Chương 3 - Ánh Nắng Rực Rỡ Nhưng Đau Khổ
Trước lúc rời đi, cô ấy nhét vào túi tôi một túi bánh mì và một hộp sữa.
“Ăn trên đường đi. Đừng lại tiếc không dám ăn.”
Tôi ôm túi máy tính, mắt đỏ hoe.
“Trần Hi, cảm ơn cậu.”
Cô ấy xua tay.
“Đừng cảm ơn tớ. Hãy kiểm tra rõ ràng các khoản tiền.”
Trên tàu cao tốc, điện thoại của bố gọi đến hết cuộc này tới cuộc khác.
Tôi không nghe.
Ông gửi tin nhắn.
“Có phải con đã nói gì với mẹ không?”
“Có một số chuyện không phải việc mà một đứa trẻ như con nên quản.”
“Sức khỏe mẹ con không tốt, đừng kích động bà ấy.”
“Đừng làm chuyện trong nhà trở nên khó coi.”
“Lập tức gọi lại cho bố.”
05
Khi tôi về đến nhà, đèn phòng khách vẫn sáng.
Chu Tĩnh ngồi trên ghế sofa, điện thoại đặt trên bàn trà, sắc mặt lạnh lùng đến đáng sợ.
Bố cũng ở đó.
Thấy tôi bước vào, đầu tiên ông sửng sốt, sau đó lập tức nhíu mày.
“Vãn Vãn, sao con đột nhiên trở về?”
Vừa nói ông vừa đứng dậy, giọng điệu vẫn dịu dàng quen thuộc.
“Mẹ con chỉ nhất thời nóng vội thôi, con đừng hùa theo gây chuyện.”
“Mau trở về đi, bên trường không cần lên lớp à?”
Tôi không trả lời.
Tôi mở lịch sử chuyển tiền trong điện thoại rồi đặt lên bàn trà.
Chu Tĩnh cũng mở điện thoại của mình.
Hai chiếc điện thoại được đặt cạnh nhau.
Một bên là năm nghìn tệ Chu Tĩnh chuyển cho Lâm Kiến Quốc mỗi tháng.
Một bên là một nghìn tệ Lâm Kiến Quốc chuyển cho tôi mỗi tháng.
Phòng khách im lặng đến đáng sợ.
Chu Tĩnh ngẩng đầu nhìn ông.
“Lâm Kiến Quốc, tiền sinh hoạt năm nghìn tệ tôi chuyển cho ông mỗi tháng, tại sao chỉ có một nghìn đến tay Vãn Vãn?”
Sắc mặt bố cứng lại trong thoáng chốc, sau đó nhanh chóng sa sầm.
“Không thể tính sổ như vậy.”
Chu Tĩnh lạnh lùng hỏi:
“Vậy ông nói xem, phải tính thế nào?”
Bố nhìn tôi, dường như bất mãn vì tôi đã làm lớn chuyện đến mức này.
“Không phải tôi không đưa cho con bé, mà là tôi quản giúp nó trước.”
“Sinh viên đại học cầm quá nhiều tiền trong tay rất dễ tiêu bừa bãi.”
Phòng khách lập tức lặng ngắt.
Tôi ngẩng đầu nhìn ông.
Sắc mặt Chu Tĩnh hoàn toàn thay đổi.
Bố cũng nhận ra mình lỡ lời, lập tức bổ sung:
“Ý tôi là ban đầu tôi định chia ra đưa dần cho con bé.”
“Ở tuổi này, đôi khi bạn bè sẽ so bì với nhau, để quá nhiều tiền trong tay không tốt.”
“So bì sao?”
Tôi khẽ hỏi.
“Bố, khi thẻ cơm của con chỉ còn bảy hào tám, con có thể so bì cái gì?”
Bố nhíu mày.
“Vãn Vãn, con nói chuyện với bố như thế à?”
Chu Tĩnh không để ông chuyển chủ đề.
“Còn học phí?”
Tôi đẩy lịch sử đóng tiền sang.
