Chương 6 - Ánh Trăng Và Nốt Chu Sa
Mà là mặt ấm áp nhất của nó, anh đã đưa cho người khác từ lâu rồi.
Thứ để lại cho tôi, chỉ là một bóng lưng lạnh băng.
Máy bay xuyên qua tầng mây, thân máy bay hơi rung nhẹ.
Tôi nhắm mắt.
Hốc mắt hơi cay, nhưng không rơi nước mắt.
Khoảnh khắc này, tôi đã chờ quá lâu.
Lâu đến mức tôi từng nghĩ cả đời này mình sẽ không bao giờ bước ra được.
Nhưng bây giờ, cuối cùng tôi cũng đi rồi.
Tôi không nhịn được lại cười một cái.
Sau đó tắt điện thoại, dựa vào ghế ngủ thiếp đi.
Ở phía bên kia.
Bùi Sơ Bạch đợi trong bãi đỗ xe tròn nửa tiếng.
Anh đứng cạnh xe, màn hình điện thoại sáng lên rồi lại tắt.
Bảy giờ mười.
Bảy giờ hai mươi.
Bảy giờ ba mươi.
Tôi vẫn không trả lời.
Ban đầu, anh chỉ nhíu mày.
Anh nghĩ tôi vẫn còn giận.
Dù sao chuyện thăng chức lần này, đúng là đã khiến tôi chịu ấm ức.
Nhưng anh đã bồi thường rồi.
Anh đã từ chối fan meeting của Chung Thi Linh.
Thậm chí tự mình đặt nhà hàng.
Đây là lần đầu tiên anh chủ động chọn tôi.
Theo như trước đây, lẽ ra tôi sẽ lập tức trả lời.
Dù tôi thật sự tủi thân, cũng sẽ rất nhanh cúi đầu.
Hứa Nam Chi vẫn luôn như vậy.
Dịu dàng, hiểu chuyện, không nỡ để anh đợi.
Nhưng lần này, tin nhắn giống như ném đá xuống biển.
Trong lòng Bùi Sơ Bạch bỗng bực bội khó hiểu.
Anh lại gửi một tin.
【Em ở đâu?】
Khoảnh khắc dấu chấm than màu đỏ hiện ra, cả người anh cứng đờ tại chỗ.
Anh nhìn chằm chằm dòng nhắc nhở kia, như thể không hiểu.
【Tin nhắn đã gửi, nhưng bị đối phương từ chối nhận.】
Từ chối nhận.
Hứa Nam Chi kéo anh vào danh sách đen rồi.
Bùi Sơ Bạch sững sờ vài giây, sau đó lập tức gọi điện cho tôi.
Tắt máy.
Gọi lại.
Vẫn tắt máy.
Một cảm giác hoảng loạn không thể nói rõ bỗng trào lên từ lồng ngực anh.
Anh kéo cửa xe ra, rồi lại đóng sầm lại.
Sau đó xoay người chạy về phía tòa nhà công ty.
7
Khi thang máy đi lên, anh liên tục nhìn điện thoại.
Nhưng ảnh đại diện quen thuộc kia không còn sáng lên nữa.
Anh bỗng nhớ đến dáng vẻ ban ngày tôi cầm tài liệu bảo anh ký tên.
Bình tĩnh.
Xa cách.
Giống như chỉ xem anh là một cấp trên chẳng liên quan gì.
Lúc đó trong lòng anh khó chịu, nhưng lại không nói rõ được vì sao.
Bây giờ cảm giác khó chịu ấy bị phóng đại vô hạn.
Như có một bàn tay siết mạnh trái tim anh.
Cửa thang máy mở ra.
Đèn phòng Marketing vẫn còn sáng.
Bên trong truyền đến tiếng cười nói náo nhiệt.
Mấy người vây quanh một bàn làm việc, vừa nói vừa cười, bầu không khí rất sôi nổi.
Người được vây ở giữa là Chung Thi Linh.
Cô ta ngồi ở vị trí trước đây của Hứa Nam Chi, dáng vẻ thong dong như một con công kiêu ngạo, trong tay còn xoay xoay một cây bút phiên bản giới hạn.
Đó là cây bút năm ngoái Hứa Nam Chi tự thưởng cho mình sau khi ký được một đơn hàng lớn.
“Chị Thi Linh, lần này chị thật sự dạy cho bọn em một bài học, thế nào gọi là mỗi người một số mệnh. Có vài người ấy à, sinh ra đã là mệnh phượng hoàng, không giống một số người, cố đến chết cũng chỉ là dân làm công thôi.”
“Đúng vậy, Hứa Nam Chi cứ tưởng mình cố gắng là có thể leo lên, kết quả thì sao? Còn không phải vẫn phải nhường đường cho chân mệnh thiên nữ à? Buồn cười chết mất.”
“May mà Hứa Nam Chi biết thân biết phận, chủ động nghỉ việc rồi. Nếu không ở lại công ty, ngày nào cũng nhìn chị Thi Linh, chẳng phải tức đến ung thư vú luôn sao?”
“Ha ha, lời thô nhưng lý đúng! Loại người không biết điều đó, đi rồi là sạch sẽ!”
Chung Thi Linh che miệng cười, giả vờ xua tay:
“Ôi, mọi người đừng nói vậy. Chị Nam Chi cũng không dễ dàng gì, hơn ba mươi tuổi rồi, sau này ra ngoài tìm việc chắc khó lắm nhỉ.”
Sự châm chọc trong giọng nói ấy không giấu nổi.
Ở góc phòng, Tiểu Vy đột nhiên đứng bật dậy, mắt đỏ hoe, giọng run lên: