Chương 2 - Áo Choàng Vỡ Đứt
“Tay muội có thương tích, không chịu lạnh được, hồi phủ.”
Đại tỷ tỷ xoay người, ta nhấc chân đi theo.
Bùi Hạc Niên hô về phía ta:
“Cho ta chút thời gian.”
Ta khựng lại:
“Bao lâu?”
Chàng đáp:
“Đợi Hi Hòa có thể chấp nhận việc đột nhiên trở về mối quan hệ xa lạ.”
Xe ngựa của ta vừa khéo dừng lại vào lúc này.
Khi Hứa Hi Hòa vén rèm xe, vành mắt và chóp mũi đều đỏ bừng.
Nhưng áo choàng của nàng ta lại buộc rất ngay ngắn.
Mà người đầu tiên nàng ta nhìn thấy cũng là Bùi Hạc Niên:
“Hạc Niên ca ca, ngày Lạp Bát, huynh vẫn sẽ bồi muội vào cung chứ?”
Dứt lời, nàng ta như lúc ấy mới nhìn thấy ta, hoảng hốt giải thích:
“Biểu tỷ, tỷ đừng nghĩ nhiều, muội chỉ sợ tỷ không để ý đến muội, không chịu dẫn muội vào cung.”
Ta đáp:
“Khi muội đẩy ta ra đỡ đao thay muội, muội không nghĩ tới sau này ta sẽ không dẫn muội vào cung sao?”
Hô hấp Bùi Hạc Niên khựng lại:
“Nàng ấy bị thương là vì nàng đẩy nàng ấy ra đỡ đao?”
Nước mắt hoảng loạn của Hứa Hi Hòa trào ra:
“Muội không cố ý, lúc đó muội quá sợ hãi. Biểu tỷ, tỷ nhất định phải nghĩ về muội như vậy sao?”
Lại là thế.
Sai là nàng ta, khóc cũng là nàng ta.
Cuối cùng người chịu ấm ức là ta, lỗi cũng đều đổ lên đầu ta.
Bùi Hạc Niên chỉ ngẩn ra chốc lát, liền dịu nét mày:
“A Yểu, Hi Hòa nhát gan, nàng ấy không làm ra được loại chuyện ác như đẩy người khác ra đỡ đao đâu.”
Ta khẽ cười một tiếng, giọng điệu châm chọc:
“Vậy vết thương của ta đều là lời nói dối ta cố ý bịa ra để vu oan nàng ta sao?”
“Ta không có ý đó.”
“Ta biết. Ý chàng là vết thương của ta không quan trọng, nhưng nhất định phải bảo vệ nàng ta.”
Ta sải bước vào viện.
Khi xoay người, ta nhìn thấy Hứa Hi Hòa cắn môi, dáng vẻ đáng thương cúi đầu, được Bùi Hạc Niên xoa đỉnh đầu dịu dàng dỗ dành.
Chàng nói cho chàng thời gian, nhưng ngay sau khi ta xoay người đã dây dưa với nàng ta.
Nhượng bộ và ấm ức, ta chỉ nhận lần cuối này.
Cho nên ta không về viện mình.
Mà đi thẳng đến chính viện.
Ta vén váy, quỳ trước mặt đại bá mẫu, nói rành rọt từng chữ:
“Cầu xin đại bá mẫu làm chủ cho con hủy hôn.”
5
Đại bá mẫu nghe xong đầu đuôi, ánh mắt lướt qua cánh tay bị thương của ta, im lặng một thoáng mới hỏi ta:
“Không hỏi mẫu thân con sao?”
Ta mím chặt môi, lắc đầu:
“Người quá yếu mềm, không đủ tỉnh táo, trong tình nghĩa lại loạn mất chừng mực, luôn lấy người đáng thương ra ép con, mới khiến con nhường nhịn đến mức đánh mất chính mình.”
