Chương 6 - Ánh Nắng Rực Rỡ Nhưng Đau Khổ
Sau khi trở về ký túc xá, tôi mở máy tính.
Khoảnh khắc màn hình sáng lên, tôi đột nhiên nhớ đến ngày hôm ấy ở trung tâm điện máy.
Tôi từng cho rằng chiếc máy tính ấy đã quẹt sạch cảm giác an toàn của mình.
Bây giờ tôi mới hiểu, thứ thật sự khiến tôi không có cảm giác an toàn không phải số dư trong thẻ chỉ còn hơn hai trăm tệ, cũng không phải thẻ cơm chỉ còn bảy hào tám.
Mà là mọi lời nói đều phải thông qua người khác truyền đạt.
Là mọi ấm ức đều bị câu “đừng làm lớn chuyện khiến mọi người mất mặt” ép ngược trở vào lòng.
Từ nay về sau, tôi sẽ không coi im lặng là hiểu chuyện nữa.
Cũng sẽ không trả giá thay cho lời nói dối của bất cứ ai.
Sổ sách phải được tính toán công khai.
Có chuyện phải trực tiếp nói rõ.
Tiền bạc phải có nơi sử dụng minh bạch.
Tình yêu cũng phải có giới hạn.