Chương 9 - Ánh Mắt Đầy Quyền Năng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ngày trước kỳ thi.

Mẹ không giống những phụ huynh khác, không dặn dò gì nhiều.

Bà chỉ nấu cho tôi món thịt kho mà tôi yêu thích nhất.

“Niệm Niệm, đừng sợ.”

Bà gắp cho tôi một miếng thịt.

“Cha con từng nói, người nhà họ Chu, cốt cách cứng rắn.”

“Trời có sập xuống, cũng có thể gánh được.”

Tôi gật đầu, nuốt nước mắt cùng cơm.

Ngày thi.

Trời quang mây tạnh.

Xe của Trương Trì vẫn đậu dưới nhà.

Hôm nay anh ấy mặc thường phục.

Nhưng dáng đứng thẳng tắp vẫn toát lên khí chất quân nhân.

Anh đích thân mở cửa xe cho tôi.

“Cô Chu,” anh lần đầu chủ động mở lời, “chúc cô khai bút thành công.”

Tôi mỉm cười với anh.

“Cảm ơn.”

Xe đến điểm thi.

Xung quanh là vô số phụ huynh và thầy cô đưa tiễn.

Người đông như hội.

Xe của chúng tôi dừng ngoài hàng rào kiểm soát.

Lập tức thu hút mọi ánh nhìn.

Tôi không để ý.

Mang theo túi văn phòng phẩm trong suốt, bước vào trường thi.

Trương Trì đi phía sau tôi, giữ khoảng cách ba mét.

Lúc sắp bước vào cổng trường.

Tôi thoáng thấy một người bằng khóe mắt.

Dưới bóng cây bên kia đường.

Một người đàn ông đội mũ lưỡi trai.

Hắn cũng đang nhìn tôi.

Ánh mắt âm lạnh, sắc bén.

Giống như một con rắn độc ẩn trong bụi cỏ.

Là ánh mắt quen thuộc ấy — của một thợ săn.

Tim tôi chợt siết lại.

Trương Trì cũng phát hiện ra.

Anh ta lặng lẽ dịch sang trái nửa bước.

Vừa vặn che khuất tầm nhìn của người đàn ông kia.

Tay anh, âm thầm đưa ra sau lưng.

Tôi không quay đầu.

Cũng không hề dừng bước.

Bình thản bước vào trường thi.

Tôi tin vào ngọn núi ấy.

Cũng tin vào người canh giữ ngọn núi ấy.

Môn thi đầu tiên là Văn.

Đề bài: “Gánh vác”.

Tôi cầm bút.

Trong đầu hiện lên bóng lưng cha tôi.

Là tuyết trắng quanh năm không tan của núi Côn Lôn.

Là thanh kiếm sắc bén nhất, chiếc khiên kiên cố nhất mà Giáo sư Tiền từng nhắc đến.

Tôi hạ bút, như mây trôi nước chảy.

Vài ngày tiếp theo, sóng yên biển lặng.

Người đàn ông đội mũ kia không xuất hiện nữa.

Nhưng tôi biết, hắn vẫn chưa đi xa.

Nguy hiểm, như thanh gươm Damocles treo lơ lửng trên đầu.

Bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống.

Tiếng chuông kết thúc môn thi cuối cùng vang lên.

Tôi buông bút xuống.

Bước ra khỏi phòng thi.

Bên ngoài là vô số gương mặt hân hoan và nhẹ nhõm.

Là ánh mắt chờ mong của phụ huynh.

Bầu trời cao vút, xanh ngắt.

Thời học sinh của tôi, kết thúc rồi.

Trần Dương đứng đợi không xa.

Cậu ấy cười, lộ ra hai chiếc răng nanh.

“Làm bài thế nào?”

“Tạm ổn.” Tôi đáp.

Chúng tôi sóng vai đi, như bao lần tan học trước đây.

“Định chọn trường nào?” Cậu hỏi.

“Thanh Hoa.” Tôi không do dự.

“Khoa Vật lý.”

Trần Dương im lặng.

“Tớ… chắc sẽ chọn Bắc Đại.” Cậu nói.

“Học viện Quản lý Quang Hoa.”

Chúng tôi đều chọn trường tốt nhất.

Nhưng lại bước về những ngả khác nhau.

Ngã rẽ cuộc đời, đến một cách bình lặng như thế.

Xe của Trương Trì lặng lẽ đỗ ven đường.

“Tớ phải đi rồi.” Tôi nói.

“Ừ.” Trần Dương gật đầu.

“Chu Niệm.” Cậu đột nhiên gọi tôi.

“Gì vậy?”

“Dù sau này xảy ra chuyện gì,” cậu nhìn tôi, rất nghiêm túc, “nếu cần giúp, nhất định phải nói với tớ.”

“Tớ, luôn ở đây.”

Tim tôi khẽ rung động.

“Ừ.”

Tôi lên xe.

Xe bắt đầu lăn bánh.

Trong gương chiếu hậu, bóng dáng Trần Dương dần mờ xa.

Tôi nhắm mắt lại.

Trong đầu, lời cha lại vang lên.

Hãy tin vào ngọn núi ấy.

Kỳ thi đại học, chỉ là cửa ải đầu tiên trong chiến trường cuộc đời tôi.

Trận chiến thật sự, mới chỉ bắt đầu.

Tương lai của tôi, định sẵn sẽ không tầm thường.

Bởi vì tôi tên là Chu Niệm.

