Chương 1 - Ba Năm Vô Hình

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tầng ba Cục dân chính.

Tô Niệm Đường đến sớm mười lăm phút.

Cô mặc một chiếc áo măng tô màu trắng ngà, mái tóc buộc tùy ý phía sau, để mặt mộc, trông chẳng khác gì những người phụ nữ bình thường đến tòa nhà này để làm thủ tục.

Nhân viên đưa cho cô hai bản thỏa thuận. Cô nhận lấy, lật đến trang cuối cùng, xác nhận lại mục phân chia tài sản: *Nhà gái tự nguyện từ bỏ mọi tài sản chung.*

Là do chính tay cô viết.

Ngòi bút khựng lại trên không trung hai giây.

Không phải vì do dự.

Mà là đang đợi người kia.

Đúng chín giờ, cuối hành lang vang lên tiếng giày da giẫm trên nền gạch men. Nhịp điệu rất vững vàng, không nhanh không chậm.

Lục Diễn Chu đẩy cửa bước vào.

Anh mặc bộ vest xám đậm, cà vạt thắt không một nếp nhăn, chiếc đồng hồ trên cổ tay trái là mẫu Basel mới nhất năm ngoái. Lúc bước vào, anh đang nghe điện thoại, giọng đè rất thấp, thái độ hoàn toàn như đang xử lý công việc.

“…Bảo luật sư Chu, điều khoản thứ bảy của hợp đồng không sửa, thì không ký đơn này.”

Tô Niệm Đường ngồi trên ghế, im lặng nhìn anh đi tới ngồi xuống phía đối diện.

Anh cúp điện thoại, không thèm nhìn cô, rút một cây bút từ túi trong của áo vest.

“Trang nào?”

Tô Niệm Đường đẩy bản thỏa thuận sang, gõ ngón tay vào phần chữ ký ở dưới cùng.

Lục Diễn Chu liếc nhìn nội dung.

Ánh mắt anh dừng lại ở dòng *”Nhà gái tự nguyện từ bỏ mọi tài sản chung”* chưa tới một giây.

“Cô chắc chứ?” Anh hỏi.

Giọng điệu bình thản, hệt như đang xác nhận một văn kiện thương mại bình thường.

“Chắc chắn.”

Anh ký.

Tiếng ngòi bút lướt trên mặt giấy rất nhẹ. Ba chữ “Lục Diễn Chu” cũng giống hệt như con người anh: dứt khoát, lạnh nhạt, không có một nét thừa thãi nào.

Tô Niệm Đường cũng theo đó ký tên mình.

Nhân viên đối chiếu thông tin, đóng dấu, rồi đưa ra hai cuốn sổ ly hôn.

Bìa màu xanh lục sẫm, chữ mạ vàng.

Tô Niệm Đường cầm lấy cuốn sổ của mình, cất vào túi xách.

Từ đầu đến cuối, chưa quá tám phút.

Ba năm hôn nhân. Kết thúc trong tám phút.

Hiệu suất rất cao.

Lục Diễn Chu đứng dậy, gọi lại cuộc điện thoại ban nãy, bước chân đã hướng ra cửa. Đi được hai bước, như nhớ ra điều gì, anh quay đầu nhìn cô một cái.

“Biệt thự nhà họ Lục, khi nào cô dọn?”

Tô Niệm Đường kéo khóa túi xách, đứng lên.

“Đã dọn xong rồi.”

Lục Diễn Chu khựng lại một nhịp.

Sau đó anh gật đầu, đẩy cửa bước ra ngoài.

Ngoài hành lang, giọng anh xa dần: “…Luật sư Chu, chuyện điều khoản tôi nói lại lần nữa…”

Cửa đóng lại.

Tô Niệm Đường đứng tại chỗ, cúi đầu nhìn bàn tay phải của mình.

Tay rất vững.

Cô đã luyện tập rồi.

Ba năm trước, lần đầu tiên ký vào thỏa thuận kết hôn, tay cô đã run. Lúc đó cô tự nhủ với bản thân, cuộc hôn nhân này có ý nghĩa của nó.

Ba năm sau, ý nghĩa đó đã kết thúc.

Cô đút tay phải vào túi áo măng tô, đầu ngón tay chạm vào một vòng kim loại lạnh lẽo.

Một chiếc nhẫn màu đen.

Không phải nhẫn cưới.

Nhẫn cưới cô đã tháo ra từ ba tháng trước, để lại trên bàn trang điểm trong phòng ngủ chính của biệt thự nhà họ Lục. Chắc Lục Diễn Chu cũng chẳng nhận ra rằng anh đã một năm bốn tháng không bước chân vào căn phòng ngủ đó.

Tô Niệm Đường siết chặt chiếc nhẫn đen, rồi buông ra, bước khỏi Cục dân chính.

Bên ngoài trời đang mưa bụi.

Cô không mang ô.

Đứng trên bậc thềm, cô rút điện thoại ra, gọi một cuộc.

Chuông reo một tiếng đã có người bắt máy.

“Chị dâu.” Đầu dây bên kia là giọng của một người đàn ông trẻ, mang chút ngả ngớn bất cần. “Xong rồi hả?”

“Xong rồi.”

