Chương 8 - Ba Nợ Con Ba Năm Tiền Sữa Bột

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Phó Lâm Xuyên đứng bên cạnh anh ta.

Trên màn hình, từng dòng ghi chép thiết bị hiện ra.

Phó Miên Miên ngồi xa, nhìn không rõ.

Cô bé chỉ thấy sắc mặt Phó Lâm Xuyên trở nên rất khó coi.

Phó Văn Dã ngẩng mắt.

Ánh mắt vượt qua đám đông, rơi trên người Chu Mạn.

“Vị trí đăng ký cuối cùng của thiết bị.”

“Phòng sách phía tây tầng hai.”

Môi Chu Mạn trắng bệch.

Gậy của ông cụ Phó nặng nề rơi xuống đất.

Phòng sách phía tây tầng hai nhà cũ họ Phó.

Ba năm trước, chính là căn phòng Chu Mạn tạm thời dùng để quản lý sổ sách.

5

Chu Mạn đứng dưới ánh đèn.

Tay bà ta vẫn đặt trên vai Phó Miên Miên.

Phó Miên Miên đau đến rụt người một chút.

“Mẹ.”

Lúc này Chu Mạn mới buông ra.

Bà ta ngẩng đầu nhìn Phó Văn Dã, cười rất gượng gạo.

“Phòng sách phía tây tầng hai, ba năm trước ai cũng có thể vào.”

“Tôi tạm thời quản sổ sách, máy tính cũng không phải chỉ có mình tôi từng động vào.”

Phó Văn Dã chấm lên máy tính bảng.

“Vậy nên tôi không nói là bà.”

“Tôi chỉ nói, thiết bị đăng ký dưới tên bà.”

Nụ cười trên mặt Chu Mạn hoàn toàn cứng lại.

Phó Minh Đạc lập tức chắn trước người bà ta.

“Văn Dã, chuyện trong nhà đừng làm khó coi quá.”

Phó Văn Dã nhìn ông ta.

“Ôn Lê cũng là người trong nhà sao?”

Phó Minh Đạc nghẹn lại.

Phó Miên Miên ôm thỏ, ngồi trên ghế thấp.

Cô bé không hiểu lắm những khoảng lặng giữa người lớn.

Cô bé chỉ nghe thấy tên mẹ.

Cô bé nhỏ giọng hỏi:

“Ôn Lê có thể vào nhà họ Phó không ạ?”

Không ai lập tức trả lời.

Phó Lâm Xuyên nhìn cô bé.

Phó Miên Miên ngẩng mặt.

“Trước đây mẹ nói, mẹ không có nhà.”

“Vậy mẹ đã từng tới đây chưa?”

Tay ông cụ Phó siết cây gậy mạnh hơn một chút.

Ôn Lê từng tới.

Ba năm trước, cô mang thai, đứng trước cửa nhà cũ này.

Ngày đó cũng mưa.

Ông không để cô vào chính sảnh.

Chỉ bảo quản gia đưa cô đến phòng khách phía đông.

Ông cụ Phó nhớ rất rõ.

Ngày đó sắc mặt Ôn Lê rất trắng.

Nhưng cô đứng rất thẳng.

Cô nói: “Tôi không phải đến đòi tiền.”

Khi ấy không ai tin.

Ông cụ Phó nhắm mắt lại.

Khi mở mắt ra lần nữa, ông nhìn quản gia già.

“Đi lấy sổ khách viếng thăm tháng tám ba năm trước.”

Quản gia già cúi đầu.

“Thưa ông cụ, sổ khách giấy ở phòng hồ sơ cũ.”

“Tôi đi ngay.”

Ông cụ Phó nói:

“Tôi đích thân xem.”

Chu Mạn lập tức mở miệng.

“Ba, muộn thế này rồi, sức khỏe của ba…”

Ông cụ Phó cắt ngang bà ta.

“Tôi còn chưa chết.”

Đại sảnh lập tức yên tĩnh.

Phó Miên Miên nghe thấy chữ “chết”, mặt trắng đi một chút.

Cô bé cúi đầu sờ tai thỏ.

Phó Lâm Xuyên nhìn thấy.

Anh đi tới, ngồi xổm xuống.

“Không nói mẹ con.”

Phó Miên Miên gật đầu.

“Con biết.”

Cô bé dừng một chút, lại nhỏ giọng nói:

“Nhưng ông nội đừng nói chữ đó.”

“Miên Miên không thích.”

Bước chân ông cụ Phó khựng lại.

Ông quay đầu nhìn đứa trẻ nhỏ xíu kia.

Một lúc lâu sau, ông hạ thấp giọng.

“Được.”

“Không nói.”

Phòng hồ sơ cũ nằm ở phía sau nhà cũ.

Quanh năm không mở.

Cửa vừa đẩy ra, bụi bay lơ lửng.

Quản gia già đeo găng tay trắng, ôm một chồng sổ khách viếng thăm ra.

Ông cụ Phó ngồi trước bàn gỗ cũ, lật từng trang từng trang.

Phó Lâm Xuyên đứng bên cạnh.

Phó Văn Dã dùng điện thoại chụp ảnh lưu chứng.

Phó Miên Miên cũng đi theo.

Cô bé ngồi trên chiếc ghế nhỏ ở cửa, trên chân đặt con thỏ rách bụng kia.

Quản gia lấy kim chỉ.

Phó Lâm Xuyên muốn nhận.

Phó Miên Miên lập tức giấu con thỏ vào lòng.

Cô bé nhìn anh, rồi lại nhìn kim.

Rất lễ phép nói:

“Ba, ba tập trên miếng vải khác trước đi ạ.”

Phó Văn Dã cụp mắt, vai khẽ động một chút.

Phó Lâm Xuyên không nói gì.

Anh cầm một miếng giẻ cũ bên cạnh lên.

Kim đâm vào, rồi xiên lệch ra từ phía bên kia.

Phó Miên Miên nhìn mà rất lo lắng.

“Ba.”

“Thỏ thỏ còn nhỏ.”

“Nó không thể cho ba thử sai đâu.”

Tay lật trang của ông cụ Phó dừng lại một chút.

Ông không ngẩng đầu, nhưng khóe miệng lại hơi ép xuống.

Phó Lâm Xuyên đặt kim chỉ xuống.

“Để quản gia khâu.”

Phó Miên Miên thở phào nhẹ nhõm.

“Cảm ơn ba.”

Lần này cô bé gọi rất tự nhiên.

Ngón tay Phó Lâm Xuyên khựng lại.

Trong phòng hồ sơ cũ rất yên tĩnh.

Chỉ còn tiếng giấy lật.

Rất nhanh, quản gia già chỉ vào một trang.

“Thưa ông cụ, ở đây.”

Ngày mười bảy tháng tám.

Ôn Lê.

Thời gian vào nhà: chín giờ mười bảy phút sáng.

Thời gian rời nhà: mười một giờ năm mươi tám phút tối.

Cột ghi chú viết: Nhị phu nhân tiếp đón.

Ông cụ Phó nhìn bốn chữ kia.

Rất lâu không nói gì.

Chu Mạn đứng ở cửa.

Sắc mặt bà ta còn trắng hơn lúc nãy.

“Ba, khi đó ba bảo con quản sổ sách, con chỉ tiếp đón cô ấy theo quy củ.”

Phó Văn Dã hỏi:

“Tiếp đón đến mười một giờ năm mươi tám phút tối?”

Chu Mạn cắn môi.

“Cô ta không ổn định cảm xúc, cứ không chịu đi.”

Phó Lâm Xuyên nhìn chằm chằm vào sổ khách.

“Vì sao cô ấy không chịu đi?”

Mắt Chu Mạn đỏ lên.

“Còn vì sao nữa?”

“Cô ta muốn gặp cháu.”

“Nhưng lúc đó cháu ở nước ngoài, cô ta không liên lạc được với cháu, nên cứ ăn vạ trong nhà cũ.”

Phó Miên Miên nghe thấy chữ “ăn vạ”, đôi mày nhỏ nhíu lại.

“Mẹ không ăn vạ.”

Chu Mạn nhìn cô bé.

“Khi đó cháu còn chưa ra đời.”

“Cháu biết cái gì?”

Phó Miên Miên ôm chặt con thỏ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)