Chương 5 - Bạch Xà Và Những Bí Ẩn Chưa Được Giải Đáp
Kèm theo là ảnh chụp danh thiếp.
Nhà đấu giá An Hòa. Nằm trong top 3 nhà đấu giá lớn nhất cả nước.
Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn này hồi lâu.
Bạch xà từ trên gối bò tới, gác cằm lên cổ tay tôi, dùng cặp mắt nhỏ xíu liếc nhìn màn hình. Sau đó, đuôi nó vạch hai chữ lên mu bàn tay tôi.
“Không đi.”
Tôi cúi đầu nhìn nó.
“Anh không muốn người ta giám định anh sao?”
Nó quay ngoắt đầu sang một bên, làm một động tác không bao giờ nên có ở loài rắn: Nó trề môi đảo mắt.
Tối đó tôi lại mơ một giấc mơ.
Trong mơ là một cung điện khổng lồ, những cột đá đen tuyền chạm khắc đầy hoa văn hình rắn. Chính giữa đại điện là một tế đàn, trên đó xích một con cự xà. Nó toàn thân trắng bạc, dài tới mấy chục trượng, lớp vảy hắt ra thứ ánh sáng lạnh lẽo trong bóng tối.
Vô số người mặc áo choàng tế lễ cổ xưa vây quanh tế đàn, miệng lẩm nhẩm những câu chú ngữ mà tôi không hiểu.
Con cự xà giãy giụa trong xiềng xích, đôi mắt của nó… màu vàng xanh Y hệt như ánh mắt của người đàn ông ngồi trên bệ cửa sổ nhà tôi đêm qua.
Một giọng nói già nua vang lên trong giấc mơ:
“Phong .”
Cự xà gầm lên một tiếng dài chói tai, âm thanh xuyên thủng cung điện, chấn động đến mức làm nứt cả những cột đá. Rồi cơ thể nó bắt đầu thu nhỏ lại, từ một trượng, một thước, một tấc…
Cuối cùng biến thành một con bạch xà bé xíu, nằm thu mình trên tế đàn băng giá, không một tiếng động.
Tôi bị đánh thức bởi chính nhịp tim đập thình thịch của mình.
Trời vẫn chưa sáng.
Bạch xà cuộn tròn ngoan ngoãn bên gối tôi. Nhưng tôi để ý thấy… cơ thể nó đang run rẩy nhè nhẹ.
Tôi đưa tay khẽ chạm vào nó. Người nó lạnh toát, còn lạnh hơn ngày hôm qua.
“Anh lạnh à?”
Tôi nâng nó lên, ôm vào trong chăn. Nó cuộn người lại trong lòng bàn tay tôi, từ từ hết run.
Rất lâu sau, đuôi nó khẽ quấn lấy ngón út của tôi. Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng trào dâng một cảm giác vô cùng chắc chắn: Con rắn này, bất kể nó là thứ gì, nó tin tưởng tôi.
Chiều ngày hôm sau, chuyện bất trắc ập tới.
Tôi đang ở nhà cắt ghép video thì cửa bị đạp tung từ bên ngoài.
Không phải Trần Kiêu. Là hai người đàn ông xa lạ, mặc áo sơ mi tối màu, trên người phảng phất mùi máu tanh.
“Tô Niệm?” Gã đứng trước mở miệng, giọng điệu rất bình tĩnh. “Trong tay cô có một con bạch xà. Sếp của chúng tôi muốn mua.”
“Sếp nào? Các người là ai?”
“Chuyện đó không quan trọng.” Gã bước vào một bước. “Ra giá đi.”
“Không bán.”
“Năm triệu.”
Tôi sững lại một chút.
“Không bán.”
“Mười triệu.”
Gã kia đóng sầm cửa lại. Lưng tôi dán chặt vào tường. Bạch xà từ trong ống tay áo tôi thò đầu ra.
Khoảnh khắc nhìn thấy con rắn, mắt gã đàn ông sáng rực.
“Quả nhiên ở đây.”
Gã vươn tay định chộp lấy.
Bạch xà bỗng ngóc cao đầu, há miệng, để lộ hai chiếc nanh nhỏ xíu.
“Xuy…”
Một tiếng kêu trầm đục phát ra từ miệng nó. Không giống tiếng rắn rít. Giống như tiếng sấm rền.
Bàn tay gã đàn ông khựng lại giữa không trung, đồng tử co rút kịch liệt. Một áp lực vô hình từ bạch xà tỏa ra, không khí trong phòng như đột ngột đặc quánh lại gấp mười lần.
Hai gã đàn ông gần như đồng loạt lùi lại một bước. Trán gã đi đầu toát mồ hôi hột.
“Con rắn này…” Giọng gã lạc đi. “Không phải là…”
Gã chưa kịp nói dứt câu, đuôi bạch xà quất mạnh vào không trung, một tia sáng trắng lóe lên.
Cái ly thủy tinh trên bàn vỡ tan tành. Không phải bị đập vỡ. Mà là nứt toác từ bên trong, như bị một lực lượng vô hình bóp nát.
Mảnh vỡ thủy tinh văng đầy dưới chân hai gã. Chúng nhìn đống thủy tinh vỡ dưới sàn, rồi lại nhìn bạch xà. Sau đó gần như lăn lê bò lết lao ra khỏi cửa.
Tiếng sập cửa vang lên rung trời.
Tôi đứng chết trân tại chỗ, hai chân bủn rủn.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: