Chương 4 - Bài Vị Bí Ẩn Và Tiếng Cười Định Mệnh
Tôi còn chưa kịp động đậy, bài vị trong túi đã rung lên bần bật.
“Khá lắm thằng ranh, có khí phách. Không hổ là hậu duệ nhà họ Phó ta.”
Giọng cụ cố vang vọng khắp không gian sân viện.
Ngoại trừ Phó Bác Uyên dường như không nghe thấy nội dung cụ thể, những người khác đều sợ ngây người.
“Nếu đã đông đủ cả rồi, thì đừng trách lão già này không nể tình nhé.”
Vừa dứt lời, vòng xoáy màu xanh lục bùng nổ.
Vô số bóng đen lao ra từ bên trong, vồ thẳng vào Tô Mạn Đình và Vương đại sư.
“A! Đừng lại đây!”
Tô Mạn Đình thét lên liên hồi.
Nhưng tôi nhìn kỹ lại thì mấy bóng đen đó thực chất là một đám các ông các bà nửa trong suốt.
Người thì cầm tẩu thuốc gõ vào đầu Tô Mạn Đình, người thì túm râu Vương đại sư kéo sang hai bên, người thì cưỡi thẳng lên cổ vệ sĩ tát bồm bộp vào mặt.
Cả cái sân loạn thành một nồi lẩu thập cẩm.
“Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, tôi sai rồi, tôi không dám nữa đâu.”
Tô Mạn Đình bị vây đánh, tuy trên người không có vết thương nhưng tinh thần đã hoàn toàn sụp đổ.
Phó Bác Uyên đi đến bên cạnh, ôm chầm lấy tôi vào lòng.
Tay anh ta rất lạnh, đang run nhè nhẹ.
“Không sao chứ?” Anh ta thấp giọng hỏi.
Tôi lắc đầu.
“Không sao, chỉ là cảnh tượng này hơi hoành tráng chút thôi.”
“Rốt cuộc chuyện này là thế nào?”
Phó Bác Uyên nhìn cảnh hỗn loạn trước mắt.
“Thật sự có mấy thứ đó sao?”
Tôi ngẫm nghĩ một hồi, quyết định bài ngửa luôn.
“Chồng ơi, thật ra cụ cố và các cụ vẫn luôn ở đây đấy.”
Tôi vỗ vỗ cái ba lô.
“Với lại, các cụ thích nghe tôi buôn chuyện lắm.”
Phó Bác Uyên nghệt mặt ra.
Lão Vương đại sư đột nhiên lồm cồm bò dậy.
Lão tranh thủ lúc đám quỷ đang vây đánh Tô Mạn Đình, móc trong người ra một cái bình đen, giật nút bần rồi hất thẳng về phía làn sương xanh.
“Máu chó đen cộng với nước tiểu đồng tử, phá phép của các người đây!”
Tiếng xèo xèo vang lên.
Chất lỏng đó hất vào làn sương xanh bốc lên một làn khói trắng.
Các vị tổ tiên đang chơi đùa vui vẻ bỗng kêu lên mấy tiếng thảm thiết, bóng hình nhạt đi rất nhiều.
“Lão tạp chủng đáng ch//ết!”
Tiếng cụ cố gầm lên.
“Con bé kia, mau, mau chửi lão! Dùng cái mồm của con, chửi ch//ết lão đi, để nạp khí cho tụi ta!”
Dám hất máu chó đen vào cụ cố nhà tôi?
Tôi đẩy Phó Bác Uyên ra, móc từ trong túi ra cái loa phóng thanh lớn mua ven đường lúc trước.
Bật công tắc, vặn âm lượng tối đa.
“Vương đại sư chứ gì? Cái đồ già không nên nết kia, tôi thấy lão đúng là cóc ghẻ đòi làm thiên nga, mặt thì xấu mà cứ thích làm màu!”
