Chương 8 - Bài Thi Trắng Và Kế Hoạch Đổi Điểm
Nước mắt cô ta rơi xuống nền xi măng, tách, tách, tách, từng giọt một, giống như đếm ngược.
Sau đó cô ta quay người bỏ chạy.
Dép lê đập xuống mặt đất phát ra tiếng lẹp xẹp.
Chạy được hai bước thì vấp một cái, loạng choạng vịn vào góc tường.
Rồi tiếp tục chạy.
Biến mất ở cuối ngõ.
Tôi đứng tại chỗ, uống hết chai nước đó.
Ném vào thùng rác.
Quay người vào cửa hàng tiện lợi.
“Một que kem sữa.”
Thanh toán xong đi ra.
Gió đêm mùa hè thổi tới, nóng hầm hập, mang theo mùi cơm canh từ bếp của từng nhà.
Những chuyện sau đó là mẹ tôi kể cho tôi nghe.
Nhà họ Phương trả lại toàn bộ tiền mừng.
Chi phí ba mươi bàn tiệc, băng rôn, bánh kem, rượu nước, pháo, tiền thuê máy chiếu — trước sau lỗ hơn sáu mươi nghìn.
Thái Tú Trân bị chị dâu nhà mẹ đẻ mắng trong điện thoại bốn mươi phút.
“Cả mạng đang cười bà! Nhà họ Thái chúng tôi cũng mất mặt theo! Sau này bà đừng nói quen tôi—”
Hai đối tác làm ăn của Phương Đại Dũng trực tiếp chặn WeChat của ông ta.
“Tôi tưởng con gái ông thật sự giỏi giang mới tới, kết quả ông lấy ba mươi bàn tiệc lừa phong bao của tôi à?”
Điểm thi đại học của Phương Cẩm Dao — 0 điểm.
Không có bất cứ trường đại học nào nhận một thí sinh 0 điểm.
Thi lại là lựa chọn duy nhất.
Nhưng không có trường ôn thi lại nào ở địa phương muốn nhận cô ta.
Giáo viên tuyển sinh vừa mở nền tảng video ngắn là có thể lướt thấy khuôn mặt đó, đoạn video chiếu điểm đó, tấm băng rôn bị truyền hơn một triệu lần đó.
Không ai dám nhận củ khoai nóng phỏng tay này.
Một tháng sau.
Chuyển nhà.
Năm giờ sáng, Phương Đại Dũng lái chiếc xe tải nhỏ lùi khỏi con ngõ.
Trong xe nhét đầy vali và thùng giấy.
Thái Tú Trân ngồi ở ghế phụ, vành mũ kéo xuống tận sống mũi. Không quay đầu nhìn lại một lần.
Phương Cẩm Dao co ro ở hàng ghế sau.
Mặt vùi vào đầu gối.
Tôi đứng trên ban công tầng ba.
Trong tay bưng một cốc sữa.
Nhìn đèn hậu chiếc xe tải nhỏ chậm rãi chạy ra khỏi đầu ngõ, rẽ qua ngã tư, biến mất nơi chân trời còn chưa sáng hẳn.
Bên cạnh thùng rác ở đầu ngõ, có một góc vải đỏ đang lật trong gió.
Đó là mảnh băng rôn còn sót lại mà Phương Đại Dũng không nhét sạch.
Tôi uống một ngụm sữa.
Quay người vào nhà.
Ăn sáng thôi.