Chương 15 - Bài Học Về Công Bằng
“Chị có chấp nhận đối phương bồi thường trực tiếp và xin lỗi bằng văn bản để làm căn cứ tham khảo cho xử lý sau này không?”
Tôi nhìn ba người nhà họ Lưu.
Mã Hồng Mai lập tức nắm lấy cơ hội.
“Tôi xin lỗi.”
“Bây giờ tôi xin lỗi ngay.”
Bà ta đứng dậy, nước mắt muốn có là có.
“Trình Vãn Kiều, xin lỗi.”
“Tôi không nên hắt nước, không nên đến trường làm loạn.”
“Cô bảo văn phòng tuyển phi công đừng truy cứu con trai tôi nữa.”
Nghe xong, tôi chỉ hỏi một câu.
“Bà đang xin lỗi tôi hay đang cầu xin văn phòng tuyển phi công?”
Tiếng khóc của bà ta mắc lại trong cổ họng.
Lưu Hạo đột nhiên hạ giọng: “Cháu cũng có thể xin lỗi.”
Tôi nhìn cậu ta.
“Người cậu nên xin lỗi không ở đây.”
Cậu ta sững lại.
Tôi nói: “Cậu nên xin lỗi An An.”
“Nhưng không phải bây giờ.”
“Không phải vì muốn giữ lại cơ hội.”
“Mà là đợi đến khi cậu thật sự hiểu mình sai ở đâu.”
Ánh mắt Lưu Hạo lóe lên.
Trong đó có khó xử, cũng có oán hận.
Khi buổi xác minh kết thúc, cán bộ Mạnh không đưa kết quả tại chỗ.
Ông ấy chỉ nói tài liệu sẽ tiếp tục được báo cáo lên trên.
Khi chúng tôi ra khỏi phòng họp, Lưu Quốc Cường đột nhiên nhận một cuộc điện thoại.
Nghe mấy giây, sắc mặt ông ta đột ngột thay đổi.
Mã Hồng Mai hỏi có chuyện gì.
Lưu Quốc Cường không trả lời, chỉ nhìn tôi chằm chằm.
Điện thoại của tôi cũng vang lên đúng lúc ấy.
Là hiệu trưởng nhà trường.
Câu đầu tiên của ông khiến sống lưng tôi lạnh buốt.
“Mẹ An An, có người đến phòng giáo dục tố cáo chị, nói chị lợi dụng con để tạo dư luận, còn yêu cầu nhà trường kỷ luật An An.”
15
Khi tôi đến trường, trong phòng hiệu trưởng đã có hai người ngồi.
Một người là hiệu trưởng.
Người còn lại là cán bộ từ phòng giáo dục đến, họ Lương.
Trước mặt cán bộ Lương đặt một tập tài liệu in.
Chỉ nhìn một cái tôi đã thấy bức ảnh trên đó.
Là tấm ảnh khuôn mặt An An bị khoanh tròn.
Còn có ảnh chụp tôi đứng trước cổng trường báo cảnh sát.
Người tố cáo không ký tên.
Nhưng nội dung lại viết rất chi tiết.
Nói tôi từ lâu đã bất hòa với hàng xóm.
Nói tôi đưa mâu thuẫn của người lớn vào trường học.
Nói tâm trạng An An không ổn định trong lớp, ảnh hưởng đến những học sinh khác.
Cuối cùng còn yêu cầu nhà trường cho An An tạm nghỉ học để tránh sự việc tiếp tục lên men.
Tôi xem xong, các ngón tay lạnh ngắt.
Cuối cùng họ không chỉ dừng ở việc đe dọa.
Họ bắt đầu thật sự ra tay với An An.
Hiệu trưởng lên tiếng trước.
“Mẹ An An, chị đừng vội.”
“Nhà trường không có ý định kỷ luật đứa trẻ.”
“Chúng tôi mời chị đến để giải thích rõ tình hình.”
Cán bộ Lương cũng gật đầu.
“Chúng tôi nhận được đơn tố cáo thì phải tìm hiểu.”
“Nhưng bất kỳ biện pháp xử lý nào cũng phải dựa trên sự thật.”
Tôi đưa danh mục tài liệu đã được văn phòng tuyển phi công xác minh qua.
Lại mở video đầy đủ ở cổng trường, ảnh chụp phát tán trong nhóm và biên nhận của đồn cảnh sát.
“Đây là toàn bộ diễn biến trước hôm nay.”
“Con tôi không tham gia bất kỳ tranh chấp nào giữa người lớn.”
“Con bé bị người ta gọi tên chửi bới, bị quay phim phát tán, bị đưa địa chỉ và lớp học ra ngoài.”
“Nếu nhà trường cần, tôi có thể phối hợp mọi khâu xác minh.”
Cán bộ Lương xem rất nghiêm túc.
Sắc mặt hiệu trưởng ngày càng trầm.
Đặc biệt khi xem đến đoạn Mã Hồng Mai cầm loa trước cổng trường, ông trực tiếp đập bàn.
“Đây không phải tranh chấp phụ huynh thông thường.”
“Đây là đẩy một đứa trẻ ra đầu sóng ngọn gió.”
Tôi nói: “Cho nên tôi đề nghị nhà trường bảo vệ An An.”
“Con bé không nên bị cô lập vì ác ý của người lớn.”
Cán bộ Lương khép tài liệu lại.
“Điểm này chúng tôi sẽ yêu cầu nhà trường thực hiện tốt.”
“Đồng thời chúng tôi cũng sẽ truy tìm nguồn tố cáo.”
Tôi vừa định gật đầu thì cửa văn phòng bị gõ.
Giáo viên chủ nhiệm dẫn An An vào.
Mắt An An đỏ hoe, trong tay siết một tờ giấy.
Tim tôi thắt lại.
“Có chuyện gì vậy?”
Giọng giáo viên chủ nhiệm rất thấp.
“Vừa rồi trong giờ ra chơi, có bạn nghe được vài lời từ phụ huynh.”
“Có người hỏi An An rằng mẹ em ấy có phải người xấu không.”
An An đứng ở cửa, cố nhịn nước mắt.
Nhìn thấy tôi, môi con bé run lên.
“Mẹ ơi, con không đánh người.”
Tôi đi tới ôm con.
“Mẹ biết.”
Con bé đưa tờ giấy trong tay cho tôi.
Đó là một tờ bị xé từ vở bài tập.
Bên trên dùng bút chì viết mấy chữ.
Mẹ cậu hại người.
Chữ viết xiêu vẹo.
Rõ ràng là do trẻ con viết.
Nhưng trẻ con sẽ không tự nhiên sinh ra ác ý như vậy.
Tôi nhìn tờ giấy, ngực như bị thứ gì đâm vào.
Sắc mặt hiệu trưởng hoàn toàn thay đổi.
Ông yêu cầu giáo viên chủ nhiệm lập tức điều tra ai viết.
An An túm quần áo tôi, khẽ hỏi: “Mẹ ơi, có phải con không thể đi học nữa không?”
Tất cả mọi người trong văn phòng đều im lặng.
Tôi ngồi xổm, nhìn vào mắt con.
“Con vẫn có thể đi học.”
“Không ai có thể vì người khác làm sai mà đuổi con đi.”
Nước mắt con bé rơi xuống.
“Nhưng họ nói mẹ hại người.”
Tôi nắm vai con.
“Con có thể nói với họ rằng mẹ không hại ai.”
“Mẹ chỉ giao những việc người khác đã làm cho cô giáo, cảnh sát và người có trách nhiệm.”
Con bé sụt sịt.
“Họ có tin không?”
Tôi nói: “Có người sẽ tin.”