Chương 5 - Bạch Hổ Hộ Quốc Tìm Kiếm Công Chúa
Huyền Giáp Vệ từ cuối các ngõ phố ùa ra, cung nỏ lên dây, trường đao ra khỏi vỏ.
Phủ binh nhà họ Ngu lập tức loạn thành một đoàn.
Ngu thái phó vừa kinh vừa giận.
“Bệ hạ! Người muốn tàn sát trung thần sao?”
Cơ Huyền Cảnh cười lạnh.
“Nuôi tư binh, bắt cóc hoàng tử, vây ép cửa cung.”
“Trung thần?”
“Ngươi cũng dám nói?”
Ta lười nghe bọn họ cãi vã.
Bốn vuốt đạp mạnh, trực tiếp nhảy xuống từ thành lâu.
Khi bóng trắng nện vào giữa đám người, phủ binh sợ đến ngay cả đao cũng cầm không vững.
Ta không động vào bé trai kia, chỉ vung một vuốt đánh lật hộ vệ rút đao bên cạnh vú nuôi, rồi cúi đầu ngậm mép tã lót, đặt đứa trẻ vững vàng vào lòng cấm quân.
Tiếng khóc của bé trai ngừng lại, ngây thơ cọ cọ vào lông ta.
Ta thầm mắng một câu.
Nhóc con, vướng phải bên ngoại như thế này, thật xui xẻo.
Nhà họ Ngu bại còn nhanh hơn ta tưởng.
Chưa đến nửa canh giờ, Ngu thái phó đã bị áp giải vào cửa cung, người nhà họ Ngu quỳ đầy đất.
Trong Chiêu Hoa Cung, Ngu Uyển Âm cũng bị lôi ra.
Tóc nàng ta rối tung, trên mặt còn treo nước mắt.
Nhìn thấy Cơ Huyền Cảnh, nàng ta như bắt được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, nhào tới khóc:
“Bệ hạ, thần thiếp chỉ là quá yêu bệ hạ.”
“Thần thiếp chỉ là quá mong được sinh cho bệ hạ một đứa con gái…”
Tạ Hàm Chương ôm tiểu công chúa, đứng dưới hành lang.
Nàng cúi đầu nhìn con gái trong lòng vẫn chưa hoàn toàn hết mẩn đỏ, khi ngẩng mắt lên lần nữa, trong mắt đã không còn chút nhiệt độ.
“Cho nên ngươi trộm con gái của ta?”
“Còn muốn con trai ngươi gọi ta là mẫu hậu?”
Tiếng khóc của Ngu Uyển Âm ngừng lại.
Nàng ta nhìn chằm chằm Tạ Hàm Chương, ánh mắt từng chút một trở nên hung ác.
Không giả vờ nổi nữa.
Nàng ta bỗng bật cười.
Cười đến nước mắt chảy ròng ròng, cười đến gương mặt méo mó.
“Dựa vào đâu?”
“Tạ Hàm Chương, dựa vào đâu chứ?”
“Dựa vào đâu mà ngươi sinh ra đã là đích nữ nhà họ Tạ, vừa vào cung đã là hoàng hậu?”
“Dựa vào đâu mà ngươi có thái tử, có trung cung, có sự kính trọng của bệ hạ?”
“Ta không kém ngươi!”
“Ngu Uyển Âm ta có chỗ nào không mạnh hơn ngươi?”
“Bệ hạ mong có con gái, ta liền cho ngài một đứa con gái.”
“Ngươi có đích tử, ta cũng muốn con trai ta làm đích tử!”
“Lợi ích trong thiên hạ này, dựa vào đâu đều cho ngươi?”
Ta nghe mà muốn nôn.
Trộm đồ mà còn trộm ra vẻ oan ức.
Không biết xấu hổ đến mức này, cũng xem như mở mang tầm mắt.
Ánh mắt Cơ Huyền Cảnh nhìn nàng ta giống như đang nhìn một thi thể.
Rất lâu sau, hắn chỉ phun ra ba chữ.
“Lôi xuống.”
