Chương 6 - Bà Chủ Thực Sự

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

【Nỗi đau của cô, chỉ là một phần hiệu ứng mà hắn cần thể hiện. Đừng nhập vai.】

Nghe có vẻ vô lý đến lố bịch, nhưng tôi ôm tâm lý “còn nước còn tát” mà thử.

Lần đầu tiên viết xong, đối diện tờ giấy toàn những dòng phân tích lạnh lùng và điểm “chi phí diễn xuất” thấp đến tội nghiệp, tôi khóc suốt cả đêm trước màn hình máy tính.

Không phải vì đau lòng, mà vì thấy mình từng rơi lệ vì hắn là chuyện quá nực cười.

Anh ta nói chuyện sắc bén, bắt trúng điểm.

Khi tôi hoàn toàn thoát khỏi bóng đen, đúng lúc anh ta gửi một email với tiêu đề “Lời mời hợp tác”.

Một bản mô tả dự án ngắn gọn, về việc xây dựng “mô hình dự đoán hành vi dựa trên mẫu tổn thương cảm xúc thật”.

Đính kèm là ảnh chụp đơn đặt vé máy bay một chiều đến Philadelphia.

Lời mời trong nội dung email thẳng thừng:

【Tôi cần một người có thể chuyển hóa nỗi đau thành ngôn ngữ hệ thống. Cô đến đi.】

Ý nghĩ trở lại, tôi gật đầu thừa nhận, “Có hiệu quả.”

“Mặc dù phương pháp của anh trông như bịa.”

Anh ta bật cười, nhận lấy hành lý của tôi.

“Hiệu quả là được rồi.”

Phong cảnh đường phố Philadelphia lướt qua cửa kính.

Tôi mở laptop mang theo bên mình, con trỏ nhấp nháy trên tài liệu trắng tinh.

Rồi tôi gõ xuống nhãn tham số đầu tiên:

【Sỉ nhục lặp đi lặp lại: Tước đoạt danh xưng và phủ nhận thân phận nơi công cộng】.

Tim tôi đập đều.

Những tiếng gào thét từng khiến tôi mất ngủ.

Danh dự bị giẫm đạp nơi đông người.

Bao khoảnh khắc nghi ngờ bản thân đến mức muốn sụp đổ.

Tất cả tràn ra từ đầu ngón tay, cũng chính thức rời khỏi cơ thể tôi.

14

Khi quá trình viết hồ sơ nghiên cứu gần hoàn tất.

Một cuộc gọi từ số lạ bên kia đại dương đến, tôi chưa kịp phản ứng đã vô tình bấm nhận.

Vừa kết nối, giọng Tống Tranh Diên giận dữ kìm nén liền đập thẳng vào tai.

“Lâm Diện, cô giỏi thật đấy. Đơn ly hôn? Cô xem tôi là cái gì?!”

Tôi nghiêng điện thoại sang bên, chờ âm vang chói tai qua đi.

Xem ra, “món quà” cuối cùng cũng được bóc ra.

“Đã xem rồi thì ký đi. Chúng ta chia tay trong hòa bình.”

“Hòa bình?” Hắn như nghe được chuyện nực cười.

“Cô trốn sang Philadelphia, bày đủ trò ma quỷ, chỉ để bắt tôi cúi đầu? Lâm Diện, cô đúng là có bản lĩnh rồi.”

Tôi đã chẳng còn sức mà đôi co.

Chỉ lặng lẽ chờ hắn nói xong.

Tiếng điện nhiễu nhẹ lan ra, nhưng tôi lại nghe rất rõ sự kích động và mất kiểm soát trong hắn.

“Cô chờ đấy.” Hắn nghiến răng, buông ba chữ, rồi cúp máy đầy thô bạo.

Chờ gì chứ?

Tôi cũng chẳng buồn đoán, tiếp tục xử lý dữ liệu.

Đến chiều hôm sau, hắn mang theo vẻ mệt mỏi và giận dữ, xuất hiện dưới lầu căn hộ tạm của tôi.

“Tâm thế của người chơi?”

Hắn vừa thấy mặt tôi đã hỏi thẳng, khóe miệng cong lên đầy chế giễu.

“Đây là lý do dạo gần đây cô không khóc không nháo?”

“Xem tôi là NPC để công lược đúng không, Lâm Diện? Cái đống tâm lý học của cô, toàn dùng để tính kế tôi sao?”

Tôi nhìn hắn, “Anh Tống, đây là chuyên ngành của tôi, nếu anh có hứng thú, có thể đặt lịch tư vấn.”

Biểu cảm ung dung trên mặt hắn lập tức vỡ nát.

Tin nhắn từ luật sư đến đúng lúc.

Đồng thời, Tống Tranh Diên cũng nhận được trát toà và bản sao đơn kiện.

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt kinh ngạc, “Cô còn mời cả luật sư?”

“Cô định làm thật sao?”

Tôi cất điện thoại, bình thản ngẩng lên, “Mọi chuyện hãy trao đổi với luật sư của tôi.”

“Tôi bận lắm, xin phép đi trước.”

Tôi xoay người, hắn đột ngột giữ chặt cổ tay tôi.

“Chỉ vì Tô Thanh Thanh?!” Hắn cố tìm trong mắt tôi chút đau đớn hay ghen tuông quen thuộc.

Không có.

Chỉ còn sự tỉnh táo.

Có lẽ cuối cùng hắn cũng nhận ra tôi sẽ không quay đầu nữa, lời hắn bắt đầu lắp bắp và hoảng loạn, Lâm Diện, danh sách của Tranh Nhung xong rồi, sau này tôi sẽ không đưa Tô Thanh Thanh theo nữa, em…”

“Không, anh chưa làm xong.”

Tôi ngắt lời hắn, rõ ràng lặp lại câu cuối cùng trong danh sách buồn cười đó.

“Mãi mãi bên nhau. Tống Tranh Diên, điều này, cả đời này anh cũng không làm được.”

Đồng tử hắn co rút, khí thế sụp đổ.

“Không phải vậy, tôi chỉ làm những gì tôi thực hiện được… Lâm Diện, tôi có nguyên tắc, tôi chưa từng thực sự phản bội em…”

“Cô Lâm?”

Giọng của Phương Thời Viễn chen vào đúng lúc.

Không biết anh đã đến từ khi nào, một tay cho vào túi áo khoác, tay còn lại đung đưa chìa khóa xe như chơi, “Hội thảo còn mười phút nữa. Cô còn gì cần nói với người này không?”

“Không.”

Tôi rút tay lại.

“Đi thôi.” Phương Thời Viễn nghiêng người, nhường đường cho tôi.

Phía sau, lại vang lên tiếng gọi đứt đoạn của Tống Tranh Diên.

Tôi không quay đầu lại nữa.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)