Chương 11 - Bạch Nguyệt Quang Đã Khuất
Chỉ là mỗi lần nghĩ đến năm ấy, nghĩ đến cha mẹ mình nằm trong bệnh viện, nghĩ đến quãng thời gian tưởng như đã mất tất cả, cô đều không biết nên đối mặt với đoạn tình cảm này như thế nào.
Nhưng cô càng không ngờ được rằng, người đàn ông cao ngạo như Giang Cận lại vì cô mà quỳ xuống.
Giọng anh run lên trong tiếng mưa:
“Dư Bạch, nếu em hận anh thì cứ hận, nếu em muốn đánh anh hay mắng anh đều được.”
“Nhưng xin em…”
“Đừng rời xa anh.”
…
Mấy ngày sau, một vị luật sư già từng phụ trách vụ án năm xưa chủ động tìm đến.
Ông mang theo hồ sơ cũ đã phủ đầy bụi, chậm rãi kể lại toàn bộ sự việc mà ngay cả bố Giang Cận cũng không hề biết.
Người gây tai nạn năm ấy quả thực là em trai ông Giang.
Thế nhưng, sau khi điều tra lại hiện trường và đối chiếu lời khai của nhân chứng, cảnh sát phát hiện người đàn ông đó không phải nguyên nhân chính gây ra vụ tai nạn.
Chiếc xe gây tai nạn đầu tiên đã bỏ trốn từ trước.
Em trai ông Giang chỉ là chiếc xe thứ hai bị liên lụy, bởi vì quá hoảng loạn nên mới lựa chọn bỏ chạy, từ đó mang theo tội lỗi suốt nhiều năm.
Mà hung thủ thật sự đã chết trong một vụ tai nạn khác không lâu sau đó.
Gia đình Giang gia…
Từ đầu đến cuối đều không nợ gia đình họ Tô.
Khi biết được sự thật ấy, Tô Dư Bạch hoàn toàn ngây người.
Còn Giang Cận thì chỉ cười khổ.
“Thì ra…”
“Bao nhiêu năm nay, mọi người đều tự trừng phạt chính mình.”
…
Buổi tối hôm đó, sau khi đưa Tô Dư Bạch về nhà, Giang Cận vừa bước xuống xe đã ngất lịm.
Suốt gần một tháng không ăn uống tử tế, ngày nào cũng mất ngủ cộng thêm trận mưa hôm trước, cuối cùng cơ thể anh cũng không chịu nổi nữa.
Khi ngã xuống, trong đầu anh chỉ còn lại một suy nghĩ.
May mà…
Lần này cô vẫn còn ở đây.
…
21
Khi Giang Cận tỉnh lại, thứ đầu tiên anh nhìn thấy là Tô Dư Bạch đang nằm ngủ bên cạnh giường bệnh.
Mái tóc mềm mại rũ xuống, gương mặt nhỏ nhắn lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Trong tay cô vẫn còn cầm chiếc khăn lau trán cho anh.
Khoảnh khắc ấy, Giang Cận bỗng nhớ lại vô số đêm bảy năm trước, khi anh chỉ dám nhìn tấm ảnh của cô mà tưởng tượng ra dáng vẻ hiện tại.
Không ngờ một ngày nào đó, người ấy lại thật sự xuất hiện trước mặt mình.
Thấy anh tỉnh lại, Tô Dư Bạch lập tức bật dậy.
“Anh còn biết tỉnh sao?”
“Anh tưởng mình còn mười tám tuổi à?”
“Ngày nào cũng không ăn cơm, không ngủ, còn dầm mưa…”
Nói được một nửa, cô lại đỏ mắt.
Giang Cận ngẩn người.
Sau đó chậm rãi nắm lấy tay cô.
“Dư Bạch.”
“Đừng khóc.”
“Lần này đổi lại cho anh chăm sóc em.”
Tô Dư Bạch cắn môi.
“Không.”
“Lần này đến lượt em.”
