tôi khựng lại. Vì động tác tới gần của anh, vạt khăn tắm bị cọ lên trên một chút. Mặt ngoài đùi tôi chạm vào lớp vải quần bò của anh, cảm giác thô ráp khiến bắp chân tôi run lên.

“Chu Bạch.”

Anh gọi tên tôi, giọng nói hạ xuống rất thấp, thấp đến mức mỗi chữ đều như dán sát màng nhĩ rung động:

“Mang đồ của tôi đi bán, có phải rất sung sướng không?”

Bàn tay còn lại của anh nâng lên. Anh dùng mu bàn tay nhẹ nhàng gạt những sợi tóc ướt đẫm trước trán tôi, sau đó trượt xuống theo vành tai, dừng lại ở dái tai rồi vê một cái không nhẹ không nặng.

“Nói đi.”

Tôi nghiến răng hàm.

Tôi phải nói gì?

Nói rằng tôi thật sự bán rất sung sướng sao?

Chết tiệt, Cố Dã sẽ không thật sự là gay đấy chứ!

Chặn tôi trong phòng tắm, véo eo tôi, xoa dái tai tôi, còn dùng chất giọng trầm thấp dán sát mặt tôi hỏi có phải tôi rất sung sướng không…

Rốt cuộc tên này đến đòi nợ hay đến tán tỉnh vậy?

“Cậu… cậu bỏ tay ra trước đi.”

Tôi nói.

“Bỏ ra?”

Anh bật cười:

“Chu Bạch, cậu là người làm ăn, chắc phải biết trên đời không có bữa trưa nào miễn phí chứ?”

Chuông cảnh báo trong lòng tôi lập tức vang lên.

“Ý cậu là gì?”

Cố Dã thu tay về, châm một điếu thuốc khác:

“Hai năm qua những món đồ cậu lấy từ chỗ tôi đã bán được bao nhiêu tiền?”

Tôi không nói.

Anh nhướng mày:

“Nhìn cậu xem, gặp phải câu hỏi không muốn trả lời lại bắt đầu im lặng.”

Tôi nghiến răng:

“Rốt cuộc cậu muốn làm gì? Muốn tôi trả tiền lại cho cậu sao?”

“Trả tiền?”

Cố Dã giống như vừa nghe thấy một chuyện cười, khẽ hừ một tiếng:

“Cậu cảm thấy tôi thiếu tiền sao?”

“Vậy cậu muốn thứ gì?”

“Chẳng phải tôi đã nói rồi sao?”

Khóe môi Cố Dã chậm rãi cong lên:

“Cậu bán đồ sung sướng rồi, phải bồi thường cho nhà sản xuất là tôi một chút.”

Anh cố ý kéo dài giọng.

“Còn bồi thường bằng thứ gì…”

Cố Dã ngậm điếu thuốc vào miệng, ngay trước mặt tôi chậm rãi cởi chiếc cúc trên cùng của áo sơ mi.

Mí mắt tôi giật mạnh.

Anh lại cởi thêm một chiếc.

“Đệt! Cậu… cậu cởi quần áo làm gì?!”

“Làm gì sao?”

“Cậu đoán xem?”

Một phần xương quai xanh của Cố Dã lộ ra, đường nét rắn rỏi.

Cổ áo sơ mi mở đến trước ngực, mơ hồ có thể nhìn thấy đường nét của cơ bắp.

Anh nâng tay, dùng ngón trỏ chạm vào chính giữa xương quai xanh của tôi.

“Thật ra sự bồi thường tôi muốn rất đơn giản.”

“Cậu.”

“Ở bên tôi một năm.”

Đầu óc tôi lập tức ngừng hoạt động.

“Cái quái gì vậy?”

Tôi tức đến mức cả người đỏ bừng, trừng mắt nhìn anh:

“Tôi không bán thân đâu!”

Cố Dã bật cười. Anh nghiêng đầu, vẻ mặt vô cùng vô tội:

“Cậu đang nói gì vậy?”

“Tôi chỉ muốn cậu làm trợ lý riêng cho tôi thôi.”

“Cậu… đã nghĩ đi đâu rồi?”

Anh nhướng mày, giọng điệu tràn đầy trêu chọc.

Tôi: “…”

Tôi thẹn quá hóa giận, lập tức đẩy anh ra:

“Cậu nói thẳng là làm trợ lý không được sao? Cứ nói ở bên với chẳng ở bên, còn vừa véo eo vừa cởi cúc áo. Tôi còn tưởng cậu muốn tôi ngủ cùng cậu!”

Cố Dã sờ cằm:

“Ngủ cùng?”

“Cũng không phải là không được.”

Cả người tôi lập tức không ổn.

“Cố Dã, cậu bị điên à? Cái gì gọi là cũng không phải không được?!”

Tôi giật lấy bộ đồ ngủ, luống cuống mặc lên người. Kết quả cổ áo mắc trên đầu, kéo mãi vẫn không xuống được.

Trong quá trình ấy, chiếc khăn tắm không phụ sự mong đợi mà tuột ra. Tôi cảm giác một luồng gió lạnh lùa vào.

Tôi cúi đầu nhìn.

Trống không.

Tôi không cảm xúc cúi xuống nhặt khăn tắm, không cảm xúc quấn lại, sau đó không cảm xúc ngẩng đầu nhìn Cố Dã.

Tên này lập tức quay phắt đầu đi, vành tai hơi đỏ.

Tôi nói:

“Cậu đỏ mặt cái gì chứ? Đều là đàn ông cả!”

06

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)