Chương 4 - Bạch Nguyệt Quang Đã Khuất
“Anh đánh em khi nào?”
Trì Hoãn Hoãn chớp chớp mắt.
“Chẳng phải em nói là anh tát em bảy cái sao?”
“Có đánh thật đâu.”
Kỳ Nhạc suýt nghẹn chết.
“Anh tát em lúc nào?”
“Cái đó là em tự cộng thêm cho sinh động.”
“…”
“Thế còn bảo anh ngày nào cũng đánh em?”
“Cũng là em tự thêm.”
“…”
“Âm hiểm xảo trá, tính tình bạo lực, lòng dạ hẹp hòi?”
“Đều là em bịa.”
“…”
Kỳ Nhạc đau đớn ôm ngực.
“Trì Hoãn Hoãn!”
“Em muốn anh thân bại danh liệt phải không?”
Trì Hoãn Hoãn càng cười lớn hơn.
“Không phải tại anh lúc nào cũng hung dữ với em sao?”
“Em chỉ thuận miệng nói thôi.”
“Huống chi chị ấy tốt bụng lắm, còn lo em bị đánh nữa.”
Nói đến đây, cô nàng lại bắt đầu bắt chước giọng điệu của Tô Dư Bạch:
“Anh ta còn đánh cô à?”
“Trời ơi, lúc đó em cảm động muốn chết luôn.”
Kỳ Nhạc gần như quỳ xuống.
“Tổ tông à…”
“Em có biết chị ấy nhìn anh như nhìn cặn bã không?”
Trì Hoãn Hoãn gật đầu.
“Biết chứ.”
“Chị ấy còn khuyên em ly hôn nữa.”
Giang Cận ngồi bên cạnh day day mi tâm.
Từ đầu đến cuối anh không nói một lời.
Nhưng sắc mặt đã đen đến đáng sợ.
Trần Khải đứng cạnh run như cầy sấy.
Suốt ba năm làm trợ lý, anh ta chưa từng thấy Giang tổng đau đầu đến mức này.
Kỳ Nhạc oan.
Thật sự oan.
Nhưng người oan nhất…
Hình như là vị tổ tông trước mặt.
Bảy năm nhớ thương.
Khó khăn lắm mới gặp lại.
Kết quả trong mắt người ta, anh biến thành một kẻ si tình với người chết.
Mà cái người “đã chết” kia…
Lại đang sống sờ sờ.
Trì Hoãn Hoãn lau nước mắt vì cười quá nhiều.
“Cận ca.”
“Em thấy anh đừng vội giải thích.”
“Phụ nữ đều thích đàn ông si tình.”
“Cứ để chị ấy hiểu lầm đi.”
Kỳ Nhạc lập tức bịt miệng vợ lại.
“Tổ tông!”
“Em còn muốn sống không?”
Giang Cận lạnh lùng nhìn sang.
Trì Hoãn Hoãn ngoan ngoãn ngậm miệng.
Một lúc sau.
Anh mới thấp giọng hỏi:
“Lúc gặp cô ấy…”
“Cô ấy có nói gì không?”
Trì Hoãn Hoãn suy nghĩ một chút.
“À.”
“Chị ấy bảo em xóa bức ảnh đó đi.”
Ngón tay Giang Cận khẽ siết lại.
“Vì sao?”
“Chị ấy nói đã kết hôn rồi mà còn để ảnh người phụ nữ khác làm màn hình khóa thì rất phản cảm.”
Ánh mắt anh chợt tối đi.
Thì ra…
Cô ghét như vậy sao.
Bảy năm qua.
Tấm ảnh ấy là thứ duy nhất anh không nỡ xóa.
Có những đêm mất ngủ.
Anh chỉ dám nhìn bức ảnh đó đến sáng.
Anh biết mình điên rồi.
Điên đến mức ôm lấy một người đã “chết” suốt bảy năm.
Thế nhưng…
Người đó còn sống.
Mà khi gặp lại, câu đầu tiên cô muốn nói lại là bảo anh xóa ảnh.
Trong lòng Giang Cận chợt dâng lên một cảm giác chua xót chưa từng có.
Thấy sắc mặt anh không ổn, Kỳ Nhạc lập tức đổi chủ đề.
