Chương 5 - Ba Năm Vô Hình

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trần Tranh mếu máo: “Hệ thống bảo mật thông tin của đối phương là cấp độ quân sự, người của chúng ta vừa đụng vào đã kích hoạt báo động. Nếu tiếp tục điều tra… có thể sẽ gây ra rắc rối lớn hơn.”

Lục Diễn Chu đứng trước cửa sổ, nhìn thành phố trong đêm.

Mưa tạnh rồi.

Phía xa có một tòa nhà màu xám không mấy nổi bật, cao 32 tầng, mặt ngoài ốp kính xám lạnh.

Anh không biết trong tòa nhà đó đang có vợ cũ của mình.

Cũng không biết rằng, sau buổi họp báo ngày mai, toàn bộ cục diện thương mại của Hoa Đông sẽ bị viết lại.

Điều duy nhất anh biết rõ ngay lúc này là…

Anh có lẽ đã phạm phải sai lầm lớn nhất trong đời.

Và sai lầm đó, đã được ký tên xác nhận rồi.

***

Hai giờ sáng.

Tô Niệm Đường đứng trên sân thượng tòa nhà văn phòng đường Lâm Giang.

Gió rất lớn.

Từ độ cao 32 tầng, ánh đèn thành phố trông như một bàn cờ đang đánh dở.

Màn hình điện thoại sáng lên. Một tin nhắn.

Người gửi: Chú Lâm.

*“Cô chủ, chiếc nhẫn đen năm xưa của ông cụ, chỉ được đeo khi gia chủ họ Tô kế vị. Nếu cô đã đeo lại nó, buổi họp báo ngày mai, cô định xuất hiện với tư cách gia chủ sao?”*

Tô Niệm Đường không trả lời ngay.

Cô cúi đầu nhìn chiếc nhẫn đen trên ngón áp út tay phải.

Bề mặt làm từ hợp kim titan đen nhám, mặt trong khắc một dòng chữ cực nhỏ. Không nhìn rõ được nội dung, nhưng cô vẫn nhớ.

Là nét chữ của bố cô, Tô Hạc Niên.

*“Niệm Đường, người giữ nhẫn, giữ nhà.”*

Cô nhắn lại hai chữ:

*“Đúng vậy.”*

Gửi xong, cô lại soạn một tin nhắn mới, gửi cho Hà Nhạc.

*“Đổi địa điểm họp báo đi.”*

Hà Nhạc trả lời ngay lập tức: *“Đổi đi đâu ạ?”*

*“Khách sạn InterContinental đối diện tòa nhà Lục thị, phòng tiệc.”*

Hà Nhạc: *“… Chị, chị cố tình chọn vị trí Lục Diễn Chu đẩy cửa sổ ra là thấy sao?”*

Tô Niệm Đường không đáp.

Hà Nhạc lại gửi thêm một tin: *“Đã hiểu. Tầm nhìn vĩ mô.”*

***

Sáng hôm sau.

Giới thương nghiệp Hoa Đông xảy ra một chuyện mà không ai lường trước được.

Một tấm thiệp mời, đúng tám giờ sáng được gửi đến tay các sếp lớn của những doanh nghiệp và tổ chức tài chính hàng đầu.

Thiệp dùng giấy ánh trăng nhập khẩu từ Đức, chạm vào mát lạnh, trên đó chỉ có vài dòng chữ ngắn gọn:

*“Nhà sáng lập Niệm Đường Capital, bà Tô Niệm Đường, trân trọng kính mời quý vị đến tham dự buổi họp báo chiến lược thương hiệu vào 3 giờ chiều hôm nay. Địa điểm: Phòng tiệc Ngân Hà, Khách sạn InterContinental.”*

Niệm Đường Capital.

Cái tên này gần như chưa từng xuất hiện trên thị trường công khai.

Nhưng trong giới quỹ đầu tư tư nhân và các văn phòng quản lý gia tộc, nó là một sự tồn tại ở đẳng cấp cấm kỵ.

Trong vòng mười năm qua Niệm Đường Capital đã âm thầm hoàn thành 27 thương vụ sáp nhập lớn trên toàn cầu. Khoáng sản, năng lượng mới, bán dẫn, sinh dược… Lần nào cũng chọn thời điểm chuẩn xác đến mức quỷ dị, lần nào cũng “nuốt trọn” trước khi tất cả mọi người kịp phản ứng.

Không ai biết người đứng sau nắm quyền điều khiển là ai.

Trong ngành có một câu nói đùa được lưu truyền rộng rãi: Giới tư bản toàn cầu có ba bí ẩn lớn chưa có lời giải — vật chất tối, tam giác Bermuda, và ông chủ của Niệm Đường Capital.

Hôm nay, bí ẩn này sắp được giải đáp.

***

Mười giờ sáng.

Tập đoàn Lục thị.

Trần Tranh gần như chạy thục mạng bước vào.

“Lục tổng!”

Lục Diễn Chu đang họp với đội ngũ luật sư, thảo luận phương án đối phó với việc bị thanh lý. Anh ngẩng lên nhìn Trần Tranh, biểu cảm của anh ta khiến anh chau mày.

“Ra ngoài nói.”

Hai người đi ra hành lang.

Trần Tranh đưa điện thoại qua.

Trên màn hình là ảnh chụp một tấm thiệp mời – có người đã chụp và gửi vào group của dân trong giới.

Lục Diễn Chu xem xong, không nói gì.

“Niệm Đường Capital.” Giọng Trần Tranh căng thẳng. “Tô Niệm Đường. Lục tổng, chiều nay cô ấy sẽ công khai lộ diện.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)