Chương 9 - Bạch Nguyệt Quang Đã Khuất
Trì Hoãn Hoãn tiện tay cầm lên.
Màn hình khóa sáng lên.
Tô Dư Bạch vô tình nhìn qua.
Sau đó hoàn toàn chết lặng.
Bởi vì trên màn hình khóa không phải là ảnh của cô.
Mà là một bức ảnh chụp lén Giang Cận đang ngủ gật trên máy bay.
Người trong ảnh mặc áo sơ mi trắng, hơi nghiêng đầu, hàng mi dài rũ xuống, đẹp đến mức khiến người ta không dời nổi mắt.
Trì Hoãn Hoãn cười hì hì.
“Chị thấy chồng em si tình chưa?”
“Ngày nào cũng để ảnh Cận ca làm màn hình khóa.”
“Còn nói gì mà từ nhỏ đã ngắm quen rồi, đổi sang ảnh người khác là không ngủ được.”
Tô Dư Bạch:
“…”
Thì ra…
Từ đầu tới cuối, người có vấn đề không phải Kỳ Nhạc.
Mà là…
Tình huynh đệ của hai người này?!
…
14
Đúng lúc tình cảm giữa Tô Dư Bạch và Giang Cận dần dần ấm lên thì một người phụ nữ xuất hiện.
Tên cô ta là Hứa Nghiên.
Là thiên kim Hứa gia, cũng là thanh mai trúc mã lớn lên cùng Giang Cận.
Vừa về nước, Hứa Nghiên đã trực tiếp xuất hiện tại công ty Giang thị.
Buổi tối hôm đó, Tô Dư Bạch tình cờ nhìn thấy cô ta khoác tay Giang Cận bước ra khỏi nhà hàng.
Người phụ nữ xinh đẹp, khí chất ưu nhã, đứng cạnh Giang Cận quả thực xứng đôi đến mức khiến người khác không thể chen chân vào.
Trái tim Tô Dư Bạch bỗng nhiên chìm xuống.
Ngày hôm sau, Hứa Nghiên chủ động tìm đến cô.
“Tô tiểu thư.”
“Tôi nghĩ cô nên biết.”
“Nhiều năm như vậy, người Giang Cận thích vẫn luôn là tôi.”
“Cũng vì tôi ra nước ngoài mà anh ấy mới chưa từng yêu ai.”
“Cô chỉ xuất hiện đúng lúc mà thôi.”
Những lời ấy giống như một cây gai đâm vào lòng Tô Dư Bạch.
Cô vốn đã không tự tin.
Càng không dám tin Giang Cận sẽ thật sự thích mình.
Cho nên cô bắt đầu lùi bước.
Bắt đầu tránh né.
Bắt đầu kiếm cớ bận việc.
Mãi cho đến một ngày, khi đến công ty Giang thị giao tài liệu, cô vô tình nghe được cuộc trò chuyện trong văn phòng.
Giọng Hứa Nghiên mang theo tiếng cười:
“Giang Cận, nếu ông nội thật sự ép anh kết hôn với tôi thì sao?”
Sau đó, giọng nói trầm thấp của Giang Cận vang lên.
“Tôi sẽ suy nghĩ.”
Chỉ bốn chữ ngắn ngủi.
Nhưng lại khiến khuôn mặt Tô Dư Bạch hoàn toàn trắng bệch.
…
15
Mà lúc này, người đàn ông nào đó hoàn toàn không biết mình đã bị kết án tử hình.
Anh chỉ biết rằng mấy ngày gần đây Tô Dư Bạch bắt đầu tránh mặt mình.
Tin nhắn trả lời chậm.
Bữa sáng không nhận.
Buổi tối cũng không cho đưa về.
Thậm chí còn khách sáo gọi anh là “Giang tổng”.
Kỳ Nhạc ngồi đối diện, nhìn sắc mặt đen như đáy nồi của anh mà run rẩy.
“Cận ca.”
“Cậu thất tình rồi à?”
Giang Cận lạnh lùng nhìn anh.
