Chương 5 - Ba Triệu Hồi Môn Và Cuộc Chiến Giữa Hai Chị Em

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ông ta rút từ phong bì ra một tờ giấy.

“Đây là giấy vay nợ ba năm trước.”

Ông ta mở tờ giấy ra, đặt lên bàn.

“Trước khi Tô Vãn gả vào đây, bố nó là Tô Kiến Quốc đã vay tôi 3 triệu.”

Cả phòng yên lặng một giây.

Sau đó cô cả lên tiếng.

“Gì cơ? 3 triệu là tiền vay à?”

Bố chồng gật đầu.

“Lúc đó nhà họ Tô làm ăn thua lỗ, mở miệng vay tôi. Tôi nghĩ dù sao cũng là thông gia nên giúp.”

“3 triệu này không phải của hồi môn. Là tiền vay.”

Ông ta cầm tờ giấy kia lên.

“Tô Kiến Quốc ký tên. Giấy trắng mực đen.”

Họ hàng bắt đầu bàn tán.

“Hóa ra là vậy.”

“Tôi đã bảo mà, làm gì có nhà nào cho con gái hồi môn 3 triệu.”

“Nhà họ Tô thế này chẳng phải lừa đảo sao?”

Chú hai nhìn tôi.

“Vãn Vãn, chuyện này cháu nói thế nào?”

Tất cả mọi người đều nhìn tôi.

Mười một đôi mắt.

Bố chồng ngồi ở vị trí chủ nhà, nâng tách trà uống một ngụm.

Trên mặt ông ta có một nụ cười rất khó nhận ra.

Ông ta cho rằng mình thắng rồi.

Trước mặt mọi người, ông ta biến tôi thành “người nhà của kẻ lừa đảo”.

Tôi nhìn tờ giấy vay nợ kia.

Tên bố tôi.

Tô Kiến Quốc.

Ba chữ.

Nhưng tôi quá hiểu chữ viết của bố tôi.

Khi bố tôi viết chữ “Tô”, nét cuối cùng luôn cong sang trái.

Còn chữ “Tô” trên tờ giấy này, nét cuối cùng lại thẳng.

Giả.

Tôi hít sâu một hơi.

Không nói ngay.

Cứ để họ nói thêm một lúc.

Cô cả bên cạnh tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa:

“Anh Quốc Cường cho vay 3 triệu, còn bị con gái nhà người ta đòi ly hôn chia tài sản. Cái thời buổi này…”

Dì ba nói: “Vãn Vãn, cháu về nói với bố cháu đi, làm người không thể như vậy.”

Trần Gia Minh ngồi trong góc, không nói một lời.

Anh ta cúi đầu.

Không nhìn tôi.

Được rồi.

Đủ rồi.

Tôi mở miệng.

“Mọi người nói xong chưa?”

Cả phòng yên tĩnh.

Tôi đứng dậy.

“Bố chồng, bố nói 3 triệu là tiền vay?”

“Đúng.” Ông ta vỗ vào tờ giấy. “Giấy trắng mực đen.”

“Được.”

Tôi mở túi, lấy ra phần tài liệu thứ nhất.

“Đây là chứng từ chuyển khoản ngân hàng.”

Tôi đặt giấy lên bàn.

“Ba năm trước, 3 triệu được chuyển từ tài khoản của bố tôi, Tô Kiến Quốc.”

“Người nhận: Trần Quốc Cường.”

“Nội dung chuyển khoản ghi là: tiền hồi môn của con gái Tô Vãn.”

Tôi nhìn bố chồng.

“Nội dung chuyển khoản của ngân hàng không sửa được.”

Nụ cười trên mặt bố chồng biến mất.

Cô cả ngẩn người.

“Khoan đã, trên này ghi là hồi môn?”

Tôi lấy ra phần tài liệu thứ hai.

“Đây là sao kê tài khoản của bố chồng.”

“Sau khi 3 triệu được chuyển vào, đến ngày thứ 47, số tiền được chuyển ra thành ba khoản.”

“1,2 triệu. 1,2 triệu. 600.000.”

“Tất cả đều chuyển cho Trần Gia Huy.”

“Ghi chú: tiền mua nhà.”

Tôi đặt sao kê vào giữa bàn.

“Bố chồng nói ông ấy chưa từng động vào của hồi môn của tôi.”

Tôi lấy điện thoại, mở ảnh chụp màn hình.

“Đây là lời nguyên văn của bố chồng trong nhóm gia tộc năm ngày trước.”

Tôi đọc ra.

“‘Của hồi môn? Lúc nó gả vào, nó chỉ nói đã gửi kỳ hạn, tôi chưa từng động vào. Làm người phải có lương tâm.’”

Tôi nhìn ông ta.

“Có lương tâm. 3 triệu đều bị chuyển đi rồi. Bố nói xem, bố có động vào không?”

Mặt bố chồng từ đỏ chuyển sang trắng.

Họ hàng im lặng.

Không ai nói nữa.

Cô cả há miệng rồi lại ngậm vào.

Sắc mặt chú hai thay đổi.

Trần Lỗi, người làm thư ký tòa án, nhíu mày.

Anh ta nhìn sao kê ngân hàng.

Lại nhìn tờ “giấy vay nợ” kia.

“Cái giấy vay nợ này…” Anh ta thấp giọng nói một câu.

Bố chồng đột nhiên vỗ bàn.

“Đủ rồi!”

Ông ta đứng bật dậy.

“3 triệu đó là tôi cho nhà họ Tô vay! Tô Kiến Quốc đã ký tên!”

Tôi cười.

“Được.”

Tôi lấy điện thoại ra.

“Vậy tôi mở một đoạn ghi âm cho mọi người nghe.”

Đoạn ghi âm là lần cuối tuần trước tôi đến nhà bố mẹ chồng.

Giọng bố chồng rõ ràng từng chữ.

Tôi hỏi: “Bố, khoản 3 triệu gửi kỳ hạn kia vẫn còn chứ ạ?”

Bố chồng đáp: “Còn, sao lại không còn? Đều đang gửi tốt.”

Tôi hỏi: “Lãi cao chứ ạ?”

Bố chồng đáp: “Cao, cao lắm, đến hạn trả cho con không thiếu một xu.”

Ghi âm phát xong.

Phòng khách yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim giây chạy.

Vừa rồi bố chồng nói: 3 triệu là tiền vay.

Trong ghi âm, ông ta lại nói: 3 triệu vẫn đang gửi, đến hạn trả cho tôi.

Hai phiên bản.

Ngay trước mặt mười một người.

Lời ông ta tự mâu thuẫn với nhau.

Cô cả cuối cùng cũng lên tiếng.

“Anh Quốc Cường… rốt cuộc câu nào là thật?”

Môi bố chồng động đậy.

Không nói ra được gì.

Tôi không dừng lại.

Tôi lấy ra phần tài liệu cuối cùng.

“Đây là quyết định bảo toàn tài sản của tòa án.”

Tôi đặt nó trước mặt bố chồng.

“Căn nhà ở Phỉ Thúy Viên phía nam thành phố, từ ba ngày trước đã bị phong tỏa.”

“Không ai được bán, không ai được sang tên, không ai được thế chấp.”

Bố chồng cúi đầu nhìn tờ giấy đó.

Tay ông ta bắt đầu run.

“Mày… mày từ khi nào…”

Tôi nhìn ông ta.

“Gả vào nhà các người, không có nghĩa là bị bán vào nhà các người.”

“3 triệu không phải tiền của nhà họ Trần.”

“Đó là mồ hôi nước mắt 26 năm của bố mẹ tôi.”

Em chồng Trần Gia Huy bật dậy từ trong góc.

“Phong tỏa? Đó là nhà của tôi! Chị dựa vào đâu mà phong tỏa?”

Tôi quay sang cậu ta.

“Nhà của cậu?”

“Người trả tiền là cậu à?”

“Tiền mua nhà từ đâu ra, trong lòng cậu không biết sao?”

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)