Chương 8 - Ánh Trăng Chia Tay
Tôi phớt lờ cảnh tượng giống như bộ phim vừa bị bấm nút tạm dừng.
Đi thẳng tới chiếc ghế cuối bàn duy nhất được để lại cho mình.
Người giúp việc bước tới định lấy thêm bát đũa.
“Không ăn nữa. Xử lý xong chuyện tôi đi luôn.”
Nói xong tôi đưa tập tài liệu đang cầm cho người giúp việc.
Người giúp việc chuyển sang cho cha Hứa.
“Tôi là con gái ruột duy nhất của nhà họ Hứa. Những năm qua mọi người đối xử với tôi thế nào tạm thời không nói. Bây giờ tôi sắp lấy chồng, sính lễ Dực Lâm cần đưa đã đưa đủ, vậy của hồi môn nhà họ Hứa cần cho tôi cũng không được thiếu một đồng!”
Sau một trận gà bay chó chạy, tôi đại thắng.
Tôi chỉnh lại quần áo rồi quay người đi ra ngoài.
Hứa Nhã Tình đuổi theo.
“Em gái, sao em phải làm mọi chuyện tuyệt tình đến thế?”
Tôi đòi một khoản rất lớn.
Nói cho cùng, số tiền đó chẳng khác nào moi từ miệng cô ta ra.
Bây giờ cô ta chạy ra đòi giải thích, chắc là xót của.
Tôi cười giả tạo.
“Tôi chỉ lấy thứ thuộc về mình thì sao lại gọi là tuyệt tình?”
Trong mắt Hứa Nhã Tình còn ngấn nước.
Cô ta cắn môi nói:
“Bây giờ cô ỷ vào việc anh Dực Lâm thích cô nên muốn làm gì thì làm. Đợi lâu ngày anh ấy chán cô rồi, tôi xem cô phải làm sao.”
Tôi bước về phía cô ta.
Hứa Nhã Tình bị khí thế của tôi dọa, luống cuống lùi lại hai bước.
“Hứa Nhã Tình, tôi phát hiện chị vẫn chưa hiểu một chuyện.”
“Tôi mới là đại tiểu thư danh chính ngôn thuận duy nhất của nhà họ Hứa. Chỉ có một mình tôi.”
“Thân phận của chị còn chẳng tính nổi là con riêng.”
“Nếu cha mẹ tôi xảy ra chuyện, trên phương diện pháp luật, tôi là người thừa kế duy nhất.”
“Tất cả những gì chị đang có đều là cướp từ tay tôi.”
“Mặc dù cũng chẳng phải đồ tốt đẹp gì, nhưng chị phải biết, đó là vì tôi nhường cho chị.”
Ánh mắt Hứa Nhã Tình run lên.
Cô ta vẫn cứng miệng:
“Những thứ đó đều là của cha mẹ tôi! Là họ tự nguyện cho tôi!”
Tôi cười châm chọc.
“Vậy chúng ta cứ xem họ có thể cho chị được bao nhiêu.”
Nói đến đây tôi đổi giọng.
“Còn nữa. Bây giờ Dực Lâm đã là chồng hợp pháp của tôi. Sau này xin hãy gọi anh ấy là anh Đoàn.”
“Cách gọi ‘anh Dực Lâm chỉ mình tôi được dùng.”
“À, còn nữa.”
“Bộ đồ chị đang mặc là mẫu mới của studio tôi.”
“Có thời gian rảnh để mắt tới chồng người khác, chi bằng quản cho tốt chồng mình đi.”
10
Ngày đại hôn vô cùng náo nhiệt.
Những nơi đoàn xe cưới chạy qua đều được rải đầy tiền.
Mỗi người trong đoàn người thân bạn bè của tôi đều được tặng một chiếc túi Louis Vuitton cùng bộ mỹ phẩm dưỡng da đắt đỏ.
Đám cưới náo nhiệt đến tận nửa đêm.
Đoàn Dực Lâm đặt riêng cho tôi một bộ phượng quan hà bí bằng vàng ròng.
Nhưng vì thật sự quá nặng nên tôi chỉ tham gia những nghi thức chính rồi chui vào phòng tân hôn.
Đợi đến khi Đoàn Dực Lâm đẩy cửa bước vào, tôi lập tức trùm khăn che mặt lên.
Trong tay còn ôm một bó hoa bằng vàng.
Khăn đỏ được vén lên.
Đôi mắt Đoàn Dực Lâm sáng hơn bất kỳ lúc nào trước đây.
“Nam Chi, hôm nay em đẹp lắm.”
Tôi không chờ nổi nữa, lập tức nhào tới hôn anh.
“Em chờ anh lâu lắm rồi.”
“Xin lỗi.”
Nói xong, Đoàn Dực Lâm lại có vẻ muốn nói rồi thôi.
“Mặc dù hôm nay là ngày vui của chúng ta, nhưng có vài lời tôi muốn nói trước.”
Tôi ôm cổ anh, áp sát thật gần.
“Tôi biết cuộc hôn nhân này là do tôi cưỡng cầu.”
“Nếu em không muốn thì cứ coi như chúng ta kết hôn giả.”
“Đợi một năm sau hết thời hạn, chúng ta ly hôn, ai sống cuộc đời người ấy.”
“Muốn chứ, em muốn chứ!”
Ngoại truyện
Lần đầu tiên tôi gặp Nam Chi là ở biệt thự nhà họ Hứa.
Khi ấy tôi vừa mất hai chân.
Thật ra mất hai chân cũng chẳng có gì.
Tôi vẫn có thể hoàn thành tất cả những chuyện mình đã lên kế hoạch.
Cô bé nhiều nhất cũng chỉ khoảng mười tuổi, cầm khay trà run rẩy bước tới.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng