Chương 10 - Ba Ngày Để Kết Thúc Nhân Duyên
Thời gian còn lại, nàng tiếp tục đánh cá rồi ra chợ bày sạp. Tiện thể trông luôn sạp rau cho Trương thẩm. Như vậy một ngày nàng kiếm được hai phần tiền.
Đi biển về, trời đã về chiều.
Tống Thiển Vụ phân loại tôm cá xong xuôi thì dọn sạp ra phố bán. Các tiểu thương xung quanh đều đã quá quen thuộc với nàng.
“Thiển Vụ này, một cô nương thân gái dặm trường như cháu ngày nào cũng phơi sương phơi gió thế này vất vả quá. Cháu cũng không còn nhỏ tuổi nữa, đến lúc phải tính chuyện thành thân rồi.”
“Ta có một đứa cháu trai, tuổi tác xấp xỉ cháu, cháu có muốn xem mắt thử không?”
“Người ta đang sống yên ổn, ông cứ ép cháu nó lấy chồng làm gì?”
Nghe mọi người kẻ tung người hứng, Tống Thiển Vụ không nhịn được bật cười.
Dù nàng là một thân một mình, nhưng hàng xóm láng giềng đối với nàng vô cùng quan tâm. Nàng là người nhỏ tuổi nhất trong khu chợ này, nên mọi người cũng thường hay chiếu cố. Mỗi lần đồ ăn hay vải vóc bán không hết, họ đều san sẻ cho nàng một ít. Còn tốt hơn gia đình trên danh nghĩa trước kia gấp trăm vạn lần.
“Gặp người phù hợp, cháu nhất định sẽ để tâm.”
“Đến lúc đó các thúc bá thẩm nương nhớ đến uống rượu hỉ nhé.”
Các tiểu thương cười ồ lên: “Cái nha đầu này, chẳng biết xấu hổ gì cả! Còn chưa thấy bóng dáng lang quân đâu đã đòi mời rượu hỉ rồi.”
Mọi người cười đùa rôm rả. Tống Thiển Vụ nghiêng người nói chuyện bông đùa với họ, nàng thực sự rất yêu thích cuộc sống hiện tại của mình.
“Cá bán thế nào?”
Đúng lúc này, một giọng nam trầm ấm quen thuộc lọt vào tai Tống Thiển Vụ. Cả người nàng lập tức cứng đờ.
Là Lục Hoài Chấp.
Tống Thiển Vụ bấm chặt đầu ngón tay vào lòng bàn tay, cố nặn ra một nụ cười, quay người lại nhìn Lục Hoài Chấp nay đã thay sang bạch y.
“Cá này ba mươi văn một cân, khách quan muốn lấy mấy con?”
Khoảnh khắc Lục Hoài Chấp nhìn rõ khuôn mặt nàng, đồng tử hắn co rụt lại.
Nhưng giọng nói của nàng lại không giống Tống Thiển Vụ ngày xưa. Màu da cũng sạm đen hơn vài phần.
Ánh mắt hắn dán chặt vào nàng: “Ta lấy hết, cô đem số cá này mang đến Lục phủ.”
Tim Tống Thiển Vụ chùng xuống, nhưng nét mặt vẫn bình tĩnh: “Xin lỗi khách quan, ta chỉ có một mình trông sạp, không thể đi giao hàng được. Nếu ngài muốn thì ngài mang về luôn nhé.”
Lục Hoài Chấp nhìn thấy khuôn mặt này chắc chắn sẽ sinh nghi, nàng chỉ muốn hắn mau chóng rời đi.
Ánh mắt Lục Hoài Chấp không xê dịch, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên tay vịn xe lăn, giọng điệu mang theo vẻ cứng rắn không thể chối từ: “Mười lượng bạc, cô mang qua đó.”
Hắn nhìn chằm chằm vào từng đường nét trên khuôn mặt nàng, không bỏ qua bất cứ sự bất thường nào. Lông mày ánh mắt rõ ràng giống Tống Thiển Vụ như đúc, nhưng giọng nói, màu da lại toát lên sự khác biệt. Hắn phải tự mình xác nhận xem nàng rốt cuộc là ai.
Tống Thiển Vụ muốn từ chối lần nữa, đám tiểu thương xung quanh thấy vậy vội xúm lại khuyên:
“Đó là mười lượng bạc lận đó! Cháu bán cá ba tháng cũng không kiếm được ngần ấy đâu!”
“Đi một chuyến cũng chẳng mất công lắm đâu, sạp để bọn ta trông cho!”
Họ chỉ coi Lục Hoài Chấp là một vị khách hào phóng, chẳng hay biết quá khứ giữa hai người, chỉ một lòng muốn giúp nàng kiếm thêm chút tiền.
Mọi người đã nói đến mức này, nếu nàng cứ khăng khăng từ chối thì Lục Hoài Chấp sẽ càng sinh nghi. Tống Thiển Vụ gật đầu, nhìn Lục Hoài Chấp: “Được, để ta thu dọn rồi sẽ mang đến.”
Nàng nhanh nhẹn cân cá, gói ghém cẩn thận, xách sọt cá đi theo sau xe lăn của Lục Hoài Chấp. Sọt cá rất nặng, Tống Thiển Vụ bước đi có chút chậm chạp. Lục Hoài Chấp thấy vậy, liền phân phó hạ nhân đang đẩy xe cho mình: “Ngươi đi xách cá.”
Sau đó, hắn nhìn Tống Thiển Vụ: “Cô đến đẩy xe đi.”
Tống Thiển Vụ gật đầu: “Vâng.”
Chỉ là khi chạm tay vào xe lăn, nàng cảm thấy dường như mình đã trở lại ba năm trước. Ngày ấy, nàng cũng luôn đẩy Lục Hoài Chấp đi dạo như thế này.
Lúc này, trên đường Trương thẩm vừa đi giao cá về, thấy Tống Thiển Vụ đang đẩy xe cho Lục Hầu gia trên phố thì vô cùng ngạc nhiên: “Thiển Vụ, cháu đây là…?”
Tống Thiển Vụ cười gượng: “Chút nữa về cháu kể cho thẩm nghe sau.”
Trương thẩm gật đầu rời đi. Đợi bà đi khỏi, Lục Hoài Chấp nghiêng đầu, ánh mắt sắc bén dừng trên người nàng: “Cô tên Thiển Vụ? Họ gì?”
Chương 14
Tống Thiển Vụ siết nhẹ tay cầm xe lăn, đáp: “Ta họ Tống.”
Lục Hoài Chấp ngẩn người: “Cô tên là Tống Thiển Vụ?”
Tống Thiển Vụ biết hắn nghe tên mình sẽ càng thêm nghi ngờ, nên cố tỏ ra trấn tĩnh: “Đúng vậy, cha ta nói ngày ta sinh ra, trên mặt biển nổi một tầng sương mù mỏng, nên đặt tên ta là Thiển Vụ.”
Nàng lại hỏi ngược lại hắn: “Cái tên này, có vấn đề gì sao?”
Lục Hoài Chấp im lặng rất lâu rồi nói: “Vong thê của ta, cũng tên là Tống Thiển Vụ. Hơn nữa, hai người giống nhau như đúc.”
Trong lòng Tống Thiển Vụ thót lên từng nhịp: “Vậy sao? Thật là trùng hợp. Lại có người giống hệt ta trên đời, nếu nàng ấy chưa khuất núi, ta thật sự muốn được gặp mặt một lần.”
Lục Hoài Chấp không đáp lời, chỉ hỏi tiếp: “Cô là người Giang Hoài?”