Chương 3 - Bài Học Về Công Bằng
Tôi đẩy điện thoại lên bàn.
Trên màn hình là những lời bà ta vừa gửi trong nhóm cư dân.
Bà ta muốn hủy hoại con gái tôi.
Muốn cả khu dân cư biết tôi không có đàn ông chống lưng.
Muốn đến trường gây chuyện.
Cán bộ Mạnh xem xong, mày nhíu chặt.
Cuối cùng Lưu Hạo cũng lên tiếng.
“Cô.”
Giọng cậu ta rất nhỏ.
“Mẹ cháu nói chuyện khó nghe, cháu xin lỗi thay mẹ.”
Mã Hồng Mai đột ngột quay đầu.
“Con xin lỗi gì chứ!”
Lưu Hạo không nhìn bà ta.
Cậu ta nhìn tôi.
“Cô có thể đừng nộp chuyện này lên được không?”
“Cháu thật sự đã chuẩn bị rất nhiều năm.”
Tôi nhìn cậu ta.
Phòng họp rất yên tĩnh.
An An ngẩng đầu sau lưng tôi.
Con bé cũng đang chờ câu trả lời.
Tôi nói: “Cậu đã chuẩn bị rất nhiều năm.”
“Con gái tôi bị hắt nước bẩn cũng không phải chỉ một ngày.”
Hốc mắt Lưu Hạo đỏ lên.
“Nhưng những chuyện đó không phải cháu làm.”
Tôi gật đầu.
“Cho nên tôi không nói là cậu làm.”
“Tôi nộp hồ sơ về những tranh chấp hàng xóm kéo dài của gia đình cậu.”
“Các anh xác minh thế nào là việc của văn phòng tuyển phi công.”
“Tôi sẽ không gánh thay hậu quả do người lớn nhà cậu gây ra.”
Nói xong câu ấy, vai Lưu Hạo sụp xuống.
Mã Hồng Mai đột nhiên quỳ xuống.
Bà ta túm lấy ống quần tôi.
“Tôi sai rồi.”
“Sau này tôi sẽ không hắt nữa.”
“Tôi giặt quần áo cho cô, tôi bồi thường tiền.”
“Cô rút hồ sơ về có được không?”
An An sợ hãi lùi lại.
Tôi che chắn cho con bé.
“Buông tay ra.”
Mã Hồng Mai vừa khóc vừa lắc đầu.
“Cô cũng là một người mẹ.”
“Cô không thể nhẫn tâm như vậy.”
Tôi cúi đầu nhìn bà ta.
“Chính vì tôi là một người mẹ.”
“Cho nên tôi không thể để con gái mình cho rằng bắt nạt người khác chỉ cần khóc một trận là có thể bỏ qua.”
Sắc mặt Lưu Quốc Cường hoàn toàn trầm xuống.
Ông ta bước lên, kéo Mã Hồng Mai đứng dậy.
“Đủ rồi.”
Ông ta nhìn chằm chằm tôi, giọng hạ rất thấp.
“Trình Vãn Kiều, hôm nay cô đã tự chặn hết đường lui rồi.”
Cán bộ Mạnh nhìn ông ta.
“Mời ông chú ý lời nói.”
Nhưng Lưu Quốc Cường lại bật cười.
“Con gái cô học ở Trường Tiểu học Số 3, đúng không?”
“Trên đường tan học, luôn có lúc người lớn không thể trông chừng.”
Tay An An đột ngột run lên.
Tôi giơ điện thoại, xoay màn hình về phía ông ta.
Chấm đỏ ghi âm đang nhấp nháy.
Tôi nói: “Câu vừa rồi của ông cũng sẽ được đưa vào hồ sơ.”
04
Lưu Quốc Cường nhìn chằm chằm chấm đỏ trên điện thoại tôi, sắc mặt như bị ai dìm xuống nước.
Cuối cùng ông ta cũng ngậm miệng.
Nhưng ánh mắt âm u ấy còn khiến người ta khó chịu hơn cả lời chửi bới.
