Chương 5 - Ánh Sáng Bùng Nổ
Lửa sớm được dập tắt. Lính cứu hỏa khảo sát sơ bộ rồi rút lui, để lại một đống đổ nát. Phòng ngủ nhà Vương Hạc bị hun đen thui, kính vỡ tan tành, mùi khét nồng nặc. Tấm rèm kiêu ngạo ngày nào giờ chỉ còn là một đống tro đen, tường và trần nhà cũng bị ám khói một mảng lớn.
Cảnh sát và quản lý Tiền cũng có mặt.
“Chuyện là thế nào? Đang yên đang lành sao lại cháy?” Cảnh sát hỏi theo thủ tục.
Vương Hạc còn chưa hoàn hồn, nhưng Lưu Lệ như chợt nhớ ra điều gì, đột ngột ngẩng đầu. Ánh mắt cô ta như lưỡi kiếm, bắn thẳng về phía ban công tầng 5 đối diện.
Trên ban công, Chu Vân đang đứng đó, tay cầm ly cà phê, bình thản nhìn sự hỗn loạn dưới lầu như một khán giả xem kịch. Chiếc gương khổng lồ dưới nắng chính ngọ vẫn tỏa ra những tia sáng lạnh lẽo.
“Là cô ta! Là cô ta làm!” Lưu Lệ như phát điên, chỉ tay vào Chu Vân, hét lớn. “Anh cảnh sát! Chính cô ta phóng hỏa! Cô ta dùng cái gương kia để đốt nhà tôi!”
Mọi ánh nhìn lập tức đổ dồn vào Chu Vân và chiếc gương trên ban công. Vương Hạc cũng phản ứng lại, gào lên: “Con khốn kia! Là cô! Chắc chắn là cô giở trò!”
“Tao sẽ giết mày!”
Gã định lao về phía tòa nhà của Chu Vân nhưng bị hai cảnh sát giữ chặt. Quản lý Tiền vội vàng can ngăn: “Ấy ấy, anh Vương bình tĩnh, có gì thì nói từ từ.”
Chu Vân chậm rãi đặt ly cà phê xuống. Nhìn hai kẻ đang nanh nốc dưới lầu, khóe môi cô hiện lên một nụ cười lạnh. Cô không nói gì, chỉ đứng đó, từ trên cao nhìn xuống họ với vẻ lãnh đạm.
Cảnh sát ngẩng đầu nhìn chiếc gương. Một cảnh sát trẻ nhíu mày nói với đồng nghiệp: “Dùng gương phóng hỏa? Chuyện này… sao có thể?”
Một cảnh sát lớn tuổi hơn thì điềm tĩnh hơn, nói với Chu Vân:
“Cô gái, mời cô xuống đây phối hợp với chúng tôi tìm hiểu sự việc.”
Chu Vân gật đầu, quay vào nhà, đóng cửa ban công. Cô thong thả như thể vừa đi dự một cuộc hẹn không liên quan đến mình.
Khi cô xuống lầu, Vương Hạc và Lưu Lệ đã bị đưa vào văn phòng Ban quản lý. Vừa thấy Chu Vân, Lưu Lệ lại xông tới:
“Chính là cô! Đồ độc ác! Sao tâm địa cô lại thâm hiểm thế hả!”
“Chúng tôi chỉ lắp cái đèn thôi mà? Cô định đốt chết cả nhà tôi sao?”
Chu Vân nhẹ nhàng né sang một bên, nhìn người phụ nữ đang kích động, bình thản nói:
“Chị Vương, cơm có thể ăn sai, nhưng lời không thể nói bừa. Chị bảo tôi phóng hỏa, bằng chứng đâu?”
“Bằng chứng? Bằng chứng chính là cái gương trên ban công cô!” Vương Hạc gào lên. “Giữa trưa nắng, ai rảnh mà treo cái gương to đùng ở ban công, lại còn đối diện nhà tôi!”
Chu Vân nhìn vị cảnh sát đang ghi biên bản, vẻ mặt đầy ngây thơ và uất ức:
“Anh cảnh sát, tôi là phụ nữ đơn thân, sống một mình. Nhà anh Vương đối diện thường xuyên mở tiệc đêm, ồn ào khiến tôi không ngủ được. Thời gian trước, họ còn quá đáng hơn, lắp ba cái đèn pha công suất lớn chiếu thẳng vào phòng ngủ tôi từ 8 giờ tối đến 6 giờ sáng.”
Cô lấy điện thoại, phát đoạn ghi âm cuộc gọi với quản lý Tiền. Mặt ông Tiền lập tức biến thành màu gan heo.
Chu Vân tiếp tục: “Tôi đã tìm họ thương lượng, tìm Ban quản lý, nhưng đều vô ích. Tôi là phụ nữ, tôi biết làm sao đây? Tôi chỉ biết nhịn.”
“Còn chiếc gương đó…” Cô dừng lại, ánh mắt hiện lên chút mê tín và yếu đuối. “Tôi… tôi nghe người ta nói hàng xóm quá mạnh mẽ, trong phong thủy gọi là ‘quang sát’, không tốt cho tôi. Nên… tôi mới mua chiếc gương trên mạng, nghe nói có thể chắn sát khí, hóa giải điềm xấu. Tôi đâu biết nó lại gây cháy chứ? Chuyện này… đáng sợ quá…”
Nói đến đây, mắt cô hơi đỏ lên. Vẻ ngoài đó khiến bất cứ ai nhìn vào cũng thấy cô là một nạn nhân bị ức hiếp đến cùng cực, chỉ biết tìm đến mê tín dị đoan để an ủi, không ngờ lại gây ra họa lớn.
Cảnh sát nhìn nhau. Việc dùng gương chắn sát đúng là quan niệm dân gian phổ biến. Bảo cô vi phạm pháp luật thì cũng không hẳn.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: