Chương 5 - Bài Thi Trắng Và Kế Hoạch Đổi Điểm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ngón tay Phương Cẩm Dao đặt lên nút làm mới.

“Hai — một—”

“Làm mới!!!”

Cô ta nhấn xuống.

Trang lập tức trắng xóa.

Vòng tròn tải xoay.

Một giây.

Hơn ba trăm người trong sân đồng thời nín thở.

Hai giây.

Đèn chiếu phát ra tiếng vo ve rất nhỏ, giống như có thứ gì đó đang sụp đổ.

Ba giây.

Vòng tròn dừng lại.

Trang tải xong.

Trên màn trắng, trang tra điểm chính thức ngay ngắn lại xuất hiện—

Phương Cẩm Dao

Số báo danh: 2025XXXXXX

Tổng điểm: 0

Hết rồi.

Dải băng chúc mừng màu đỏ biến mất.

Thông báo “top 20 toàn tỉnh” biến mất.

Trang sạch sẽ trống trơn, chỉ còn lại ba ký tự.

Ánh sáng trắng của đèn chiếu rọi lên con số đó, rọi lên hơn ba trăm khuôn mặt.

Tĩnh lặng chết chóc.

Tôi uống một ngụm nước cam.

【Chương 9】

Sự im lặng kéo dài năm giây.

Giống một sợi dây thun bị kéo đến cực hạn—

Giọng của Phương Cẩm Dao đứt trước.

“Không— không đúng—”

Cô ta nhìn chằm chằm màn hình, ấn đường nhíu thành một rãnh sâu.

Ngón tay nhanh chóng bấm bàn di chuột.

Làm mới.

Màn trắng. Tải. Xuất hiện.

Phương Cẩm Dao

Tổng điểm: 0

Lại một lần nữa.

Làm mới.

Phương Cẩm Dao

Tổng điểm: 0

Lần thứ ba.

Lần thứ tư.

“Hệ thống bị trễ rồi!” Cô ta đột ngột quay người, đối diện hơn ba trăm người, giọng cao vọt lên gần một quãng tám, “Server nghẽn quá — mọi người đừng vội — hệ thống tra điểm thi đại học hay bị sập lắm! Để cháu chờ thêm!”

Không ai đáp lời.

Bên dưới bắt đầu có người thì thầm với nhau.

Người mở miệng đầu tiên là anh trai thứ hai của Phương Đại Dũng, ngồi ở bàn thứ ba, hơn sáu mươi tuổi, đeo kính lão.

Ông ta đẩy gọng kính: “Cái thông báo chúc mừng màu đỏ đâu? Trước đó chẳng phải có một dòng viết top 20 toàn tỉnh à? Sao mất rồi?”

Câu nói này giống như một viên đá ném vào mặt hồ yên tĩnh.

Gợn sóng nổ tung từng tầng.

“Đúng rồi! Cái thông báo đỏ đó đâu?”

“Gỡ che điểm rồi thì điểm phải từ 0 biến thành điểm cụ thể chứ — sao vẫn là 0?”

“Mấy người top 20 thật sự kia, điểm đã ra chưa? Ai tra thử đi—”

Câu cuối cùng giống như ngòi nổ.

Mười mấy người đồng thời lấy điện thoại ra.

Trong sân yên tĩnh khoảng mười giây.

Mười giây sau, đối tác làm ăn đeo dây chuyền vàng của Phương Đại Dũng đứng dậy trước.

“Tôi tra rồi.”

Ông ta giơ điện thoại lên, trên màn hình là trang thông báo của website Sở Giáo dục tỉnh.

“Danh sách chính thức top 20 kỳ thi đại học toàn tỉnh năm nay vừa được đăng. Từ hạng nhất đến hạng hai mươi, mỗi người đều có tên, trường, điểm.”

Ông ta dừng một nhịp.

“Điểm thấp nhất là 711.”

“Trong danh sách không có Phương Cẩm Dao.”

Cốc trà trong tay Thái Tú Trân trượt xuống, va vào mép bàn vỡ thành hai mảnh.

Nước trà đổ khắp bàn, thấm ướt khăn trải bàn đỏ dưới đĩa.

“Không thể nào!” Giọng Phương Cẩm Dao biến dạng, giống như luồng hơi bị bóp cổ ép ra ngoài, “Cháu tận mắt thấy thông báo mà! Màu đỏ! Viết top 20 toàn tỉnh! Vừa rồi mọi người đều nhìn thấy — tất cả mọi người đều nhìn thấy — đúng không?”

Mắt cô ta quét từ gương mặt này sang gương mặt khác.

Không một ai đáp lại.

Lại có người lên tiếng: “Tôi cũng tra rồi. Năm nay top 20 toàn tỉnh đều là trường trọng điểm các thành phố, kém nhất cũng là trường Thực nghiệm tỉnh. Trường của Phương Cẩm Dao… không có trong đó.”

Nhiều màn hình điện thoại sáng lên hơn.

Mọi người truyền tay nhau xem danh sách chính thức.

m thanh càng lúc càng lớn, càng hỗn loạn, giống như một nồi dầu sôi bị dội nước lạnh—

“Thật sự không có tên cô ấy…”

“Cái 0 điểm này không phải bị che à?”

“Vậy cái thông báo trước đó là giả?”

“Ý là — cô ấy thật sự thi được 0 điểm?”

Câu cuối cùng là thím Trương nói.

Bà ta đứng cạnh bàn thứ tư, trong tay bưng một bát canh gà, canh đổ một nửa lên mũi giày, tiếng nhỏ xuống đất trong không khí oi bức nghe rõ đến lạ.

Mặt Phương Cẩm Dao dưới ánh trắng của đèn chiếu mất đi tia máu cuối cùng.

Môi tím tái.

Đồng tử tan rã.

Cô ta há miệng, nhưng trong cổ họng chỉ phát ra một tiếng xì xì giống quả bóng bị xì hơi.

“Không phải… không phải… điểm của tôi không phải 0…”

Thái Tú Trân bật dậy khỏi ghế, chiếc ghế đổ ngửa ra sau, đập xuống mặt đất phát ra tiếng vang lớn.

“Cẩm Dao, rốt cuộc con — rốt cuộc con thi được bao nhiêu điểm?!”

Phương Cẩm Dao nhìn mẹ cô ta.

Môi run rẩy, một chữ cũng không nói ra được.

Trên màn chiếu, con số 0 vẫn yên ổn treo ở đó.

Hơn ba trăm người, ba mươi bàn tiệc rượu, bốn tấm băng rôn, từng thùng rượu nước, bánh kem ba tầng—

Tất cả đều im lặng trước con số 0 đó.

Tôi đặt cốc nước cam đã cạn xuống.

Quay người đi về phía cổng sân.

【Chương 10】

Tôi còn chưa đi đến đầu ngõ, âm thanh phía sau đã nổ tung.

Đầu tiên là tiếng hét chói tai của Thái Tú Trân.

“Con giải thích rõ cho mẹ — cái thông báo đó là sao! Con nói cho mẹ nghe!!”

Sau đó là tiếng gầm của Phương Đại Dũng.

“Im miệng! Để nó nói! Cẩm Dao, con nói đi! Cái top 20 toàn tỉnh rốt cuộc là sao!!”

Tiếng khóc của Phương Cẩm Dao xuyên thấu cả con ngõ, đứt quãng, giống như bị người ta xé nát rồi ghép lại để thở.

“Con không biết… con thật sự không biết… hệ thống bị lỗi… nhất định là hệ thống bị lỗi…”

Cô ta không có cách nào giải thích.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)