Chương 3 - Ba Năm Mù Quáng
Ngay cả bức tranh con gấu do chính tay tôi vẽ trên tường cũng bị thay bằng ảnh chụp chung của cô ta và Bùi Nghiễn.
Chiếc nôi được trải ga giường màu xanh mới tinh.
Còn chiếc chuông treo nhỏ tôi từng tự tay đan cho đứa con chưa kịp chào đời bị ném vào thùng rác.
Tôi bảo cô ta ra ngoài.
Bùi Nghiễn lại đứng chắn trước cửa.
“Con của Nhiễm Nhiễm sắp ra đời rồi. Em nhất định phải dùng một đứa trẻ không giữ được để tranh căn phòng trống này với cô ấy sao?”
Ca sảy thai khiến tôi suýt mất nửa cái mạng trên bàn mổ.
Vào miệng anh, chỉ còn lại ba chữ: “không giữ được”.
“Đây là nhà của tôi!”
“Mẹ em còn phải ở đây dưỡng bệnh. Đừng ép anh phải mời cả bà ấy ra ngoài.”
Tống Nhiễm giơ tay ôm bụng.
Lúc ấy tôi mới nhìn thấy chiếc vòng trên cổ tay cô ta.
Đó là chiếc vòng tôi từng rất thích nhưng không nỡ mua.
Tôi mở tài khoản dành cho đám cưới.
Chiều hôm qua vừa có một khoản chi 280 nghìn tệ, người nhận chính là cửa hàng trang sức đó.
Số tiền ấy là từng đồng từng đồng tôi tiết kiệm.
Tôi vốn định sau khi kết hôn sẽ mua thêm đồ nội thất, cùng Bùi Nghiễn biến căn nhà thành một tổ ấm thật sự.
“Nhiễm Nhiễm sắp sinh, anh chỉ mua cho cô ấy một món quà.”
Tống Nhiễm dịu dàng nói:
“Nếu chị Tri Hạ để ý, sinh con xong em trả lại chị.”
Nghe thấy tiếng cãi nhau, mẹ đeo mặt nạ oxy đi ra.
Bà vẫn chưa biết sự thật.
Thậm chí còn lấy bộ quần áo nhỏ bà từng may cho con tôi đưa cho Tống Nhiễm.
“Chưa mặc bao giờ đâu, cháu đừng chê.”
Tống Nhiễm nhận lấy, áp lên bụng, cười vô cùng dịu dàng.
“Cảm ơn dì. Vừa vặn cho con của Bùi Nghiễn.”
Bàn tay mẹ cứng đờ giữa không trung.
Mặt nạ oxy lập tức phủ một lớp hơi trắng.
Tôi dìu bà trở về phòng.
Bà nhìn ngón áp út trống trơn của tôi.
Chẳng cần hỏi, bà cũng hiểu tất cả.
“Công việc mới ở đâu?”
“Nam Thành.”
Mẹ cất giấy tờ nhà cùng các giấy tờ tùy thân vào túi bệnh án.
“Vậy thì đi thôi.”
Tôi liên hệ xe y tế.
Chỉ cần ba ngày nữa, nồng độ oxy trong máu của mẹ ổn định, tôi sẽ đưa bà rời đi.
Nhưng ngay trong đêm đó, mẹ đột nhiên tức ngực.
Cũng lúc ấy, Tống Nhiễm chuyển dạ trong phòng trẻ em.
Bùi Nghiễn, Chu Tình cùng tất cả mọi người vây quanh Tống Nhiễm đưa cô ta tới bệnh viện.
Không một ai quay đầu nhìn mẹ tôi.
Tôi quỳ bên giường, tăng lưu lượng oxy, hết lần này đến lần khác lau mồ hôi lạnh trên trán mẹ.
Vừa khi nồng độ oxy của bà ổn định trở lại, màn hình điện thoại sáng lên.
Bùi Nghiễn đăng một bài lên vòng bạn bè.
Trong ảnh, anh bế đứa trẻ vừa chào đời.
Tống Nhiễm tựa đầu lên vai anh.
Dòng chú thích chỉ có một câu:
“Chào mừng Bùi Niệm An đến với thế giới này.”
Niệm An.
Đó là cái tên tôi và Bùi Nghiễn cùng đặt khi tôi mang thai.
Đêm tôi sảy thai, anh ôm tôi nói rằng, đợi đứa con tiếp theo của chúng tôi ra đời, vẫn sẽ gọi là Niệm An.
Bây giờ anh đem cái tên ấy đặt cho con trai của Tống Nhiễm.
Ba ngày sau, Tống Nhiễm bế con trở về nhà cưới.
Tôi tới bệnh viện lấy hồ sơ chuyển viện.
Trước khi đi, còn kiểm tra và cố định ống oxy của mẹ hai lần.
Khi tôi trở về, chiếc nôi trẻ em đang nằm chắn ngang giữa phòng khách.
Bánh xe của nó đè chặt lên ống oxy.
Máy thở phát ra tiếng báo động chói tai.
Phần 4
Tôi lao vào phòng khách.
Mẹ đã ngã xuống sàn.
Môi bà tím tái, bàn tay vẫn chỉ về phía ống oxy bị bánh xe chiếc nôi đè lên.
Tống Nhiễm ngồi trên sofa ôm con.
Chu Tình đang dỗ cô ta đừng sợ.
Tôi lao tới đẩy chiếc nôi.
Tống Nhiễm lập tức hét lên:
“Cô ấy muốn làm ngã con em!”
Bùi Nghiễn từ phía sau túm lấy tôi, kéo tôi ra.
“Thẩm Tri Hạ, em phát điên với một đứa trẻ làm gì?”
“Ống oxy!”
Tôi giãy được một tay ra, chỉ về phía mẹ.
“Bà ấy không thở được!”
Bùi Nghiễn vẫn không buông.