Chương 3 - Ba Điều Kiện Của Hôn Nhân

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Sống mũi ta cay xè, một tầng hơi nước mỏng dâng lên trong mắt.

Phụ thân tính tình cổ hủ, ngày thường không nói cười tùy tiện, lúc dạy dỗ tỷ muội chúng ta vô cùng nghiêm khắc, hiếm khi nói được một câu mềm mỏng.

Mẫu thân lại khác, tính tình bà mềm mại, mỗi lần chúng ta chịu phạt, bà luôn lén đưa khăn tay, mang canh nóng cho chúng ta.

Kiếp trước ta mới hơn ba mươi tuổi đã tiều tụy như già thêm mười năm, chút sức sống trong mày mắt đều tan sạch.

Phụ mẫu từng tới cửa khuyên Lục Cẩn, nếu có hiểu lầm thì nên nói cho rõ, phu thê đừng giận dỗi nhau.

Khoảng thời gian ấy, chúng ta quả thực từng có một quãng ngày tháng hòa hoãn.

Hắn chịu nghe ta nói, ta cũng thử không tiếp tục nghi ngờ.

Nhưng thư từ giữa A tỷ và A Yểu hết phong này đến phong khác, cuối cùng vẫn khiến chúng ta trở lại như cũ.

Ngày ta đưa hòa ly thư, Lục Cẩn không chịu nhận.

Phụ mẫu lần thứ hai tới cửa, muốn đón ta về nhà.

A Yểu lại quỳ trước mặt ta, ôm chặt chân ta khóc lóc không cho ta đi.

Lục Cẩn cũng không cho phép. Hắn nói nếu ta đi, người ngoài nhất định sẽ nói do A tỷ ép ta hòa ly, khiến A tỷ phải mang tiếng xấu.

Mẫu thân tức đến toàn thân run rẩy, đích thân tới nhà phu quân của A tỷ, bảo A tỷ không được tiếp tục qua lại với Lục Cẩn.

Nhưng A tỷ chỉ thản nhiên đáp một câu:

“Đó là chuyện năm ấy chính miệng hắn đã hứa với con.”

“Con đã nhường cả vị hôn phu của mình cho A Ngu, nó còn gì không thỏa mãn?”

“Sống thành một mớ hỗn độn thế kia, chẳng phải nó nên tự xem lại mình sao?”

Phu quân của A tỷ vốn đã lạnh nhạt với nàng, hết thiếp này đến thiếp khác được rước vào cửa, trong mắt hoàn toàn không có nàng.

Chuyện của nàng, đương nhiên hắn cũng chẳng thèm quản.

Huống hồ dưới sự âm thầm giúp đỡ của Lục Cẩn, phu quân nàng liên tiếp thăng ba cấp, càng không thể vì nàng mà đắc tội Lục Cẩn.

Sau đó, mẫu thân và phụ thân không bao giờ bước vào cửa nhà A tỷ nữa.

Tình mẫu tử cứ thế đoạn tuyệt.

Mỗi lần nghĩ đến, lòng ta lại như có tảng đá lớn đè xuống, khiến ta không thở nổi.

6

Ta nhắc với mẫu thân chuyện Tưởng Tu Viễn, nghiêm túc nói:

“Mẫu thân, chàng tuy không còn song thân, nhưng con gả sang đó liền có thể tự mình làm chủ, không cần hầu hạ cha mẹ chồng, con bằng lòng.”

“Huống hồ từ nhỏ chúng con đã quen biết, cũng xem như hiểu rõ gốc gác nhau.”

Hồi nhỏ ta rất thích ăn đồ ngọt, nhưng răng lại đau dữ dội, mẫu thân còn quản rất nghiêm nên ta lén trèo lên cây ăn bánh ngọt.

Ăn xong lại không dám trèo xuống, hắn đứng bên dưới ngẩng đầu, dang hai tay nói sẽ đỡ ta.

Ta cắn răng nhảy xuống, bản thân không bị ngã, ngược lại đập rụng hai chiếc răng cửa của hắn.

Hắn không khóc, còn ta lại khóc long trời lở đất.

Bởi hai chiếc răng ấy vừa khéo cắm trúng mông ta.

Tưởng Tu Viễn cuống lên, tháo ngọc bội bên hông nhét vào tay ta dỗ:

“Đừng khóc, đừng khóc, cái này cho nàng đổi lấy kẹo ăn.”

Sau đó hắn theo phụ mẫu rời kinh thành.

Rồi ta nghe nói Tưởng tướng quân hy sinh khi chống giặc, Tưởng phu nhân vì lao lực quá độ cũng qua đời.

Một mình hắn chống đỡ gia môn, bước lên chiến trường, trải qua mấy phen sinh tử, nay cuối cùng cũng giành được một tiền đồ.

Thấy ta đã quyết tâm, mẫu thân gật đầu đồng ý mối hôn sự này.

Tưởng Tu Viễn vẫn chưa khải hoàn về triều, chỉ nhờ một vị trưởng bối có uy vọng trong tộc mang thư tới cầu cưới.

Ta cầm bút hồi âm cho hắn, hỏi trong ba ngày lành trưởng bối cùng phụ mẫu ta đã chọn, hắn thích ngày nào.

Trong lòng ta thích mùa thu, cũng mong hắn cùng suy nghĩ.

Lúc đặt bút, ta chợt nhớ mang máng kiếp trước vào thời gian này dường như hắn từng bị thương, bèn viết thêm vài dòng dặn hắn cẩn thận.

Viết xong thư, niêm phong rồi giao cho nha hoàn mang đi.

Vừa ra khỏi viện tử đã gặp Lục Cẩn đưa A tỷ trở về.

Hắn đối với A tỷ dịu dàng hết mực.

Trên tóc A tỷ có thêm mấy chiếc trâm đỏ, đều mang hình hoa lựu, dưới ánh mặt trời rực rỡ chói mắt.

Bước chân ta khựng lại, nghiêng người tránh vào hành lang.

A tỷ gọi ta từ phía sau:

“Này, A Ngu, sao muội đi rồi? Ta còn mang quà về cho muội mà.”

Sau đó như chợt hiểu ra điều gì, nàng hạ giọng nói với Lục Cẩn.

“Chắc A Ngu giận ta rồi. Hôm nay vốn dĩ ta phải cùng muội ấy đi hội chùa, cuối cùng lại đi với chàng. Quay về ta giải thích với muội ấy là được.”

Lục Cẩn khẽ cười:

“Vậy sao?”

Một ánh mắt như có như không rơi trên lưng ta, nhẹ như lông vũ lướt qua gần như không thể nhận ra.

Không lâu sau, A tỷ đẩy cửa phòng ta, đặt một cây trâm mẫu đơn lên bàn, tươi cười nói.

“A Ngu, đừng giận A tỷ nữa, ta không cố ý không đi cùng muội.”

“Muội xem, ta còn đặc biệt nhờ Lục công tử chuẩn bị một phần lễ để xin lỗi muội. Sau này hắn là tỷ phu của muội, chu đáo như vậy, muội xem có phải rất biết quan tâm không?”

Ta cúi đầu nhìn cây trâm, cánh mẫu đơn tầng tầng lớp lớp, điêu khắc tinh xảo, chất liệu thượng hạng.

Dù kiếp trước hay kiếp này, ta vẫn luôn thích mẫu đơn.

Trong viện của ta trồng đầy đủ loại mẫu đơn.

Nhưng những cây trâm Lục Cẩn từng tặng ta đều mang kiểu dáng khác.

Đắt tiền thì có đắt tiền, nhưng mãi mãi không phải cây trâm ta muốn.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)