Chương 8 - Ba Lần Sính Lễ
Ta biết người đang hỏi về tấm thiếp cầu thân.
“Đã nghĩ kỹ.”
“Gả tới Tây Lăng?”
“Không phải bây giờ.”
Ta niêm phong lại tấm thiếp cầu thân.
“Ta phải trở về biên giới phía Tây trước, lắp đặt xong hai mươi khung cửi.”
Trưởng công chúa bật cười.
“Tiêu Thừa Doãn chịu chờ sao?”
Tiêu Thừa Doãn ở ngoài cửa lên tiếng trả lời.
“Nàng không cần ta chờ. Khi nào nàng bằng lòng, khi ấy ta sẽ hỏi lại.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
Hắn không thúc giục, cũng không dùng một tờ hôn thư để trói buộc ta.
Ngày rời kinh, Thẩm Hạc Châu không tới.
Nhưng bên ngoài đình mười dặm lại đỗ mười chiếc xe ngựa phủ lụa đỏ.
Trong xe chất đầy lụa là, vàng bạc và châu ngọc.
Trên càng xe đặt một mảnh giấy.
Mười dặm hồng trang, cuối cùng vẫn không nuốt lời.
Ta đọc xong, giao mảnh giấy cho quản sự Hầu phủ.
“Mang về đi.”
Quản sự khó xử nói:
“Hầu gia nói đây là thứ ngài ấy nợ cô nương.”
“Ta không thiếu.”
Đoàn xe đi ngang qua những chiếc xe hồng trang.
Đi được rất xa, ta vén rèm xe lên.
Thẩm Hạc Châu một mình đứng trong đình, bên hông vẫn đeo chiếc nút bình an đã cũ.
Gió thổi tung những tấm lụa đỏ, hắn không đuổi theo.
Chỉ đứng nhìn xe ngựa của ta dần biến mất ở cuối đường quan.
Hai năm sau, phường dệt biên giới phía Tây đã có một trăm hai mươi khung cửi.
Kỹ thuật dệt khắc ti hai mặt mẫu thân để lại không còn là bí mật bị khóa dưới đáy rương.
Khi những nữ tử địa phương nhận được khoản tiền công đầu tiên nhờ nghề dệt, họ đặc biệt tặng ta một cuộn lụa màu xanh.
“Ôn chưởng thêu, màu này rất hợp với người.”
Ta vuốt những hoa văn tinh tế trên mặt lụa, mỉm cười nhận lấy.
A Nhược ôm sổ sách bước vào.
“Cô nương, có thư từ kinh thành.”
Lá thư do Trưởng công chúa gửi tới.
Phụ thân mắc bệnh trên đường lưu đày, đệ đệ bán gia sản để chăm sóc ông. Bùi Chiêu Ninh từng bỏ trốn một lần, sau khi bị bắt lại thì bị tăng thêm ba năm hình phạt.
Còn Thẩm Hạc Châu, năm ngoái hắn chủ động giao trả một nửa binh quyền, xin chỉ tới trấn giữ biên cảnh phía Bắc.
Hỷ đường trong Hầu phủ đã bị tháo dỡ.
Số sính lễ được chuẩn bị suốt ba năm đã được hắn quyên tặng cho gia quyến của các tướng sĩ hy sinh nơi biên quan. Hắn chỉ giữ lại đôi chim nhạn, nuôi trong hậu viện Hầu phủ.
Cuối thư, Trưởng công chúa viết rằng mỗi năm hắn đều tới trước mộ mẫu thân ta bái tế, nhưng chưa từng nhờ người gửi thêm thứ gì cho ta.
Ta gấp lá thư lại, đặt dưới sổ sách.
Tiêu Thừa Doãn đứng ngoài cửa, trong tay xách một giỏ mơ vừa hái.
“Lứa đầu tiên năm nay, nếm thử không?”
Ta cầm một quả lên cắn.
Rất chua.
Hắn nhìn thấy vẻ mặt của ta, nhịn cười đưa tới một viên mứt.
“Nông dân trồng quả nói đã chín rồi, xem ra ông ấy cũng biết lừa người.”
“Chẳng phải ngài nói tự mình chọn sao?”
“Ta chỉ chọn giỏ lớn nhất.”
Hắn ngồi xuống đối diện ta, trải một bản quy hoạch phường dệt mới lên bàn.
Suốt hai năm qua hắn từng tặng ta bản vẽ, gỗ, thuốc trị thương và hạt giống.
Chưa từng tặng trang sức, cũng không nhắc lại tấm thiếp cầu thân kia.
Có những lúc ta bận đến tận đêm khuya, hắn chỉ ngồi đọc sách ở phòng ngoài.
Ta không nói đi, hắn không thúc giục.
Ta nói không cần, hắn lập tức cất đồ đi.
Khi tiếng khung cửi ngoài cửa sổ dừng lại, ta đột nhiên hỏi:
“Tấm thiếp cầu thân ấy vẫn còn sao?”
Tiêu Thừa Doãn ngẩng đầu.
“Vẫn còn.”
“Để hai năm rồi, không sợ bị ẩm sao?”
“Mỗi tháng đều mang ra phơi một lần.”
Ta không nhịn được bật cười.
Hắn nhìn ta, trong mắt cũng xuất hiện ý cười, nhưng vẫn không lên tiếng truy hỏi.
“Tiêu Thừa Doãn.”
“Ừ?”
“Có thể mang tới thêm một lần nữa.”
Hắn sững người trong chốc lát. Khi đứng dậy, hắn va phải góc bàn.
Chén trà lắc lư, nước đổ ướt nửa tờ bản vẽ.
Đây là lần đầu tiên ta thấy hắn luống cuống như vậy.
Sau khi đứng vững, vành tai hắn hơi đỏ.
“Nàng đã nghĩ kỹ chưa?”
“Đã nghĩ kỹ.”
Hắn im lặng một lát rồi nghiêm túc nói:
“Thanh Từ, ta có thể mang thiếp cầu thân tới, nhưng nàng không cần vì ta đã đợi hai năm mà cảm thấy mình nên đồng ý.”
“Sau này nếu nàng thay đổi ý định, cũng có thể nói với ta bất cứ lúc nào.”
“Phường dệt vẫn thuộc về nàng. Nàng muốn ở lại biên giới phía Tây hay trở về kinh thành, đều do nàng tự quyết định.”
Ta nhìn hắn.
“Được.”
Chạng vạng, hắn lại mang tấm thiếp cầu thân tới.
Ở cuối hôn thư có chừa một khoảng trống.
Hắn nói đợi đến khi ta bằng lòng mới viết tên.
Ta cầm bút lên, viết tên mình xuống.
Hôn lễ được định vào ngày phường dệt nghỉ làm.
Tiêu Thừa Doãn đứng ngoài cửa viện, trong tay dắt một con ngựa trắng.
Khi nhìn thấy ta bước ra, hắn không đưa tay thúc giục, chỉ yên lặng chờ dưới bậc thềm.
Ta từng bước đi về phía hắn.
Hắn đỡ vững yên ngựa cho ta, nhỏ giọng hỏi:
“Bây giờ đi sao?”
“Đi thôi.”
Trong sân vang lên tiếng cười.
Gió thổi những dải lụa màu treo dưới hành lang, sắc đỏ, sắc vàng và màu trắng ánh trăng đan xen vào nhau.
Tiêu Thừa Doãn dắt ngựa đi về phía trước.
Ván cờ đã giam cầm ta suốt ba năm, từ lâu đã không còn ai tiếp tục chơi.
Còn con đường của ta, lúc này mới vừa bước vào mùa xuân