“Con tự đóng.”
Ngón tay Chu Tĩnh run lên.
“Còn tiền máy tính?”
Tôi đẩy ảnh chụp khoản thanh toán sang.
“Cũng do con tự trả.”
Sắc mặt bố sa sầm.
“Chỉ mấy nghìn tệ, nhất thiết phải làm như thế này sao?”
“Người một nhà sống với nhau, tiền để trong tay ai chẳng như nhau?”
Tôi nhìn ông, lần đầu tiên không cúi đầu.
“Không giống nhau.”
“Khi con đóng học phí, bố không cho con sử dụng số tiền đó.”
“Khi thẻ cơm của con chỉ còn bảy hào tám, bố cũng không cho con sử dụng.”
Môi bố mấp máy.
“Tiền mẹ con đưa, đâu phải bố đem đi tiêu bừa bãi.”
“Chi tiêu trong nhà nhiều biết bao nhiêu, một sinh viên như con hiểu gì?”
Chu Tĩnh nhìn chằm chằm vào ông.
“Vậy khoản dự phòng mua máy tính đâu?”
Bố không nói.
“Còn tiền phụ phí đầu năm học?”
Ông vẫn không trả lời.
Giọng Chu Tĩnh ngày càng lạnh lùng.
“Ngày 15 tháng Tám, tôi chuyển cho ông học phí và tiền ký túc xá.”
“Ngày 25 tháng Tám, tôi chuyển cho ông khoản dự phòng mua máy tính.”
“Đầu tháng Chín, tôi chuyển cho ông các khoản phụ phí đầu năm học.”
“Lâm Kiến Quốc, tại sao Vãn Vãn không nhận được một khoản nào?”
Bố bực bội vò tóc.
“Bà nhất thiết phải làm thế này trước mặt con sao?”
Chu Tĩnh bật cười.
Nụ cười ấy không có chút ấm áp nào.
“Khi ông lấy tiền của con, sao không nghĩ xem con có ở đó hay không?”
Tôi ngồi bên ghế sofa, đột nhiên cảm thấy toàn thân lạnh ngắt.
Chu Tĩnh quay sang nhìn tôi.
Bà nhìn tôi rất lâu, vành mắt dần đỏ lên.
“Vãn Vãn.”
Cổ họng tôi nghẹn lại.
“Mẹ tin con rồi sao?”
Chu Tĩnh im lặng vài giây, giọng nghẹn ngào.
“Không phải chuyện tin hay không tin.”
“Mà là mẹ đã sai.”
06
Đêm hôm ấy, bố không đưa ra bất cứ lời giải thích nào.
Ông chỉ liên tục lặp lại:
“Bố làm tất cả cũng chỉ vì muốn tốt cho con.”
“Để tiền trong tay con bé không an toàn.”
“Người một nhà không cần tính toán rõ ràng như vậy.”
“Chỉ mấy nghìn tệ, nhất thiết phải làm gia đình tan vỡ sao?”
Chu Tĩnh không tiếp tục cãi nhau với ông.
Bà lưu lại toàn bộ ảnh chụp màn hình.
Sau đó, bà bảo tôi gửi cho bà tất cả lịch sử đóng tiền, thông báo trong nhóm lớp, đoạn trò chuyện vay tiền và lịch sử giao dịch của thẻ sinh viên.
Ngày hôm sau, bà xin nghỉ làm.
Tôi cũng xin nghỉ học.
Hai mẹ con ngồi bên bàn ăn, đối chiếu từng khoản tiền.
Chu Tĩnh tìm lại lịch sử chuyển tiền trong hai năm qua.
Năm nghìn tệ tiền sinh hoạt mỗi tháng.
Học phí và tiền ký túc xá.
Khoản dự phòng mua máy tính.
Tiền giáo trình, quỹ lớp, mạng trường và thẻ nước nóng.
Tiền mừng đầu năm học của bà ngoại.
Nội dung ghi chú của từng khoản đều rất rõ ràng.