“À đúng rồi.”
“Vừa rồi Dư Bạch tìm tôi.”
“Có vẻ rất gấp.”
“Nếu không tôi hẹn cô ấy ra gặp?”
Giang Cận ngước mắt.
“Không được.”
“Vì sao?”
“Không được là không được.”
Kỳ Nhạc ngây người.
“Cận ca, cậu bị gì thế?”
“Khó khăn lắm mới tìm được người.”
“Sao lại không gặp?”
Giang Cận cúi đầu nhìn vết máu trên lòng bàn tay.
Giọng anh rất khẽ.
“Cô ấy vừa mới xuất hiện.”
“Tôi sợ…”
“Sợ chỉ cần chớp mắt một cái.”
“Cô ấy lại biến mất.”
Cả căn phòng yên lặng.
Kỳ Nhạc nhất thời không nói nên lời.
Chỉ có Trì Hoãn Hoãn ngơ ngác.
“Cận ca.”
“Anh thích chị ấy lắm sao?”
Giang Cận không trả lời.
Nhưng Kỳ Nhạc lại thở dài.
“Đâu chỉ là thích.”
“Cậu ấy…”
Đúng lúc ấy.
Điện thoại Kỳ Nhạc rung lên lần nữa.
【Bạn học Kỳ, chuyện này hơi mạo muội. Nhưng cậu có thể xóa bức ảnh trên màn hình khóa được không?】
【Đã có vợ rồi, như vậy không tốt lắm.】
【Nếu cần, tôi có thể giới thiệu cho cậu vài app đổi hình nền.】
Trì Hoãn Hoãn phì cười.
“Cận ca.”
“Chị ấy thật sự cho rằng người để ảnh là chồng em.”
“Chị ấy còn định cứu vớt hôn nhân của bọn em.”
Khóe môi Kỳ Nhạc giật giật.
“Đúng là hiểu lầm lớn rồi.”
Nói xong, anh ta tiện tay đáp voice.
“Không cần xóa.”
“Ảnh đó vốn là của cậu mà.”
Vừa dứt lời.
Kỳ Nhạc bỗng cứng đờ.
Trì Hoãn Hoãn trợn tròn mắt.
Trần Khải hít ngược một hơi lạnh.
Còn Giang Cận…
Chậm rãi ngẩng đầu lên.
“Kỳ Nhạc.”
“Vừa rồi…”
“Cậu gửi voice?”
“…”
“…”
“…”
Một giây sau.
Tiếng hét thảm thiết của Kỳ Nhạc vang khắp phòng VIP.
“Mẹ nó!”
“Cận ca!”
“Em lỡ tay rồi!!!”
Tiếng gào khóc của Kỳ Nhạc gần như xuyên thủng trần nhà.
Anh ta lao tới cướp điện thoại.
Nhưng đã muộn.
Bên kia, biểu tượng tin nhắn thoại đã hiển thị trạng thái “Đã nghe”.
Ba người trong phòng đồng loạt chết lặng.
Trì Hoãn Hoãn chớp chớp mắt.
“Chị ấy… nghe rồi?”
Kỳ Nhạc ôm đầu.
“Xong rồi.”
“Xong thật rồi.”
“Giờ cô ấy lại tưởng anh có ý đồ với cô ấy mất.”
Giang Cận ngồi im trên ghế.
Không nói gì.
Chỉ có đầu ngón tay đang siết chặt đến trắng bệch.
…
Cùng lúc đó.
Bên kia thành phố.
Tô Dư Bạch vừa bước ra khỏi phòng họp thì nghe thấy tin nhắn thoại.
Giọng Kỳ Nhạc truyền đến:
“Không cần xóa.”
“Ảnh đó vốn là của cậu mà.”
Tôi đứng ngây ra.
Của tôi?
Ý gì vậy?
Lẽ nào Kỳ Nhạc đã nhận ra người trong ảnh là tôi?
Hay là…
Anh ta đang muốn nói rằng tấm ảnh kia do chính tôi đưa cho anh ta?
Trong đầu tôi lập tức hiện lên đủ loại suy nghĩ đáng sợ.
Không thể nào.