“Vậy bước tiếp theo chúng ta…”

“Theo kế hoạch cũ.” Tô Niệm Đường giơ tay lên, hứng một giọt nước mưa. “Thông báo cho phòng pháp chế, toàn bộ thủ tục giải băng tài sản của Quỹ Niệm Đường phải làm xong trong hôm nay.”

Đầu dây bên kia im lặng một giây.

“Chị dâu… à nhầm, chị, chị nói thật sao? Giải băng toàn bộ? Đó là 3.200 tỷ đấy.”

“Có khi nào tôi không nghiêm túc chưa?”

“Được rồi.” Giọng bên kia bỗng trở nên đứng đắn. “Còn nữa, chú Lâm bảo em hỏi chị có muốn về nhà chính sống không? Cụ ông nhắc chị mấy lần rồi.”

Ánh mắt Tô Niệm Đường rơi vào chiếc Maybach màu đen đỗ trong bãi xe. Đó là xe của chính cô, không phải của nhà họ Lục. Ba năm qua nó vẫn nằm im trong một gara tư nhân ở trung tâm thành phố.

“Khoan hẵng về.” Cô kéo cửa xe ngồi vào trong. “Tôi ở ngoài ba năm, có một số chuyện phải dọn dẹp cho sạch sẽ đã.”

“Đã rõ.”

Cúp điện thoại.

Tô Niệm Đường khởi động xe, hòa vào dòng đường chính.

Cần gạt nước lướt qua kính chắn gió, đường nét của thành phố lúc tỏ lúc mờ qua những vệt nước.

Ba năm.

Cô dùng ba năm để làm một người con dâu vô hình. Và cô làm rất tròn vai.

Từ trên xuống dưới nhà họ Lục, từ bà cụ đến người giúp việc, không một ai thấy Tô Niệm Đường có điểm gì đặc biệt. Học vấn bình thường, nhà đẻ không có thế lực, tính cách trầm lặng đến mức gần như không có sự tồn tại.

Lần duy nhất cô gây chú ý là vào bữa tiệc Trung thu năm ngoái.

Lục Diễn Chu dẫn một người phụ nữ về.

Hứa Nhược Tình. Đại tiểu thư của Tập đoàn họ Hứa.

Cô ta mặc một chiếc đầm dạ hội màu đỏ rượu, trang điểm tinh xảo, phóng khoáng khoác tay Lục Diễn Chu bước vào.

Bà cụ cười rạng rỡ đứng lên đón.

“Diễn Chu, vị này là…”

“Đối tác của cháu, cô Hứa.” Lục Diễn Chu nói.

Đối tác.

Hôm đó Hứa Nhược Tình ở lại nhà họ Lục đến tận mười một giờ đêm.

Tô Niệm Đường ở phòng ngủ trên lầu, nghe thấy tiếng cô ta cười dưới phòng khách, giọng lanh lảnh rất êm tai. Khi bà cụ khen cô ta giỏi gấp trăm lần đứa con dâu của Diễn Chu, bà cũng chẳng hề hạ thấp giọng.

Lúc đó Tô Niệm Đường đang xem một bản báo cáo phân tích đầu tư nước ngoài.

Cô nghe lọt câu nói đó.

Và cũng xem xong bản báo cáo.

Ngày hôm sau, trợ lý của Lục Diễn Chu đến thông báo với cô, nói rằng Lục tổng sau này sẽ không ở biệt thự nữa mà chuyển ra căn hộ trung tâm thành phố.

Tô Niệm Đường nói: “Được.”

Trợ lý đi rồi, cô lấy chiếc nhẫn màu đen từ trong két sắt ra, đeo lại vào tay.

Đeo ba năm rồi tháo, tháo rồi lại đeo.

Đây là lần cuối cùng rồi.

***

Một tiếng rưỡi sau khi rời khỏi Cục dân chính, xe của Tô Niệm Đường đỗ vào gara dưới hầm của một tòa nhà văn phòng trên đường Lâm Giang.

Tòa nhà này không quá nổi bật trong khu thương mại. Cao 32 tầng, mặt ngoài ốp kính màu xám lạnh. Trước cửa không có bất kỳ biển hiệu công ty nào.

Nhưng cả tòa nhà chỉ có một khách thuê duy nhất.

Niệm Đường Capital.

Thang máy đi thẳng lên tầng cao nhất.

Khoảnh khắc cửa mở, một chàng trai mặc đồng phục đen đã đứng đợi sẵn. Cắt tóc húi cua, dáng người thẳng tắp, nhìn thấy Tô Niệm Đường liền khẽ cúi đầu.

“Sếp Tô, các trưởng bộ phận đã ở trong phòng họp rồi.”

Tô Niệm Đường thay một đôi giày bệt đi trong nhà, vừa đi vừa hỏi: “Hà Nhạc đến chưa?”

“Sếp Hà đến từ mười phút trước, đang kiểm tra tài liệu với phòng pháp chế.”

“Bảo cậu ta cứ đợi đó.”

Khu vực làm việc dọc hai bên hành lang, nhân viên nhìn thấy cô bước vào, không có ai tỏ ra kinh ngạc xôn xao. Nhưng dáng ngồi của tất cả mọi người bất giác đều thẳng thớm hơn.

Tô Niệm Đường đẩy cửa phòng họp.

Mười hai người ngồi quanh chiếc bàn dài.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)