“Cái đạo bào này mua chín tệ chín bao phí vận chuyển phải không? Mặc lên người lão trông như đồ khâm liệm ấy, sao thế, vội vã đi đầu thai à?”
Có sự hỗ trợ của cái loa, tiếng của tôi vang tận mây xanh rung chuyển cả lá cây.
Theo từng câu tổng sỉ vả của tôi, mấy bóng quỷ vốn đang uể oải bắt đầu đậm nét trở lại.
“Tốt, chửi hay lắm!”
Cụ cố lơ lừng trên không trung reo hò.
“Con bé này, mồm mép đúng là lanh lợi, nghe sướng cả tai.”
Có sự giúp sức của các tổ tông, loáng cái đã ấn đầu Vương đại sư xuống đất “ma sát”, cái bình máu chó đen đó bị đổ hết vào mồm lão.
Tô Mạn Đình thì sợ quá ngất xỉu luôn.
7
Nhà cổ tan hoang một mảnh.
Tô Mạn Đình và Vương đại sư bị tống lên đồn cảnh sát.
Bố chồng tôi, Phó Chính Hải tỉnh lại vào ngày hôm sau. Sau khi nghe chuyện, ông tức đến mức suýt ngất lần nữa, lập tức tuyên bố ly hôn với Tô Mạn Đình, đuổi bà ta ra khỏi nhà tay trắng.
Tôi trở thành đại công thần của nhà họ Phó.
Từ ngày đó, ánh mắt Phó Bác Uyên nhìn tôi đã khác hẳn.
Trước đây là lạnh nhạt kèm chút chê bai, giờ là kính nể xen lẫn tò mò.
Nhất là khi anh ta tận mắt thấy tôi trò chuyện với không khí, còn tách trà trên bàn thì tự động dịch chuyển lại gần để tôi uống nước.
“Miên Miên.”
Tối hôm đó, Phó Bác Uyên ngồi bên giường nhìn tôi lau bụi cho bài vị của cụ Phó Đức Vượng.
“Cụ cố… cụ thật sự vẫn còn ở đây sao?”
“Còn chứ.”
Tôi không thèm quay đầu lại.
“Vừa nãy cụ còn phàn nàn với tôi đấy, bảo dạo này anh làm ăn lớn quá, chẳng có thời gian đánh cờ với cụ. À đúng rồi, cụ còn kể chuyện hồi nhỏ anh hay đái dầm nữa.”
“Dừng!”
Phó Bác Uyên đỏ mặt, vội ngắt lời tôi.
“Nếu cụ cố và các cụ đã ở đây, vậy tôi có nên chính thức bái kiến một chút không?”
Tôi ngẫm nghĩ rồi hỏi bài vị.
“Cụ cố ơi, chắt nội muốn dập đầu với cụ kìa, cụ có gặp không?”
Bài vị rung rinh.
Tôi nói: “Cụ cố bảo gặp thì cũng gặp được, nhưng giờ cụ không có thực thể, anh dập đầu cụ cũng không nhận nổi, hay là…”
“Hay là sao?”
“Hay là anh đồng ý với tôi một điều kiện.” Tôi mỉm cười nhìn Phó Bác Uyên.
“Điều kiện gì?”
“Sau này đại quyền tài chính trong nhà này thuộc về tôi quản. Tôi muốn mua gì thì mua, muốn nói gì thì nói, anh không được chê tôi phiền.”
Phó Bác Uyên sững lại một chút rồi mỉm cười.
“Được, chỉ cần cô còn ở đây, trong nhà này cô là người quyết định.”
Cứ như vậy, tôi chính thức xác lập địa vị bá chủ của mình tại nhà họ Phó.
Tô Mạn Đình tuy đã vào tù nhưng anh họ làm thầy phong thủy của bà ta, cũng chính là sư huynh của Vương đại sư, sau khi nghe chuyện đã tuyên bố sẽ đến báo thù cho sư đệ.
