Chương 5 - Ba Năm Mù Quáng
Bùi Nghiễn siết chặt hai tay trên đầu gối.
“Tôi tưởng cô ấy đang nhân cơ hội làm loạn. Tôi nghĩ chỉ cần nhìn thấy Tống Nhiễm là cô ấy sẽ mất kiểm soát.”
Cảnh sát nhìn anh, kéo thanh tiến độ đến đoạn mẹ tôi ngã xuống.
“Bệnh nhân ở ngay sau lưng anh.”
“Lúc đó quá hỗn loạn. Hơn nữa dáng vẻ của Tri Hạ rất đáng sợ…”
Từ phòng lấy lời khai bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng Chu Tình khóc.
“Là Tống Nhiễm không cho di chuyển nôi! Tôi đâu biết dì ấy sẽ nghiêm trọng đến thế!”
Tống Nhiễm lập tức khóc lóc phản bác:
“Cô cũng nhìn thấy bà ấy ngã xuống! Chính cô còn ôm đứa trẻ giục mọi người mau đi!”
Báo cáo kiểm tra của đứa trẻ cũng được đưa tới.
Mọi chỉ số đều bình thường.
Trên da không tìm thấy nổi một vết đỏ.
Khi cuộc lấy lời khai kết thúc đã gần sáng.
Bùi Nghiễn một mình trở về nhà cưới.
Phòng khách vẫn giữ nguyên trạng lúc nhân viên cấp cứu rời đi.
Anh dựng chiếc ghế lên.
Ngón tay chạm vào vết xước nhạt trên tay vịn sofa.
Bảy năm trước, lúc công ty khó khăn nhất, tôi thường ngồi trên chiếc sofa này sửa thuật toán.
Buồn ngủ quá thì cuộn người lại nằm tạm ở đây.
Đèn bàn trên bàn làm việc vẫn còn.
Chiếc chụp đèn màu vàng ấm là thứ tôi chạy ba cửa hàng mới chọn được.
Giữa bàn ăn còn một vết tròn do đáy nồi làm cháy.
Lần đầu Bùi Nghiễn nấu canh cá viên tôm trượt, anh làm cháy nồi.
Tôi đã cười nhạo anh cả tối.
Trên cửa tủ lạnh vẫn dán một tờ giấy nhớ đã phai màu.
Đó là danh sách mua sắm tôi viết cho anh bảy năm trước.
Dòng cuối còn ghi thêm:
“Tổng giám đốc Bùi nhớ ăn uống đúng giờ.”
Anh đứng rất lâu giữa căn phòng hỗn loạn.
Sau đó lại gọi cho tôi.
Vẫn không ai nghe máy.
Còn tôi lúc này đã cùng mẹ đến Nam Thành.
Chiều ngày thứ hai sau khi chuyển viện, bà tỉnh lại một lúc.
Tinh thần tốt hơn khi ở trên xe rất nhiều.
Tôi nâng đầu giường lên, cùng bà ngắm dòng sông ngoài cửa sổ đang nhuộm đỏ bởi ánh hoàng hôn.
“Nam Thành đẹp thật.”
Mẹ cầm thẻ công tác của tôi, đầu ngón tay hết lần này đến lần khác vuốt tên tôi trên đó.
Tôi mở video quay căn hộ giảng viên và phòng thí nghiệm cho bà xem.
Bà chê tôi quay nhanh quá, bắt phát lại ba lần.
Nhìn thấy ban công nhỏ của căn hộ, bà chỉ vào màn hình.
“Có trồng hoa được không?”
“Được.”
“Vậy trồng hai chậu hoa nhài. Hồi nhỏ con thích nhất.”
Tôi đồng ý.
Ngay trước mặt bà, tôi ghi chuyện đó vào phần nhắc việc trên điện thoại.
Ngày thứ ba, bà muốn ăn món cháo ngọt hồi nhỏ thường nấu cho tôi.
Tôi mượn căn bếp nhỏ của bệnh viện.
Nấu đến mức hạt gạo tan ra hết.
Mang về, bà chỉ ăn được ba thìa.
Bà còn cười chê:
“Không ngon bằng mẹ nấu.”
Tôi cúi đầu thổi cháo.
Nước mắt suýt rơi vào bát.
Mẹ xoa đầu tôi.
“Sau này Tri Hạ nhất định sẽ sống rất tốt.”
Ba ngày ấy, điện thoại của Bùi Nghiễn gọi từ sáng tới tối.
Lúc đầu anh để lại lời nhắn bảo tôi đừng giận dỗi nữa.
Về sau chỉ còn một câu hỏi tôi đang ở đâu.
Đêm ngày thứ ba, máy theo dõi của mẹ đột nhiên phát cảnh báo.
Bác sĩ và y tá lao vào phòng bệnh.
Tôi bị đẩy ra ngoài.
Trên tay vẫn còn dính máu mẹ vừa ho ra.
Điện thoại lại sáng lên.
Tôi nhấn nghe.
Bùi Nghiễn gấp gáp gọi tên tôi.
“Tri Hạ…”
Tôi nói:
“Mẹ tôi vừa nhận thông báo nguy kịch.”
“Bác sĩ nói bà không qua nổi đêm nay.”
Phần 6
Cuộc gọi bị ngắt.
Bùi Nghiễn cầm điện thoại đứng sững vài giây.
Sau đó chộp lấy chìa khóa xe, lao ra ngoài.
Trên đường đến Nam Thành, anh gửi cho tôi hơn mười tin nhắn.
Anh nói lúc đó tiếng hét của Tống Nhiễm khiến anh rối loạn phán đoán.
Lại nói Chu Tình đứng chắn phía trước nên anh không nhìn rõ tình trạng của mẹ tôi.
Tin cuối cùng viết:
“Đợi anh tới, chúng ta nói rõ mọi chuyện.”
Năm giờ sáng, anh đến bên ngoài phòng chăm sóc đặc biệt.
Tôi ngồi trên ghế dài, trong lòng ôm chiếc áo khoác của mẹ đã được gấp ngay ngắn.