8
Khi Ngu Uyển Âm bị lôi xuống, nàng ta vẫn còn cười.
Tiếng cười vừa chói vừa lạnh, như lưỡi dao cạo qua tường cung.
“Cơ Huyền Cảnh, ngươi sẽ hối hận!”
“Ngươi tưởng con súc sinh kia có thể bảo vệ các ngươi cả đời sao?”
Ta nghe mà vẫy đuôi một cái.
【Mắng ai là súc sinh đấy?】
【Gọi thêm một tiếng nữa, Bạch tổ tông vặn đầu ngươi xuống.】
Cơ Huyền Cảnh nghe thấy, lạnh lùng nhìn ta một cái.
“Đừng làm bẩn miệng.”
Ta vừa định đáp lại hắn một câu thằng nhóc con quản rộng thật, bỗng chóp mũi khẽ động.
Mùi máu tanh.
Ta lập tức quay đầu.
Trên mái hiên phía đông Phượng Nghi Cung, vài bóng đen men theo sống ngói trượt xuống, nhanh như quỷ.
Tử sĩ.
Ta gầm lên một tiếng, chấn động đến mức đèn lồng dưới hành lang đồng loạt lay động.
Tạ Hàm Chương đang ôm con gái đứng trên bậc thềm.
Cơ Vân Kỳ ở gần nàng nhất, nhưng lại bị hai kẻ giả làm nội thị quấn lấy.
Một tên tử sĩ treo ngược từ xà nhà lao xuống, lưỡi dao ngắn đâm thẳng vào tã lót.
Tiểu công chúa vừa hạ sốt, ngay cả tiếng khóc cũng mềm yếu vô cùng.
Nàng khẽ động trong tã lót.
“Trắng trắng…”
“Sợ…”
Trong đầu ta ầm một tiếng.
Bốn vuốt đạp vỡ gạch xanh cả con hổ nhào tới.
Lưỡi dao không đâm vào tim tiểu công chúa.
Mà đâm vào xương bả vai ta.
Rất sâu.
Sắt lạnh xuyên xương, đau đến mức trước mắt ta tối sầm.
Nhưng ta không lùi.
Một vuốt đánh bay tên tử sĩ kia, tiếng xương vỡ vang lên giòn tan.
Tạ Hàm Chương ôm con gái ngã ngồi xuống đất, sắc mặt trắng bệch.
Ta chắn trước hai mẹ con nàng, trong cổ họng cuộn ra tiếng gầm trầm thấp.
Tới đi.
Tới nữa đi.
Hôm nay Bạch tổ tông ta muốn xem, các ngươi có mấy cái mạng đủ lấp vào.
Tên tử sĩ thứ hai đánh tới từ bên hông, trên lưỡi đao ánh lên màu xanh âm u.
Có độc.
Ta tránh không nổi.
Bởi vì sau lưng ta chính là Tạ Hàm Chương và tiểu công chúa.
Thế nên ta cứng rắn nhận một đao này.
Lưỡi dao rạch mở bên bụng ta, máu nóng lập tức trào ra, nhuộm đỏ lớp lông tuyết.
Độc ý men theo vết thương chui vào trong, như một đám sâu nhỏ gặm nhấm máu thịt.
Ta đau đến phát cuồng, quay đầu cắn chặt cánh tay kẻ đó.
Rắc.
Cắn đứt cả xương lẫn đao.
Người đó ngay cả tiếng kêu thảm cũng chưa kịp phát ra, đã bị ta hất xuống bậc thềm.
Cấm quân cuối cùng cũng vây lên.
Cơ Huyền Cảnh rút kiếm, tự tay chém tên tử sĩ cuối cùng.
Máu bắn lên long bào của hắn.
Nhưng hắn ngay cả mắt cũng không chớp, chỉ sải bước lao đến trước mặt ta.
“Chiếu Dạ!”
Chân ta mềm nhũn, nặng nề quỳ sụp xuống đất.
Tiểu công chúa trong lòng Tạ Hàm Chương khóc đến xé tim xé phổi.
“Trắng trắng…”
“Đừng ngủ…”
“Trắng trắng…”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: