Chương 1 - Bài Vị Bí Ẩn Và Tiếng Cười Định Mệnh
1
Tiếng cười ấy khiến tôi dựng hết cả tóc gáy.
Như thể mấy chục ông bà già tụ lại cười cùng lúc.
Tôi quay đầu nhìn lại—chiếc đèn chùm pha lê vừa khéo rơi đúng chỗ Tô Mạn Đình đứng lúc nãy.
Ban nãy bà ta đẩy tôi quá mạnh, tự mình lùi lại mấy bước, vừa hay đứng ngay dưới đèn.
“Quả báo đến nhanh thật.” Tôi che miệng nhìn bà ta.
Tô Mạn Đình ôm cánh tay, đau đến méo mặt, run rẩy chỉ vào tôi chửi:
“Giang Miên, con s//ao ch//ổi như cô! Sao còn chưa c//út đi!”
Tôi siết tờ séc mười vạn trong tay, lùi liền ba bước, đứng ngoài cánh cổng sắt chạm trổ nặng nề của nhà họ Phó.
“Tô dì à.”
Tôi giơ tờ séc lên, nhún vai:
“Dì cũng biết cái miệng này của tôi linh lắm mà.”
“Đã chê tôi ồn thì tôi đi vậy. Sau này nhà này mà còn xảy ra chuyện gì, đừng trách tôi không nhắc trước. Bye nhé.”
Sau lưng vang lên tiếng ch//ửi rủ//a đi//ên tiết của Tô Mạn Đình, tiếng quản gia hoảng hốt:
“Phu nhân chảy nhiều máu quá!”
“Mau gọi xe cứu thương! Ôi trời, sao cửa lớn không đóng lại được?”
“Mau lại đây! Gió đâu ra mạnh thế này?!”
Lúc trước khi Phó Bác Uyên cưới tôi, anh đã dặn đi dặn lại:
Căn nhà cổ này có tuổi rồi, dễ nhìn phải “mấy thứ không sạch sẽ”.
Cách duy nhất để trấn trạch là tìm một người bát tự cứng, miệng mồm lanh lợi, có thể nói từ sáng đến tối.
Tôi thấy lý do này vô lý vô cùng.
Nhưng… tiền anh ta đưa thực sự quá nhiều.
Mỗi tháng năm vạn tiền tiêu vặt, thẻ phụ quẹt thoải mái, bảo hiểm đầy đủ, cuối năm còn có thưởng chia lợi nhuận.
Việc của tôi chỉ là:
Sáng đọc bản tin cho bình hoa nghe.
Trưa kể chuyện phong lưu của ông Hai đầu làng cho không khí nghe.
Tối trước khi ngủ thì kể chuyện bà Vương hàng xóm ngược đãi con dâu với góc tường.
Chỉ cần tôi nói nhiều, nhà này yên ổn.
Chỉ cần tôi im lặng, hoặc về nhà mẹ đ//ẻ vài hôm—ống nước sẽ tắc, bóng đèn sẽ nổ.
Bố chồng Phó Chính Hải coi tôi như con ruột, mỗi lần cho tiền đều là cả mấy nghìn.
Mấy hôm trước ông ra nước ngoài khảo sát dự án.
Chồng tôi—Phó Bác Uyên cũng đi công tác nửa tháng rồi.
Trong nhà chỉ còn bà mẹ kế vừa đi làm đẹp về—Tô Mạn Đình.
Bà ta chê tôi xuất thân nông thôn, nói năng ồn ào, ăn uống không tao nhã.
Nhân lúc người nắm quyền không có nhà, bà ta ném cho tôi mười vạn đuổi đi.
Đi thì đi.
Dù sao tôi với Phó Bác Uyên cũng chỉ là vợ chồng hợp đồng, cưới hơn nửa năm, tay còn chưa nắm.
Mười vạn này cộng với tiền riêng tôi tích cóp, đủ để về quê xây nhà dưỡng già.
Tôi bắt một chiếc taxi.
“Chú ơi, đến khách sạn năm sao gần nhất.”
Bác tài nhìn tôi qua gương chiếu hậu:
“Cô gái, sau lưng cô… không có ai chứ?”
Tôi sững lại:
“Không có ai mà? Sao vậy?”
Bác ta nuốt nước bọt:
“Không có gì… chỉ là lúc cô vừa lên xe, ghế sau tự nhiên lún xuống, như có mấy người ngồi ấy…”
Tôi sờ balo sau lưng.
Trong đó ngoài quần áo thay ra… còn có một nắm hạt dưa tôi tiện tay vơ từ bàn thờ nhà họ Phó trước khi đi.
Tôi bắt đầu buôn chuyện với bác tài:
“Chú không biết đâu, nhà chủ cũ của tôi kỳ quái lắm…”
“Bà mẹ kế ấy mặt lúc nào cũng dài ngoằng, lớp nền dày đến mức vỗ một cái chắc rơi ba cân bột…”
“Bà ta bị đèn đậ//p trúng, không biết có đi bắt đền hãng đèn không nữa. À mà tôi nói chú nghe, bà ta còn đối xử với con dâu tệ lắm…”
Tôi càng nói, nhiệt độ trong xe càng ấm lên.
