Chương 11 - Bản Chất Của Tình Yêu
Kết thúc kỳ thi thử cuối cùng. Bố mẹ đưa tôi và Giang Viễn Bạch đi ăn tối rồi về nhà. Dạo này để tiện kèm tôi ôn thi, Giang Viễn Bạch đã dọn vào ở phòng dành cho khách của nhà tôi.
Tần Hách Dương nhìn thấy bố mẹ tôi lại vội khoác lên mình dáng vẻ ngoan ngoãn lễ phép ngày xưa. Nhưng cậu ta vừa mở miệng, tôi liền biết cậu ta điên thật rồi.
Cậu ta dám nói thế này: “Bố mẹ, hiện giờ có thể hai bác chưa biết cháu là ai, nhưng trong tương lai không xa, cháu sẽ là con rể quý của hai bác.”
Nói xong cậu ta nhìn sang tôi, ánh mắt đầy vẻ tự đắc muốn gì được nấy, nhưng khi thấy Giang Viễn Bạch bước xuống xe, ánh mắt ấy lập tức trở nên u ám và lạnh lẽo.
“Sao cậu ta lại ở đây?”
“Tống Kiều An, chẳng lẽ cậu định bẻ lái nguyên tác để ở bên cạnh thằng này sao?”
Bố mẹ tôi nghe không lọt tai nổi nữa, định gọi bảo vệ ra lôi tên điên này đi.
Tôi trấn an bố mẹ và bảo Giang Viễn Bạch vào nhà trước. Rồi tôi quay lại đối diện với gương mặt u ám của Tần Hách Dương, nói:
“Không phải cậu là người bẻ lái nguyên tác trước sao?”
Bình luận nổ tung.
【Tình huống gì đây, chẳng lẽ nữ phụ cũng thức tỉnh rồi.】
【Tôi đã bảo là thấy nữ phụ dạo này khang khác mà.】
【Vậy có nghĩa là ả cũng biết trước cốt truyện biết mình sẽ chết thảm thế nào rồi sao.】
Tần Hách Dương trợn tròn mắt, hiển nhiên vô cùng kích động.
“Tống Kiều An, cô cũng thức tỉnh rồi đúng không? Vậy cô phải biết là cô sẽ kết hôn với tôi, chúng ta mới là một gia đình chứ.”
Tôi nhìn cậu ta với nụ cười lạnh lẽo, trong đầu hiện lên hình ảnh cái chết thảm khốc của mình dưới gầm cầu.
“Rồi để cậu cướp trắng tài sản nhà tôi và hại chết tôi sao?”
Giọng tôi rất nhẹ, nhưng lọt vào tai Tần Hách Dương lại tựa như tiếng sét đánh ngang tai. Cậu ta lảo đảo lùi lại hai bước rồi vội vã nhào tới: “Không đâu, đó chỉ là nguyên tác thôi, chúng ta có thể không đi theo kết cục của nguyên tác mà. Chúng ta sẽ kết hôn, rồi sinh mấy đứa con, hạnh phúc…”
“Đủ rồi, hiện tại tôi đã thoát khỏi cốt truyện nguyên tác, và cậu cũng vậy.”
Tôi ngắt lời Tần Hách Dương, nói tiếp: “Đã chọn một con đường khác ngay từ lúc bắt đầu thì đừng có ảo tưởng quay đầu lại. Tần Hách Dương, tôi không ra tay tàn độc với cậu đã là sự ban ơn lớn nhất rồi.”
“Nếu cậu còn dám đến chọc tức tôi, tôi không ngại làm cậu thê thảm hơn hiện tại đâu.”
Tần Hách Dương không tin, cậu ta nghĩ rằng nếu tôi đã biết trước cốt truyện thì hẳn tôi cũng phải mang thứ tình cảm mù quáng bất chấp mọi thứ vì cậu ta mới phải.
“Kiều An, em nhìn anh lại đi, anh là Hách Dương mà, Hách Dương của em đây, em quên mất những tháng ngày chúng ta cùng nhau du học nước ngoài rồi sao?”
“Chúng ta đã tổ chức hôn lễ ở Ai Cập.”
“Em bảo em muốn mấy năm nữa mới sinh con, cho nên…”
“Cho nên bà nội cậu mới lén bỏ thuốc triệt sản cho tôi, rồi tôi còn phải quỳ xuống cảm tạ cậu đúng không?”
Sắc mặt Tần Hách Dương sầm lại, cậu ta há miệng định giải thích nhưng mãi chẳng nặn ra được một chữ nào.
“Tần Hách Dương, tôi cảnh cáo cậu lần cuối, nếu cậu còn dám xuất hiện trước mặt tôi hoặc gia đình tôi, tôi sẽ trói cả nhà lớn bé của cậu ném thẳng cho bọn đòi nợ.”
Không biết có phải do lời nói của tôi quá tàn nhẫn hay không, mà Tần Hách Dương bặt vô âm tín cho đến tận lúc thi đại học xong.
Tin tức về cậu ta tôi chỉ nghe được từ miệng giáo viên trong buổi liên hoan tốt nghiệp.
Tần Hách Dương tiêu đời rồi.
Kể từ cái ngày cậu ta quay về, cậu ta luôn tìm đủ mọi cách để đưa mọi thứ trở lại đúng quỹ đạo nguyên tác. Cậu ta cho rằng chính Lý Sơ Đồng là kẻ đã gián tiếp hại mình trở nên thê thảm như vậy. Thế là cậu ta bắt cóc Lý Sơ Đồng, định tiêm cho cô ta mầm bệnh HIV mà cậu ta kiếm được từ đâu đó.