“Cô ấy không để ý đến tôi.”
“À.”
“Thì sao?”
“Thì sao?”
Người đàn ông nào đó cười lạnh.
“Kỳ Nhạc.”
“Tôi cảm thấy…”
“Có người đang theo đuổi cô ấy.”
Đúng lúc ấy, Trần Khải bước vào.
“Giang tổng.”
“Nhân viên phòng dự án của Tân Duyệt vừa đưa Tô tiểu thư đi ăn.”
Rắc.
Chiếc bút máy trong tay Giang Cận gãy đôi.
Buổi tối hôm đó.
Vị Giang tổng chưa từng đụng đến rượu trong bảy năm qua lại uống say.
Kỳ Nhạc và Trần Khải vất vả lắm mới khiêng được anh đến dưới nhà Tô Dư Bạch.
Mở cửa nhìn thấy người đàn ông say đến đỏ mắt trước mặt, Tô Dư Bạch còn chưa kịp phản ứng thì đã bị anh ôm chặt vào lòng.
Giọng nói khàn đặc mang theo mùi rượu nhàn nhạt cùng sự tủi thân mà chính anh cũng không nhận ra.
“Tô Dư Bạch.”
“Em có thể đừng thích người khác không?”
16
Sau khi ôm lấy Tô Dư Bạch dưới tầng nhà trong cơn say, Giang Cận cũng không nhớ rõ mình đã nói những gì, chỉ nhớ rằng khi tỉnh lại vào sáng hôm sau, Kỳ Nhạc đang ngồi xổm bên cạnh giường bệnh với vẻ mặt vừa thương hại vừa hả hê.
“Cận ca.”
“Cậu đúng là tiền đồ.”
“Uống có mấy ly đã vào viện truyền nước.”
Giang Cận day day thái dương đau nhức, câu đầu tiên hỏi lại là:
“Dư Bạch đâu?”
Kỳ Nhạc nhếch môi.
“Yên tâm đi, chưa chạy.”
“Nhưng nếu cậu không nhanh lên thì chưa chắc.”
Ngay lúc ấy, Trần Khải bước vào, sắc mặt hơi khó coi.
“Giang tổng.”
“Hứa tiểu thư lại đến công ty rồi.”
Ánh mắt Giang Cận lập tức lạnh xuống.
…
Buổi chiều hôm đó, Tô Dư Bạch vừa tan làm thì nhìn thấy Hứa Nghiên đứng chờ dưới lầu.
“Tô tiểu thư.”
“Chúng ta nói chuyện một chút đi.”
Nhà hàng yên tĩnh.
Hứa Nghiên khuấy nhẹ ly cà phê, nở nụ cười đầy tự tin.
“Thật ra cô cũng nhìn ra rồi đúng không?”
“Gia đình tôi và Giang gia là chỗ quen biết nhiều năm.”
“Ông nội anh ấy vẫn luôn rất thích tôi.”
“Hơn nữa, người mà Giang Cận thích suốt những năm qua…”
“Từ trước tới nay đều là tôi.”
Tô Dư Bạch khẽ siết chặt ngón tay.
Nhưng lần này, cô lại bình tĩnh đến lạ.
“Cô chắc chứ?”
Hứa Nghiên cười.
“Đương nhiên.”
“Ngày trước khi tôi đi du học, anh ấy còn tặng tôi một sợi dây chuyền.”
“Còn vì tôi mà nhiều năm không yêu ai.”
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên phía sau.
“Thật sao?”
Sắc mặt Hứa Nghiên cứng đờ.
Giang Cận bước tới.
Ánh mắt anh nhìn cô ta không có lấy một tia nhiệt độ.
“Hứa Nghiên.”
“Tôi nhớ mình đã nói rất rõ rồi.”
“Chiếc dây chuyền đó là quà sinh nhật ông nội bảo tôi mang qua.”
“Còn việc nhiều năm không yêu ai…”
Anh dừng lại một chút.
Sau đó nhìn sang Tô Dư Bạch.