Chương 1 - Ba Năm Hôn Nhân Bí Mật
Kết hôn bí mật ba năm, chồng tôi – đỉnh lưu ảnh đế – trên sóng truyền hình trực tiếp rút trúng thử thách “Gọi điện cho người mình yêu nhất”.
Điện thoại tôi im lìm như đã chết.
Còn điện thoại của bạch nguyệt quang trong lòng anh… lại vang lên.
Khi tôi cúi đầu xoá cuộc trò chuyện được ghim trên WeChat suốt ba năm, tổ đạo diễn đột nhiên chuyển sang camera khán giả. Trên màn hình lớn ngay phía trên đầu tôi, gương mặt ảnh đế trong khoảnh khắc tái mét như mất máu.
1
Chồng tôi, ảnh đế đỉnh lưu Lục Bình Châu, trong chương trình ăn khách “Thử Thách Con Tim” đã rút trúng phần chơi: “Gọi điện cho người mình yêu nhất.”
Cả trường quay bùng nổ. Tiếng hét chói tai như muốn lật tung mái nhà. Ống kính khóa chặt gương mặt được mệnh danh là “thần nhan” của anh, đặc tả hàng mi dài khẽ run, tạo nên bầu không khí căng thẳng vừa đủ, thâm tình vừa đủ.
MC nháy mắt ra hiệu, giọng điệu phóng đại kích động cảm xúc: “Wow! Là Lục ảnh đế của chúng ta! Thưa quý vị khán giả, khoảnh khắc lịch sử đây rồi! Đoán xem, số điện thoại đặc biệt nhất trong cuộc đời Lục ảnh đế… sẽ gọi cho ai đây?”
Dưới khán đài, fan của anh gào khản cổ cùng một cái tên: “Thẩm Hinh Hinh! Thẩm Hinh Hinh!”
Thẩm Hinh Hinh – CP màn ảnh chính thức của Lục Bình Châu, cũng là “bạch nguyệt quang” mà cả giới giải trí đều biết đến.
Lúc này cô ta đang ngồi ở hàng ghế khách mời, mặc váy trắng tinh khôi, hai tay ôm trước ngực, má ửng hồng, ánh mắt chứa đầy vẻ e thẹn và mong đợi được tính toán vừa khéo – như một nàng công chúa ngây thơ chờ hoàng tử gọi tên.
Còn tôi – Tần Thù – người vợ hợp pháp đã ẩn hôn với Lục Bình Châu ba năm, đang ngồi ở góc khán đài hẻo lánh nhất. Trong tay tôi là chiếc điện thoại đã tắt màn hình. Đầu ngón tay lạnh buốt.
Lục Bình Châu hướng về ống kính nở nụ cười bất lực mà cưng chiều. Nụ cười ấy tôi đã thấy quá nhiều lần – thường là sau khi paparazzi chụp được cảnh anh và Thẩm Hinh Hinh “tình cờ” xuất hiện cùng một nhà hàng, anh dùng biểu cảm đó để đối phó truyền thông.
Ngón tay thon dài của anh lướt chậm trên màn hình, như đang cẩn thận lựa chọn, cũng như cố ý kéo dài thời gian, tận hưởng cảm giác được vạn chúng chú mục.
Cuối cùng, anh bấm gọi. Còn chu đáo bật loa ngoài.
“Tuýt… tuýt…”
m báo chờ vang lên qua dàn âm thanh đỉnh cấp của trường quay, mỗi giây bị kéo dài đến vô tận.
Tất cả mọi người đều nín thở. Kể cả tôi.
Rõ ràng biết là không thể. Nhưng ở góc sâu hèn mọn nhất trong trái tim, vẫn không biết xấu hổ mà nảy sinh một tia hy vọng yếu ớt.
Biết đâu chứ?
Biết đâu anh gọi cho tôi?
Ba năm nay, tôi như một tín đồ ngoan đạo nhất, canh giữ một cuộc hôn nhân không ai hay biết, đóng vai một kẻ trong suốt.
Anh nói đang ở giai đoạn thăng tiến sự nghiệp, không thể công khai. Tôi tin.
Anh nói Hinh Hinh chỉ là hợp tác cần quảng bá. Tôi cũng tin.
Anh thậm chí chưa từng cho tôi đến phim trường thăm anh.
Chiếc điện thoại trong lòng bàn tay tôi lặng thinh như một viên gạch lạnh.
Màn hình tối đen. Không một tia sáng.
Tĩnh lặng.
Gần như cùng lúc, từ hàng ghế khách mời vang lên tiếng chuông trong trẻo – ca khúc thành danh “Vi Quang” của Thẩm Hinh Hinh.
Đèn sân khấu lập tức rọi thẳng vào cô ta.
Cô ta như con nai hoảng sợ, lúng túng lấy điện thoại từ túi xách. Nhìn ba chữ “Anh Bình Châu” nhảy múa trên màn hình, cô ta che miệng, mắt trong chốc lát ươn ướt.
