Chương 1 - Bản Án Từ Tập Đoàn
Quản lý nhân sự đập tờ thông báo điều chuyển xuống bàn tôi, giọng điệu mang đầy vẻ hả hê:
“Giang Vy, quyết định từ tập đoàn: điều cô xuống trông kho. Mức lương từ 60.000 tệ giảm còn 3.000 tệ. Không ý kiến thì ký vào.”
Tôi bật cười, không tranh cãi, chỉ cầm bút ký dứt khoát.
Chỉ một giây sau, tên quản lý đơ mặt.
Mấy đồng nghiệp đứng hóng chuyện cũng ngớ người.
Tờ giấy A4 đó rơi xuống bàn làm việc chất đầy hồ sơ dự án, nhẹ như một bản án, nhưng lại phát ra tiếng vang không nhỏ.
Góc giấy lởm chởm, vẫn còn mùi mực in rẻ tiền – rẻ như cách bọn họ ra quyết định.
Gã họ Vương, mặt bóng nhẫy, bụng bia, luôn tự cho mình quyền chà đạp người khác.
Không sao cả.
Từ giây phút tôi đặt bút ký, ván cờ đã thay đổi.
Người cầm quân, là tôi.
1.
Tờ điều chuyển in trên giấy A4 nhẹ hều như một bản án, rơi bịch xuống bàn làm việc đang chất đầy hồ sơ dự án của tôi.
Cạnh giấy nham nhở, vương mùi mực in rẻ tiền – thứ mùi của sự cẩu thả và hấp tấp, như chính cách mà họ đang gấp gáp vứt bỏ tôi.
Quản lý nhân sự họ Vương – một gã đàn ông trung niên bụng bia, mặt mũi bóng dầu – hôm nay không còn cái vẻ cười hùa nịnh bợ thường thấy. Khuôn mặt hắn méo mó vì khoái chí, nếp nhăn hằn sâu thành từng rãnh, chẳng khác gì lưỡi dao nhỏ.
“Giang Vy, quyết định từ tập đoàn: điều cô đi trông kho.”
Hắn không cần nói to – chỉ cần đủ để cả khu vực văn phòng chết lặng.
Tiếng gõ bàn phím biến mất. Tiếng xì xào cũng tan thành hư vô.
Tôi cảm nhận rõ hàng chục ánh mắt đang đổ dồn về phía mình – ánh nhìn như đèn pha giữa đêm, có soi mói, có thương hại, nhưng nhiều hơn cả là sự phấn khích.
Một đám người chờ đợi được xem tôi ngã nhào.
“Tiền lương, từ 60.000 tệ một tháng, giảm xuống còn 3.000 tệ.”
Từng chữ như dính móc câu, rỉ máu, đinh vào từng tấc lòng tự trọng.
Nói xong, hắn khoanh tay trước ngực, ngẩng cằm, dùng ánh mắt kẻ bề trên nhìn xuống như đang đợi tôi diễn một màn “bị đẩy xuống vực”.
Hắn muốn tôi gào lên, chất vấn, làm loạn, hoặc khóc lóc như một kẻ đáng thương vừa bị đá văng khỏi ván cờ.
Nhưng tôi không cho hắn cơ hội đó.
Thậm chí tôi còn chẳng thèm nhíu mày.
Tôi lặng lẽ nhìn qua vai hắn – nơi đó, Trần Triết đang đứng.
Người đàn ông mà tôi từng nghĩ sẽ cùng mình đi hết cuộc đời.
Anh ta vẫn mặc bộ vest Armani mà tôi chọn, tóc vuốt gọn, dáng người cao lớn – nhìn qua trông chẳng khác gì một “soái ca chuẩn chỉnh”.
Nhưng anh ta không nhìn tôi.
Ánh mắt lảng tránh, đọng lại trên khoảng trời vô định ngoài cửa sổ – như thể chính anh ta cũng không chịu nổi việc phải chứng kiến tôi bị đẩy xuống đáy.
Còn bên cạnh anh ta… Bạch Vi Vi – cô tiểu thư trẻ tuổi, được cưng chiều đến mức ngông cuồng – đang thân mật khoác tay anh ta, gương mặt rạng rỡ vì đắc ý.
Son môi đỏ như máu, nụ cười của cô ta kiêu ngạo và chói mắt.
Cô ta còn cố tình liếc nhìn tôi, ánh mắt khiêu khích cùng khóe môi cong lên đầy vẻ mỉa mai, giống hệt một con mèo đang dẫm lên xác con mồi vừa bắt được.
Tôi hiểu rồi.
Toàn bộ trò hề này là do cô ta dựng lên.
Cô ta – con gái Chủ tịch – không ngại dùng cách thô bạo nhất để kéo tôi ra khỏi cuộc chơi.
Tôi thu ánh mắt về, đặt lại trên tờ giấy mỏng tang trước mặt.
Không khí như ngưng đọng, căng đến nghẹt thở.
Tôi có thể nghe thấy những tiếng xì xào nén lại từ xung quanh – những lời thì thầm chỉ dành cho những cú trượt chân thảm hại.
“Xong rồi, lần này Giang Vy tiêu thật rồi.”
“Dám đắc tội với Bạch Vi Vi, thì còn mong có kết cục tốt đẹp gì à?”
“Đáng tiếc thật, dự án năng lượng mới chính tay cô ấy gầy dựng từ đầu mà.”
“Tiếc gì chứ? Trong giới công sở, chọn sai phe thì phải chịu thôi.”
Những câu nói như ruồi nhặng vo ve bên tai, chui tọt vào đầu tôi.
Nhưng lạ thay, chẳng tạo ra một gợn sóng nào trong lòng.
Tôi cầm lấy tờ thông báo điều chuyển.
Phía dưới còn đính kèm một bản “phụ lục điều kiện”.
Tôi đọc rất kỹ – từng câu, từng chữ.
Nội dung không nhiều, trọng tâm là: với tư cách là người từng phụ trách dự án trọng điểm của tập đoàn, trong thời gian còn là nhân viên, tôi không được tham gia hoặc tư vấn bất kỳ dự án nào có yếu tố cạnh tranh với công ty, dưới mọi hình thức.
Một bản điều khoản được thiết kế ra để làm nhục, để bóp nghẹt đường lui của tôi.
Nhưng buồn cười thay — nó viết quá dở.
Lỗ hổng đầy rẫy, toàn là kiểu “tay mơ tưởng mình khôn lỏi”.
Trong lòng tôi, một ngọn lửa lạnh lẽo bắt đầu nhen nhóm.
Tôi ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt sốt ruột của quản lý Vương.
Tôi mỉm cười với hắn. Một nụ cười rất nhạt, rất nhẹ, đến mức còn lộ ra hai lúm đồng tiền.
“Bút.”
Tôi khẽ nói.
Hắn hơi khựng lại, không ngờ tôi lại phản ứng như vậy.
Vô thức, hắn rút cây bút ký từ túi áo ra đưa cho tôi.
Tôi mở nắp bút.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, trong bầu không khí tĩnh lặng như đông cứng, tôi cúi xuống, từng nét từng nét, ký tên mình vào phần cuối văn bản:
Giang Vy.
Nét chữ của tôi dứt khoát, mạnh mẽ, không run một chút nào.
Ký xong, tôi đặt lại bản thông báo và cây bút trước mặt hắn.