Cán bộ Mạnh tạm dừng bản ghi âm trên máy tính rồi quay sang nói với nhân viên bảo vệ: “Trước tiên hãy đưa họ sang phòng tiếp đón, đừng để họ tiếp tục ảnh hưởng trật tự làm việc.”
Mã Hồng Mai còn định lao tới.
Bà ta vừa nhúc nhích, nhân viên bảo vệ đã chắn trước mặt.
“Thưa bà, mời bà phối hợp.”
Mã Hồng Mai khóc đến nước mắt đầy mặt nhưng vẫn không quên trừng tôi.
“Trình Vãn Kiều, cô nhớ lấy.”
“Chuyện hôm nay chưa xong đâu.”
Tôi nhìn bà ta.
“Vừa hay.”
“Tôi cũng không muốn chuyện này kết thúc như vậy.”
Lưu Hạo đứng ở cửa, mặt trắng bệch.
Cậu ta nhìn tôi rồi nhìn An An.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi tưởng cậu ta sẽ nói gì đó.
Dù chỉ là một câu xin lỗi.
Nhưng cậu ta chỉ cắn môi rồi đi theo bố mẹ ra ngoài.
Cánh cửa lại đóng lại.
Trong phòng họp chỉ còn tôi, An An và cán bộ Mạnh.
An An vẫn nắm chặt tay tôi, đầu ngón tay lạnh ngắt.
Tôi ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng sờ mặt con.
“Có sợ không?”
Con bé gật đầu rồi lại lắc đầu.
“Mẹ ơi, họ có thật sự đến trường không?”
Tôi còn chưa lên tiếng, cán bộ Mạnh đã nói trước: “Bạn nhỏ, đừng sợ.”
“Câu nói vừa rồi đã được ghi vào hồ sơ.”
“Chúng tôi sẽ xử lý theo quy trình.”
An An không hiểu lắm hai chữ quy trình.
Con bé chỉ nhìn tôi.
Tôi nắm chặt tay con.
“Mẹ sẽ đến trường, cũng sẽ báo cảnh sát.”
“Mẹ sẽ không để họ chạm vào con.”
Cán bộ Mạnh cho từng tập tài liệu vào túi hồ sơ.
Lần này không phải túi của tôi.
Mà là túi hồ sơ chính thức của văn phòng tuyển phi công.
Ông ấy ghi mã số lên bìa rồi bảo tôi ký vào phiếu tiếp nhận.
Khi ký, ngón tay tôi không hề run.
Nửa năm trước, lần đầu tiên đến văn phòng ban quản lý, tôi còn nói không thành câu.
Tôi sợ hàng xóm xem náo nhiệt, sợ đối phương trả thù, sợ chuyện bị làm lớn.
Nhưng khi thật sự đứng ra rồi, người ta sẽ nhận ra thứ đáng sợ nhất không phải chuyện bị làm lớn.
Mà là rõ ràng mình bị bắt nạt, lại còn tìm lý do giúp kẻ bắt nạt mình.
Cán bộ Mạnh đưa biên nhận cho tôi.
“Chúng tôi đã tiếp nhận tài liệu.”
“Sau đó sẽ liên hệ ban quản lý, đồn cảnh sát và trường học liên quan để xác minh.”
“Trước khi có kết luận, chị đừng tiếp xúc riêng với họ.”
Tôi gật đầu.
“Tôi hiểu.”
Ông ấy dừng lại rồi nói thêm: “Nếu họ tiếp tục đe dọa chị hoặc đứa trẻ, lập tức báo cảnh sát.”
“Đoạn ghi âm vừa rồi cũng phải lưu giữ cẩn thận.”
Tôi nói: “Tôi sẽ sao lưu.”
Khi đi ra khỏi tòa nhà văn phòng, nắng bên ngoài rất sáng.
An An nheo mắt nhìn trời.
Con bé đột nhiên hỏi tôi: “Mẹ ơi, anh ấy có phải sẽ không được lái máy bay nữa không?”
Tôi dắt con đi về phía lề đường.
“Mẹ không biết.”