…
Kể từ đó, người luôn xuất hiện ở bệnh viện lại đổi thành Tô Dư Bạch.
Cô tự tay nấu cháo.
Tự tay đút thuốc.
Thậm chí còn bị Trì Hoãn Hoãn trêu chọc:
“Chị à, chị chiều Cận ca như vậy, sau này anh ấy sẽ hư mất.”
Nhìn người đàn ông đang ngoan ngoãn uống thuốc trước mặt, Tô Dư Bạch bỗng bật cười.
Bảy năm qua.
Thì ra cô chưa từng ngừng yêu anh.
…
Một tháng sau.
Giang Cận vừa xuất viện.
Tô Dư Bạch đã bị Kỳ Nhạc và Trì Hoãn Hoãn thần thần bí bí kéo tới một buổi tiệc.
Ngay giữa ánh đèn lấp lánh.
Giang Cận mặc âu phục đen, quỳ một gối xuống trước mặt cô.
Trong tay anh là chiếc nhẫn đã chuẩn bị từ rất lâu.
“Dư Bạch.”
“Em có đồng ý gả cho anh không?”
…
Nhưng điều khiến tất cả mọi người ngây người chính là…
Tô Dư Bạch lại lắc đầu.
…
22
Nụ cười trên gương mặt Giang Cận dần cứng lại.
Kỳ Nhạc há hốc miệng.
Trì Hoãn Hoãn cũng chết lặng.
Ngay cả Tô Dư Bạch cũng đỏ mắt.
“Xin lỗi.”
“Em chưa thể.”
Giang Cận mỉm cười.
“Không sao.”
“Anh có thể chờ.”
Nhưng đêm đó, khi trở về nhà, anh vẫn ngồi một mình ngoài ban công đến tận sáng.
Lần đầu tiên trong nhiều năm, anh lại mất ngủ.
Anh tưởng…
Cô vẫn chưa thực sự yêu mình. Một tuần sau.
Tô Dư Bạch biến mất.
Điện thoại không liên lạc được.
Công ty xin nghỉ phép dài hạn.
Ngay cả cha mẹ cô cũng không biết cô đi đâu.
Giang Cận gần như phát điên.
Anh lại một lần nữa sống trong nỗi sợ hãi của bảy năm trước.
Sợ rằng vừa chớp mắt một cái, cô sẽ lại biến mất khỏi thế giới của anh.
Suốt nửa tháng.
Người đàn ông ấy gầy đi thấy rõ.
Đến mức Trần Khải cũng không nỡ nhìn.
“Cận ca.”
“Hay nghỉ ngơi một chút đi.”
Giang Cận khàn giọng.
“Không được.”
“Lần trước anh đã mất cô ấy bảy năm.”
“Lần này…”
“Anh không chịu nổi nữa.”
…
23
Đúng lúc tất cả mọi người đều tưởng Giang Cận sắp phát điên thật thì Kỳ Nhạc nhận được một cuộc điện thoại.
“Cận ca!”
“Tìm thấy rồi!”
Giang Cận lập tức lao đi.
Nhưng khi mở cửa phòng triển lãm ra, anh lại đứng sững.
Khắp căn phòng đều là ảnh.
Ảnh của tuổi mười tám.
Ảnh lễ trưởng thành.
Ảnh tốt nghiệp.
Ảnh những năm gần đây.
Ảnh anh ngủ quên trong xe.
Ảnh anh làm việc.
Ảnh anh đứng chờ dưới mưa.
Giữa căn phòng, Tô Dư Bạch mặc váy trắng đứng đó, đôi mắt đỏ hoe.
“Giang Cận.”
“Em không từ chối lời cầu hôn của anh.”
“Em chỉ muốn…”
“Có một màn cầu hôn xứng đáng với bảy năm của chúng ta.”
Trong tay cô là một chiếc hộp nhỏ.
Bên trong chứa đầy những mảnh giấy.
Là nhật ký mà cô viết suốt nửa tháng qua