Diễn xuất ấy, đoạt ảnh hậu cũng không quá đáng.
Cả khán phòng bùng nổ tiếng vỗ tay và reo hò như sấm dậy.
MC kích động đến nói lắp: “Nghe máy đi Hinh Hinh! Để chúng ta nghe lời tỏ tình của ảnh đế nào!”
Thẩm Hinh Hinh run run trượt tay nhận cuộc gọi, giọng mềm mại ngọt ngào, còn cố tình nghẹn ngào: “Alo? Anh Bình Châu?”
Lục Bình Châu cầm micro, giọng nói dịu dàng chưa từng có, mang theo sự điềm tĩnh kiểm soát quen thuộc của anh:
“Hinh Hinh, không làm phiền em chứ? Chỉ là… đột nhiên rất muốn nghe giọng em.”
Ầm một tiếng.
Sợi dây căng chặt suốt ba năm trong đầu tôi, cuối cùng cũng đứt phựt.
Mọi âm thanh xung quanh đều biến mất. Tiếng fan gào thét, lời trêu chọc của MC, những câu nói tình tứ giả dối của anh… tất cả như cách một lớp kính dày.
Thế giới chỉ còn lại tôi, và chiếc điện thoại im lặng đến đáng thương trong tay.
Hóa ra, “người anh yêu nhất”…
Từ đầu đến cuối, chưa từng là Tần Thù tôi.
Ba năm qua tôi đúng là một trò cười.
Tôi thay anh xử lý sản nghiệp gia tộc, ở trước giường bệnh cha mẹ anh bưng trà rót nước, mỗi đêm anh về muộn đều giữ lại một ngọn đèn.
Vậy mà ngay cả một danh phận công khai cũng không xứng có.
Tôi từng cho rằng đó là nhẫn nhịn và thâm tình.
Giờ nghĩ lại, trong mắt anh, có lẽ chỉ là một công cụ rẻ tiền, dễ dùng.
Ngực như bị vật nặng liên tục nện xuống, đau âm ỉ đến nghẹt thở.
Nhưng kỳ lạ thay, tôi không khóc.
Ngược lại, một luồng lạnh lẽo và tỉnh táo cực độ lan từ lòng bàn chân lên toàn thân.
Tôi cúi đầu, mở khóa điện thoại. Ánh sáng màn hình chói đến cay mắt.
Ngón tay vững vàng mở WeChat, tìm đến cuộc trò chuyện đã ghim suốt ba năm.
Từ ghi chú thân mật “Châu”…
Đến “Lục Bình Châu”…
Cuối cùng chỉ còn lại một chữ lạnh lẽo: “L”.
Ảnh đại diện là góc giấy đăng ký kết hôn tôi từng ép anh đổi – chỉ lộ hai bàn tay đan vào nhau.
Giờ nhìn lại, thật mỉa mai.
Không do dự.
Nhấn giữ.
“Xóa cuộc trò chuyện.”
Xác nhận.
Cái tên chiếm vị trí ghim đầu suốt ba năm biến mất trong chớp mắt.
Một khoảng nặng nề tê dại trong tim như bị khoét rỗng.
Nhưng ngay sau đó là sự nhẹ nhõm của một kẻ vừa bị lấy sạch tất cả.
Đúng lúc tôi chuẩn bị tắt điện thoại, đứng dậy rời khỏi nơi buồn nôn này, màn hình lớn trên sân khấu đột nhiên chuyển sang camera khán giả theo quy trình.
Chắc đạo diễn muốn bắt cảnh khán giả rơi lệ cảm động để làm tư liệu hậu kỳ.
Trùng hợp thế nào, ống kính dừng lại đúng chỗ tôi ngồi.
Gương mặt tôi có lẽ không biểu cảm gì – chỉ quá mức tái nhợt.
Nhưng động tác cúi đầu thao tác điện thoại của tôi bị camera HD phóng đại rõ mồn một.
Trên màn hình chính phía trên đầu tôi, gương mặt tuấn mỹ vô song của Lục Bình Châu, với tốc độ mắt thường có thể thấy, dần mất sạch huyết sắc.
Ánh mắt vốn đang thâm tình nhìn Thẩm Hinh Hinh chợt ghim chặt vào khung hình phụ – vào tay tôi.
Hoặc chính xác hơn, vào khung trò chuyện vừa biến mất khỏi vị trí ghim.
Con ngươi anh co rút.
Nụ cười dịu dàng đông cứng, vỡ vụn.
Chỉ còn lại kinh ngạc hoàn toàn và… một tia hoảng loạn khó nhận ra.
Trắng bệch như vừa bị vớt khỏi nước lạnh.
Cả trường quay quỷ dị yên lặng một nhịp.