Nghe nói người đó là kẻ tàn ác thực thụ, biết cả hạ cổ nữa.
Tôi hơi sợ.
“Cụ cố ơi, giờ tính sao? Chúng ta có chơi lại cái loại tà môn ngoại đạo đó không?”
Cụ cố hừ lạnh khinh bỉ.
“Tà môn ngoại đạo? Trước “nhân khí” tuyệt đối, mọi thứ chỉ là hổ giấy.”
“Con bé kia, không phải con luôn muốn gây dựng sự nghiệp lớn sao?”
“Hả? Con có ạ?”
“Có chứ. Chúng ta biến cái nhà cổ này thành trò chơi “Kịch bản sát” (Script Kill) kinh dị thực tế đi. Để đám thanh niên đến đây nạp thêm nhân khí cho chúng ta. Người càng đông, dương khí càng vượng, cái loại đại sư rởm đời kia dù có dắt theo vạn con quỷ nhỏ đến cũng vô dụng.”
Mắt tôi sáng rực lên.
Ý hay đấy!
Vừa kiếm được tiền, vừa trấn được trạch, lại còn để đám tổ tiên cô đơn ngày nào cũng được xem kịch.
Một mũi tên trúng ba con chim.
8
Nói là làm.
Dưới sự hỗ trợ tài chính của Phó Bác Uyên, nhà cổ họ Phó lột xác biến thành khu trải nghiệm Kịch bản sát thực tế lớn nhất thành phố.
Kịch bản đều do cụ cố tự tay kể lại, tôi chấp bút chỉnh lý.
Lê Viên Kinh Mộng, Hào Môn Ân Oán Lục, Chuyện Cũ Nhà Cổ. Cốt truyện kịch tính, đầy “cẩu huyết” nhưng lại rất thực tế, thực tế nhưng lại mang màu sắc tâm linh.
Đám NPC trong khu trải nghiệm này toàn là “hàng thật giá thật”.
Cái bóng ma áo trắng ngồi chải đầu bên giếng là Cô hai.
Ông thầy đồ nghiêm khắc cầm thước kẻ đánh người trong thư phòng là Cụ ba.
Còn cái con quỷ ham ăn chuyên lẻn vào bếp ăn vụng đồ cúng là Chú năm.
Du khách vào trải nghiệm, ai nấy đều sợ đến mức khóc cha gọi mẹ, nhưng lúc ra ngoài lại tấm tắc khen sướng.
“Quá chân thực! Lúc sợi tóc của nữ quỷ đó chạm vào cổ tôi, cái cảm giác lạnh lẽo đó đúng là tuyệt đỉnh!”
“Cụ thầy đồ đánh vào tay đau thật đấy! Nhưng lúc tôi đọc thuộc thơ cụ lại cho kẹo, tương tác này mười điểm!”
“Còn anh quản gia kia nữa, đẹp trai quá, vì anh ấy tôi nhất định phải quay lại lần nữa.”
Kịch bản sát nhà họ Phó lập tức nổi như cồn trên mạng, vé luôn trong tình trạng cháy hàng.
Nguồn nhân khí tuôn về không dứt khiến từ trường của cả nhà cổ đều thay đổi.
Những góc tối âm u trước đây giờ tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ.
Sư huynh của Vương đại sư chọn đúng suất chiếu nửa đêm khi âm khí nặng nhất, dẫn theo vài tay có nghề, hùng hổ mua vé vào trong.
Vốn dĩ muốn phá hoại, thả vài con ác quỷ ra làm loạn.
Kết quả là…
Lão vừa thả hai con quỷ nhỏ mặt mày hung tợn ra đã bị Chú năm đi ngang qua nhìn thấy.
Chú năm thấy hai con quỷ nhỏ này thì mắt sáng rực lên.
“Ối chà, trò Kịch bản sát này còn đãi thêm món phụ nữa cơ à?”
Chẳng nói chẳng rằng, chú ngoác mồm nuốt chửng từng con một.