Và cha tôi, là Chu Sùng Sơn.

14

Mùa hè sau kỳ thi đại học dài đằng đẵng và yên ả.

Điểm thi công bố.

Không ngoài dự đoán, tôi là thủ khoa khối Tự nhiên toàn quốc năm ấy.

Số điểm lập nên kỷ lục chưa từng có.

Tin tức ấy như một quả bom, nhưng tất cả truyền thông đều bị một bức tường vô hình chặn lại.

Không một phóng viên nào tìm được cánh cổng của khu “Hồng Tường”.

Cuộc sống của tôi không bị xáo trộn chút nào.

Bình lặng đến mức như mặt biển trước cơn bão.

Tôi và mẹ mỗi ngày sống đơn giản.

Đọc sách, nấu cơm, đi dạo.

Chúng tôi hiếm khi nhắc đến cha.

Nhưng sự hiện diện của ông lại thấm vào từng góc nhỏ trong căn nhà.

Ngày điền nguyện vọng.

Tôi không hề do dự.

Đại học Thanh Hoa, khoa Vật lý, chuyên ngành Vật lý lý thuyết.

Đó là con đường gần nhất dẫn đến thế giới của cha.

Mẹ nhìn bảng nguyện vọng của tôi, định nói gì đó.

Cuối cùng chỉ thở dài:

“Đây là lựa chọn của con.”

“Mẹ sẽ ủng hộ.”

“Nhưng Niệm Niệm, con đường ấy sẽ rất gian nan.”

Tôi gật đầu.

“Con không sợ.”

Vài ngày sau.

Trương Trì mang đến một gói bưu phẩm.

Trên đó không có người gửi.

Chỉ có một con dấu sáp màu đỏ.

Hình vẽ là một dãy núi tuyết sừng sững.

Biểu tượng của Côn Luân.

Hơi thở tôi bỗng chốc dồn dập.

Mở bưu kiện ra.

Bên trong có hai vật.

Một bức thư.

Và một cuốn sổ tay dày cộm, giấy đã ố vàng.

Thư là do giáo sư Tiền Viễn Sơn viết.

Nét chữ ông mạnh mẽ, rắn rỏi.

Trong thư, ông chúc mừng tôi đạt thành tích xuất sắc.

Cũng tán thành lựa chọn ngành học của tôi.

Ông nói, khoa Vật lý Đại học Thanh Hoa cũng là nơi cha tôi từng học.

Ở đó, tôi sẽ tìm thấy dấu chân của ông.

Cuối thư, ông viết:

“Em Chu Niệm, cuốn sổ này là do cha em ủy thác tôi gửi lại.”

“Ông ấy nói, khi nào em có thể hoàn toàn hiểu hết nó, thì em đã đủ tư cách để mở cánh cửa kia rồi.”

Ánh mắt tôi rơi lên cuốn sổ ấy.

Bìa da bò đã sờn rách nhiều chỗ.

Không có một chữ nào ghi bên ngoài.

Tôi mở trang đầu tiên.

Một mùi quen thuộc, trộn lẫn giữa thuốc lá và dầu máy, xộc vào mũi.

Đó là mùi của cha.

Bên trong không phải là chữ viết bình thường.

Mà là chi chít các công thức, bản vẽ phác thảo, và những ký hiệu tôi hoàn toàn không hiểu.

Từ cơ học Newton cơ bản.

Đến thuyết tương đối và cơ học lượng tử cao cấp.

Rồi đến những lý thuyết tiên tiến mà tôi chưa từng nghe qua.

Đó là hệ thống tri thức của cha.

Là đại dương tư tưởng của ông.

Tôi lật từng trang.

Nét chữ khi ngay ngắn, khi nguệch ngoạc.

Như thể thấy được ông lúc thì trầm tư suy nghĩ, lúc thì cảm hứng tuôn trào.

Trong cuốn sổ này, tôi thấy một người cha hoàn toàn khác.

Ông không phải là công nhân ít nói.

Cũng không phải là người cha nghiêm khắc.

Ông là người tiên phong đơn độc, khám phá chân lý vũ trụ.

Là một kỹ sư vĩ đại, dùng trí tuệ xây dựng nên bản thiết kế vĩ đại.

Tôi say mê nghiên cứu, quên ăn quên ngủ.

Tôi phát hiện những trang cuối của sổ tay được viết bằng một loại mật mã.

Đó là một loại mã hóa phức tạp, dựa trên bảng tuần hoàn nguyên tố và các hằng số vật lý thiên văn.

Tôi bắt đầu cố gắng giải mã.

Đây là một thử thách to lớn.

Cũng là một trò chơi thú vị.

Là thử thách trí tuệ mà cha để lại cho tôi.

Giấy báo trúng tuyển đã đến.

Tấm bìa tím đặc trưng của Đại học Thanh Hoa.

Trần Dương cũng nhận được giấy báo từ Bắc Đại.

Cậu ấy đến tìm tôi.

Chúng tôi ngồi trên ghế đá trong sân.

Giống như hai chiến binh sắp bước vào những chiến trường khác nhau.

“Từ giờ, chúng ta vừa là hàng xóm, vừa là đối thủ.” Cậu ấy cười nói.

Thanh Hoa và Bắc Đại, chỉ cách nhau một bức tường, yêu nhau, đấu nhau.

“Tôi sẽ không thua cậu.” Tôi đáp.

“Tất nhiên rồi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)