Bác tài bị tôi chọc cười, nói chuyện với tôi suốt quãng đường đến khách sạn.
Xuống xe, ông còn chưa muốn dừng:
“Cô em, cái tài ăn nói này mà không đi diễn hài thì phí quá.”
Tôi cười khan hai tiếng, trả tiền rồi chuồn lẹ.
Vào phòng khách sạn, tôi quăng balo lên giường.
“Mệt ch//ết bà rồi…”
Tôi nằm ngửa nhìn trần nhà.
Vừa ngừng nói chuyện—Cảm giác quái dị trong phòng lại xuất hiện.
Rèm cửa tự động lay động.
Cửa nhà tắm “két” một tiếng hé ra.
Điều hòa chỉnh 26 độ, nhưng cổ tôi lạnh buốt.
Tôi ngồi bật dậy.
Chẳng lẽ… “thứ đó” ở nhà họ Phó đi theo tôi rồi?
Phó Bác Uyên từng nói, mấy thứ đó không thể rời khỏi phạm vi nhà cổ.
Trừ phi—Tôi kéo balo lại.
Lúc nãy đi vội, ngoài hạt dưa, hình như tôi còn tiện tay vớ đại một thứ cứng cứng để phòng thân.
Tôi mở khóa kéo, đổ hết đồ ra.
Quần áo, hạt dưa…
Và một tấm bài vị gỗ đen sì.
Trên đó viết bằng chữ vàng:
“Hiển khảo Phó công húy Đức Vượng chi linh vị.”
Tôi tối sầm mặt.
Đây chẳng phải bài vị cụ tổ nhà họ Phó sao?!
Tôi đang ôm bài vị luống cuống—Chiếc TV trong phòng đột nhiên tự bật lên.
Màn hình nhiễu trắng, rè rè hai tiếng…
Rồi tự chuyển sang kênh tuồng cổ.
Tiếng kinh kịch vang lên…
2 “Cụ cố ạ?”
Tôi gọi với một tiếng.
Tiếng tivi đột nhiên vặn lớn thêm một nấc.
Tôi nuốt nước bọt.
Nghe đâu căn nhà cổ của nhà họ Phó âm u như vậy là vì tổ tiên vốn mở gánh hát, sau này phất lên mới chuyển sang làm kinh doanh.
Nhà họ Phó càng ngày càng giàu, quy tắc cũng càng lúc càng nhiều.
Cho đến khi cái “đứa nói nhiều” như tôi xuất hiện.
Giờ thì hay rồi, tôi bị đuổi đi, còn tiện tay xách luôn cả “khán giả” đi theo.
“Cụ cố này, nếu cụ đã đi theo con thì chúng ta phải giao kèo ba điều.”
Tôi đặt bài vị lên tủ đầu giường, rót cho cụ một ly nước khoáng, bày thêm một nắm hạt dưa.
“Thứ nhất, không được nhát con, con nhát gan lắm, nhỡ dọa con ch//ết thì không ai kể chuyện cho cụ nghe đâu.”
“Thứ hai, không được làm con xui xẻo, con giờ là dân thất nghiệp rồi, còn phải sống tiếp nữa.”
“Thứ ba.”
Tôi ngẫm nghĩ một hồi.
“Cụ phải phù hộ cho con phát tài. Con mà giàu rồi, sau này ngày nào cũng đốt cho cụ điện thoại giấy đời mới nhất, để dưới đó cụ cũng được lướt video ngắn.”
Vừa dứt lời, chiếc điện thoại đặt cạnh bài vị sáng lên.
Tài khoản đuôi 8888 của bạn vừa nhận được 50.000 NDT, nội dung: Tiền tiêu vặt tháng này.
Tôi sững người.
Hôm nay đâu phải ngày thẻ phụ của Phó Bác Uyên chuyển tiền định kỳ hàng tháng.
WeChat nảy ra một tin nhắn.
Là Phó Bác Uyên.
Chỉ vỏn vẹn một câu: “Nghe nói ở nhà xảy ra chuyện, ráng nhẫn nhịn chút, anh sẽ về sớm nhất có thể.”
Tôi nhìn chằm chằm màn hình điện thoại.
Người đàn ông này bình thường lạnh lùng như tiền, nhưng đối xử với tôi thì đúng là không có gì để chê.
Chỉ là không biết nếu anh ta biết tôi “chôm” luôn cả cụ cố nhà anh ta ra ngoài, liệu anh ta có nổi trận lôi đình tại chỗ không.
“Cảm ơn cụ cố ban thưởng ạ.”
Tôi chắp tay vái bài vị một cái, nỗi sợ trong lòng tan biến sạch sành sanh.
Điện thoại tôi lại reo lên.
Vừa bắt máy, một giọng nói yếu ớt nhưng sắc lẹm truyền đến.
“Giang Miên, cái đồ con tiện nhân kia, cô đang ở đâu?”
Cái giọng thoi thóp này của Tô Mạn Đình, đoán chừng vẫn còn đang nằm viện.