Chương 5 - Ba Năm Trong Bóng Tối

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

7

“Tôi không ly hôn!”

Người phản ứng đầu tiên là Chu Vũ Hàng.

Anh ta chộp lấy bản thỏa thuận ly hôn trên bàn, ánh mắt hoảng loạn, giọng nói thậm chí mang theo sự cầu xin.

“Niệm Niệm, chúng ta đừng làm loạn nữa, được không? Chúng ta có tình cảm mà, em quên rồi sao?”

Anh ta bắt đầu đánh bài tình cảm, cố gắng khơi lại ký ức quá khứ trong tôi.

“Em quên lúc chúng ta mới quen nhau, anh nói sẽ chăm sóc em cả đời sao?”

“Em quên ngày cưới, em cười vui đến mức nào sao?”

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta.

“Tôi đương nhiên nhớ.”

“Tôi còn nhớ anh từng nói sẽ cho tôi một mái nhà, chứ không phải biến tôi thành máy rút tiền cho anh và gia đình anh.”

“Tôi còn nhớ anh từng nói sẽ yêu tôi, bảo vệ tôi, chứ không phải khi tôi bị chị anh chửi rủa thì đứng bên cạnh khoanh tay nhìn.”

“Chu Vũ Hàng, cái gọi là ngọt ngào của anh, tất cả đều xây dựng trên sự hy sinh và nhẫn nhịn của tôi.”

“Giờ đây, tôi không muốn hy sinh nữa.”

Mỗi câu tôi nói ra đều như một lưỡi dao, đâm chính xác vào trái tim giả dối của anh ta.

Sắc mặt anh ta càng lúc càng trắng, ánh mắt hoảng loạn cũng ngày càng rõ.

Chu Mạn và mẹ chồng cuối cùng cũng hoàn hồn.

Họ hoảng rồi.

Một khi ly hôn, họ không chỉ mất đi Chu Vũ Hàng — cái két sắt biết đi của họ — mà Chu Mạn còn phải nhả ra số tài sản khổng lồ đã vào tay.

Điều đó đối với họ còn đau đớn hơn cả bị giết.

Mẹ chồng lập tức đổi sang bộ mặt đau lòng xót xa:

“Niệm Niệm, sao con lại nói ly hôn chứ? Như vậy tổn thương tình cảm lắm!”

“Vợ chồng làm gì có thù qua đêm? Vũ Hàng biết sai rồi, con tha cho nó lần này đi!”

Chu Mạn cũng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc:

“Em dâu, trước đây là chị không đúng, chị xin lỗi em! Sau này chúng ta nhất định sẽ đối xử tốt với em, không để em chịu ấm ức nữa!”

Màn diễn của họ vụng về đến mức buồn cười.

Một tiếng trước, họ còn coi tôi là kẻ thù, hận không thể nuốt sống tôi.

Một tiếng sau, đã gọi “em dâu”, “Niệm Niệm” ngọt xớt, hứa hẹn những tương lai rẻ tiền chẳng đáng một xu.

Tôi chỉ thấy nực cười.

“Không cần.” Tôi cắt ngang sự giả dối của họ. “Cái ‘tốt’ của các người, tôi không gánh nổi.”

“Từ hôm nay trở đi, cầu về cầu, đường về đường.”

Thái độ của tôi kiên quyết, không chừa lại bất kỳ đường lui nào.

Nói xong, tôi không để ý đến họ nữa, đi thẳng vào phòng ngủ, kéo chiếc vali đã sớm thu dọn xong ra ngoài.

Trước ánh mắt kinh ngạc của cả ba người, tôi dùng điện thoại gọi một chiếc xe công nghệ.

“Giang Niệm! Cô nhất định phải làm mọi chuyện tuyệt tình như vậy sao?!” Chu Vũ Hàng gào lên.

Tôi không quay đầu.

Xe đến.

Tôi kéo vali, mở cửa, không ngoảnh lại bước ra ngoài.

Sau lưng là tiếng họ chửi rủa điên cuồng và tiếng đồ vật bị đập vỡ.

Tôi không hề để tâm.

Khi ngồi lên xe, nhìn căn nhà tôi đã sống ba năm trong gương chiếu hậu nhỏ dần rồi biến mất, tôi không có chút lưu luyến nào.

Chỉ cảm thấy một sự tự do như được lột xác.

Tôi nhắn cho Hứa Dao một tin: “Tớ ra rồi.”

Cô ấy trả lời ngay: “Gửi địa chỉ, tớ qua đón.”

Nhìn những dòng chữ ấm áp trên màn hình, cuối cùng tôi không nhịn được, vành mắt hơi ươn ướt.

Nhưng lần này không phải nước mắt của đau khổ.

Mà là niềm vui của tái sinh.

8

Tôi chính thức nộp đơn khởi kiện ly hôn lên tòa án.

Khi giấy triệu tập của tòa được gửi đến tay Chu Vũ Hàng, cả nhà họ mới thực sự nhận ra tôi không hề nói đùa.

Họ hoàn toàn hoảng loạn.

Đặc biệt là Chu Mạn, có lẽ cô ta chưa từng nghĩ việc lấy tiền từ em trai lại có ngày bị truy đòi lại.

Trong thế giới của cô ta, tất cả của em trai đều đương nhiên là của cô ta.

Vì thẹn quá hóa giận, cô ta bắt đầu dùng thủ đoạn hèn hạ nhất để công kích tôi.

Cô ta vào nhóm cư dân khu tôi từng ở, vào những nhóm họ hàng xa chẳng liên quan gì, khắp nơi tung tin đồn về tôi.

Nói tôi ham giàu bỏ nghèo, kết hôn ba năm không kiếm nổi một đồng, chỉ biết tiêu tiền Chu Vũ Hàng.

Nói tôi bất hiếu với cha mẹ chồng, cay nghiệt với chị chồng, là một “nàng dâu ác” đúng nghĩa.

Trong lúc nhất thời, đủ thứ nước bẩn dội về phía tôi.

Hứa Dao tức đến mức suýt lao thẳng đến cơ quan Chu Mạn xé xác cô ta, may mà tôi cản lại.

“Không cần chấp nhặt với chó điên.”

Tôi nói với cô ấy, “Cô ta càng điên cuồng, càng chứng tỏ cô ta chột dạ. Trên tòa, người ta không nhìn ai la to hơn, mà nhìn ai có chứng cứ cứng hơn.”

Tôi không để ý đến những ồn ào bên ngoài, mà dồn toàn bộ tinh lực vào việc tìm việc làm.

Trước khi kết hôn, tôi từng làm đến vị trí giám đốc dự án ở một công ty quảng cáo nổi tiếng, năng lực chuyên môn luôn rất mạnh.

Dù rời khỏi thị trường lao động ba năm, nền tảng của tôi vẫn còn đó.

Tôi mất một tuần để cập nhật lại CV, đồng thời làm quen lại với những xu hướng mới nhất trong ngành.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)