“Chuyện nàng ta đẩy con ra đỡ đao không ai nhìn thấy, nói ra ngoài chính là chuyện xấu trong nhà, danh tiếng các tỷ muội đều sẽ gặp họa.”
“Hứa Hi Hòa hiểu điều đó, cho nên nàng ta đẩy con đi chết.”
“Con không muốn nhịn nữa.”
Ánh mắt đại bá mẫu lạnh xuống:
“Chuyện hủy hôn, ta tự sẽ sắp xếp thể diện. Con đừng nói ra trước mặt người ngoài nữa, không sợ bẩn miệng thì cũng sợ làm ô danh tiếng các tỷ muội.”
“Còn chuyện sau khi hủy hôn, con không cần sợ. Khắp kinh thành có bao nhiêu nhi lang, từ từ xem xét là được.”
“Đại bá phụ và đại đường huynh của con gần đây lập công, một cuộc hủy hôn không đè sập được cốt khí Giang gia. Chỉ là con xác định đã nghĩ kỹ rồi chứ?”
Ta kiên quyết đáp:
“Con đã quyết tâm, không còn làm nền cho người khác nữa. Thuộc về con và không thuộc về con, đều nên rành rẽ rõ ràng.”
Nước mắt ta rơi xuống mu bàn tay, trong giọng nói run rẩy đều bọc lấy ấm ức.
Trong viện yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng đại bá mẫu thở dài.
Ta vì Hứa Hi Hòa mà chịu ấm ức, mẫu thân nói tỷ tỷ nhường một chút thì có sao.
Nhưng đại bá mẫu lại nói quy củ không thể loạn, nữ nhi Giang gia không có tiền lệ giẫm lên tỷ muội để tranh danh đoạt lợi.
Đại bá mẫu không thích sự tính toán của Hứa Hi Hòa, cũng chưa chắc thích sự hèn yếu không bảo vệ nổi chính mình của ta.
Hủy hôn là đại sự, bà vượt qua mẫu thân, nhúng tay vào hôn sự do tổ mẫu định ra, cũng có chỗ khó xử.
Ta biết.
Nhưng người ta có thể cầu xin chỉ có bà.
Đại tỷ tỷ đỡ ta đứng dậy, đứng giữa hòa giải:
“Hủy hôn cũng không phải chuyện một sớm một chiều, tam muội muội rốt cuộc phải dưỡng vết thương trên tay, tĩnh tâm lại rồi suy nghĩ thêm. Một khi bước chân đã bước ra, liền không còn đường quay đầu.”
6
Sau khi ta rời khỏi chính viện.
Hứa Hi Hòa đã chờ sẵn trong sân.
Nàng ta nước mắt lưng tròng đến kéo tay áo ta:
“Biểu tỷ, tay tỷ còn đau không?”
“Tỷ đừng giận Hạc Niên ca ca, huynh ấy đã biết sai rồi, bảo muội đến khuyên tỷ cho tốt.”
“Huynh ấy nói đưa nhầm đồ là huynh ấy không đúng, huynh ấy cũng vì thấy muội nhát gan, nhất thời quên hỏi tỷ thêm một câu.”
“Biểu tỷ, tình nghĩa thanh mai trúc mã của hai người, đừng vì một chút chuyện nhỏ mà náo loạn không vui.”
“Thuốc trị thương vẫn còn hơn nửa, cho tỷ, đều cho tỷ, tỷ đừng giận nữa được không?”
Ta nhẹ nhàng kéo tay áo khỏi tay nàng ta:
“Thứ không thuộc về ta, ta không cần nữa.”
“Thuốc và Bùi Hạc Niên, đều vậy.”
Nàng ta cứng đờ, giọng bỗng cao lên vài phần:
“Tỷ thật sự muốn hủy hôn?”
Ý thức được mình thất thố, thân mình nàng ta co lại:
“Ý muội là, hôn sự không phải trò đùa, tỷ không thể vì nhất thời giận dỗi mà hủy hoại tình nghĩa hai phủ.”