Ai cũng nhận ra ảnh đế có gì đó không ổn.
MC cố hòa giải: “Ha ha, xem ra Lục ảnh đế hồi hộp quá, mặt cũng trắng rồi! Hinh Hinh, cô làm Bình Châu mê mẩn đến vậy đấy!”
Thẩm Hinh Hinh liếc về phía tôi, giọng càng thêm nũng nịu: “Anh Bình Châu, sao anh không nói nữa?”
Nhưng Lục Bình Châu như bị điểm huyệt.
Chỉ nhìn chằm chằm tôi trên màn hình, môi mấp máy mà không phát ra nổi âm thanh.
Tôi chậm rãi ngẩng đầu.
Ánh mắt chạm thẳng ánh mắt hoảng loạn của anh, xuyên qua biển người.
Tôi mỉm cười.
Rất nhạt.
Rất lạnh.
Rồi tôi đứng dậy.
Trong vô số ánh nhìn nghi hoặc và dò xét, xoay người rời khỏi sân khấu ồn ào giả dối ấy.
Vở kịch…
Mới chỉ bắt đầu.
Lục Bình Châu.
Cái lò hỏa táng này, tôi tự tay nhóm lửa cho anh.
Chỉ không biết vị “thần” cao cao tại thượng như anh…
Đã chuẩn bị sẵn sàng bị thiêu thành tro bụi chưa?
2
Tiếng giày cao gót gõ xuống nền gạch lạnh ngoài hành lang vang lên cô độc và rõ ràng.
Sự náo nhiệt phía sau như thủy triều rút, bị tôi dứt khoát đóng lại sau cánh cửa cách âm dày nặng.
Tôi không quay đầu.
Cũng không cần xác nhận lại biểu cảm của Lục Bình Châu.
Khoảnh khắc anh tái mặt kia đủ để tôi nhấm nháp rất lâu.
Đó không phải áy náy.
Càng không phải yêu.
Chỉ là bản năng hoảng loạn khi thế giới do anh kiểm soát xuất hiện vết nứt.
Anh sợ mất kiểm soát.
Không phải sợ mất tôi.
Điện thoại rung.
Tin nhắn từ trợ lý riêng Triệu Minh:
“Tần tiểu thư, Lục tiên sinh bảo cô kết thúc thì đợi ở khu C tầng hầm. Xe của anh ấy sắp tới. Xin chú ý tránh truyền thông.”
Tần tiểu thư.
Đợi anh ấy.
Tránh truyền thông.
Ba chữ ấy lạnh lẽo và ngạo mạn.
Ba năm qua tôi như cái bóng giấu trong bóng tối.
Gọi là đến. Xua là đi.
Còn phải luôn nhớ không được lộ diện, không được gây phiền phức.
Tôi nhìn tin nhắn.
Rồi chặn số Triệu Minh.
Tiện thể kéo luôn số “L” vào danh sách đen.
Tôi không đến tầng hầm.
Tôi đi thẳng ra cửa phụ tòa nhà.
Gió đêm đầu thu thổi vào mặt.
Không khí có mùi đất và lá cây, chân thật hơn mùi nước hoa ngọt gắt trong trường quay.
Tôi lấy một chiếc điện thoại khác – số riêng chỉ rất ít người biết – gọi cho “Luật sư Đường”.
“Thù Thù? Giờ này gọi, có chuyện gì?”
“Giúp tôi soạn đơn ly hôn. Ngay lập tức.”
Bên kia im lặng hai giây.
Rồi giọng Đường Vy bật cao vì kích động:
“Cuối cùng cậu cũng tỉnh ra rồi? Lục Bình Châu lại làm chuyện thất đức gì nữa?”
“Còn đặc sắc hơn.” Tôi bình thản. “Anh ta trên sóng trực tiếp tỏ tình với Thẩm Hinh Hinh.”
“Cái gì?! Hai người còn chưa ly hôn mà!”
“Ẩn hôn. Ai biết?” Tôi cười nhạt. “Nhưng màn này cho tôi một khởi đầu hoàn hảo. Điều kiện theo phương án tối ưu nhất chúng ta từng bàn. Tôi muốn 30% cổ phần ‘Tinh Đồ Khoa Kỹ’ trong tay anh ta. Và căn biệt thự hiện tại Tài sản chung khác chia theo luật, không thiếu một đồng.”
Không phải vì tiền.
Mà vì tôi muốn anh đau.
3
Trở về căn nhà cổ phía tây thành phố – nơi ông ngoại để lại.
Nơi duy nhất hoàn toàn thuộc về tôi.
A Nhã đã dọn xong đồ đạc quan trọng.
Hộp trang sức gỗ tử đàn đặt ngay ngắn trên đầu giường.
Tôi tắm rửa, thay đồ, mở laptop.
Trên mạng vẫn cuồng hoan.
Thẩm Hinh Hinh vừa đăng Weibo: