Chương 2 - Ẩn Ý Của Thịt Bò Hầm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

5

Tôi thay giày bước vào thì thấy Hoa Dương Vũ cũng đang trong bếp phụ giúp, đang cắt thịt bò, cách cánh cửa bếp nhìn sang tôi mà cười.

Hai cha con họ đều không cho tôi vào bếp, nói là mùi dầu khói nặng, sợ làm tôi khó chịu.

Nhưng lúc này hạt giống nghi ngờ đã nảy mầm, tôi chỉ cảm thấy sau cánh cửa kính, gương mặt hắn và ba Hoa đều vặn vẹo âm u như nhau.

Cố gắng gượng cười với hắn, tôi đi thẳng vào phòng tắm, giả vờ đi vệ sinh rồi lắp camera kim vào trong lỗ thông gió.

Khi về phòng thay quần áo, tôi lại lắp thêm một cái ở lỗ thông gió điều hòa và phía sau một đống đồ trên đầu tủ cạnh cửa sổ.

Làm xong thì chỉ còn thiếu bếp.

Đến bữa ăn, đối mặt với nồi canh cà chua thịt bò tỏa ra mùi thơm ngọt ngào, tôi không sao có nổi cảm giác thèm ăn.

Ba Hoa như mọi khi nhiệt tình nói mời tôi uống chút canh trước cho dễ ăn, tôi đặc biệt xay cà chua thành nước rồi mới nấu, như vậy càng ngọt, thử đi.

Tôi nghĩ đến thứ thịt đó có thể là cái gì, trước mắt hiện lên những sợi hồn gân giống rong đá mà tôi đã nôn ra.

Dù không muốn tin, dạ dày tôi vẫn co rút.

Tôi định lắc đầu, nhưng liếc thấy Hoa Dương Vũ đang cúi đầu ăn cơm mà lén liếc nhìn tôi.

Tim tôi giật một cái, không dám từ chối nữa.

Cầm lên uống một ngụm, vị cà chua rất đậm, vừa tươi vừa thơm, canh ấm trôi vào dạ dày khiến cả người tôi như giãn ra.

Cảm giác co thắt khó chịu trong dạ dày lập tức biến mất.

Dù trong lòng biết không nên uống, nhưng dạ dày như đang gào lên, bắt đầu đói, bắt đầu khuấy động.

Thấy sắc mặt tôi dịu đi, ba Hoa vội múc thêm một muôi thịt bò đã hầm mềm cho tôi, nói tôi thích gân bò nên tôi đặc biệt dùng thịt nạm, những chỗ gân gốc hầm nhừ hết rồi, toàn là collagen, làm đẹp da đấy, gần đây con trắng lên nhiều rồi mà.

Rồi ông nói tiếp cho nên vẫn phải bồi bổ bằng ăn uống, ăn tốt thì sắc mặt mới tốt.

Những câu sau ông vẫn thường nói trên bàn ăn.

Trong lòng tôi cũng cho rằng mình trắng lên là vì dạo này ăn uống tốt hơn, nên không để ý.

Nhưng đối diện hai cha con họ, tôi không dám đánh động, cố nén sợ hãi, thuận theo dạ dày mà nhận lấy ăn.

Dù sợ đến mức không chịu nổi, nhưng dạ dày lại thích, dường như còn xua đi cả nỗi sợ đó.

Ăn được nửa chừng, tôi lấy cớ muốn vào bếp lấy một hũ dưa chua.

Ba Hoa lại đi trước một bước, bảo Hoa Dương Vũ đi.

Còn nói với tôi con gái đi làm mệt, để Dương Vũ làm.

Nhưng Hoa Dương Vũ cũng đi làm mà.

Sau đó tôi lại lấy cớ muốn lấy nước đá uống, cũng bị ngăn lại.

Tôi mơ hồ cảm thấy có vấn đề.

Ăn tối xong, ba Hoa theo thói quen ra ngoài đi dạo.

Tôi ở trong phòng ngủ, kết nối ba camera đó, điều chỉnh hình ảnh.

Hoa Dương Vũ lần mò đi vào, vẫn là nụ cười gian gian đó, xoa vai tôi, đầu ngón tay vuốt ve xương quai xanh.

Gần đây hắn rất thích động tác này, tôi từng nghĩ đó là tín hiệu thân mật.

Lúc này nhìn qua gương bàn trang điểm, tôi thấy đầu ngón tay hắn đang vuốt trên ba nốt ruồi đó, ánh mắt đầy lưu luyến.

Nhớ tới lời Minh Huyên, toàn thân tôi nổi da gà.

Lạnh à, Hoa Dương Vũ lập tức cảm nhận được, ôm tôi xoay người rồi ngã xuống giường, dán sát lại nói để anh làm em ấm lên nhé.

Tôi nào còn tâm trí, vừa định từ chối thì bị hắn cọ cọ mấy cái, cơ thể tôi lại nóng lên không kiểm soát.

Liếc thấy chiếc điện thoại của hắn đặt bên gối, tôi trầm mắt, đưa tay ôm lấy hắn, bắt đầu chủ động.

Có lẽ hiếm khi thấy tôi như vậy, Hoa Dương Vũ càng thêm kích động.

Sau một trận, hắn mệt hơn mọi khi.

Tôi nhớ tới camera trong bếp, khác hẳn mọi khi sợ ba Hoa về, tôi vừa giục hắn đi tắm vừa vẫn còn trêu chọc hắn.

Từ sau khi mẹ hắn chết, Hoa Dương Vũ ở chuyện này đặc biệt, tôi chỉ cần khêu gợi là hắn không chịu nổi.

Cuối cùng mệt đến thở hổn hển, nằm sấp trên người tôi, liên tục hôn hít ba nốt ruồi trên xương quai xanh.

Rốt cuộc cũng không còn là chàng trai hơn hai mươi tuổi, chẳng bao lâu hắn ngủ say.

Xác nhận hắn ngủ sâu, tôi lấy điện thoại hắn, dùng ngón tay hắn mở khóa.

Khi tôi quen hắn, mẹ hắn đã nằm liệt giường rồi, mấy năm nay có lẽ không chụp ảnh.

Nghĩ một chút, tôi lật xem vòng bạn bè của hắn, lật tới sáu bảy năm trước cũng không thấy ảnh cả nhà ba người.

Sợ chậm trễ thời gian, tôi không kịp mặc quần áo, quấn khăn tắm chạy thẳng vào bếp.

Trước tiên lắp camera ở chỗ tối đối diện tủ lạnh, trên ống dẫn gas.

Nhìn cái tủ đông mua sau, tôi định mở ra xem trong đó có thật là thịt bò thịt dê không thì nghe thấy tiếng nhập mật mã khóa cửa ở ngoài.

Không kịp về phòng, tôi chỉ đành quấn khăn tắm giả vờ vừa ra.

Ba Hoa vừa vào nhà, tôi còn ngượng ngùng gọi nhỏ một tiếng, kéo chặt khăn tắm rồi vội chạy vào nhà vệ sinh.

Nhưng phía sau, ánh mắt nóng rực của ba Hoa cứ bám theo.

Khi tôi tắm xong ra ngoài, ba Hoa đã về phòng ngủ, Hoa Dương Vũ nhìn tôi đầy vẻ không đứng đắn nói em quấn khăn tắm mà gặp ba rồi à.

Trên mặt hắn còn lộ ra một thứ hưng phấn khó nói.

Mau đi tắm đi, tôi đá hắn một cái rồi kéo chăn ngủ.

Đợi Hoa Dương Vũ đi, tôi lấy điện thoại ra chỉnh lại góc camera, làm xong thì ẩn phần mềm.

Ngủ mơ mơ màng màng, không biết vì sao tôi bỗng giật mình tỉnh lại.

Trước tiên nghe thấy tiếng ba Hoa ngoài cửa hỏi ngủ chưa.

Rồi Hoa Dương Vũ khẽ ừ một tiếng, cười hề hề nói thấy cô ấy quấn khăn tắm thì không chờ nổi à.

Giọng điệu đó đầy châm chọc và dâm đãng.

Hoàn toàn không giống sự kính trọng và hiếu thuận hắn thể hiện trước mặt tôi.

Sau đó chăn bị vén lên, có người từ bên trái lên giường, đưa tay ôm lấy eo tôi, tay kia chạm tới ngực.

Có người áp vào hõm cổ tôi, khẽ hôn nơi ba nốt ruồi trên xương quai xanh.

Tôi tưởng là Hoa Dương Vũ, nghĩ hắn định làm chuyện đó trước mặt ba hắn.

Nhưng hắn bình thường ngủ bên phải, sao tối nay lại từ bên trái.

Tôi còn chưa kịp nghĩ xong thì bên trái vang lên giọng Hoa Dương Vũ nói hôm nay cô ấy hơi khác, rất nhiệt tình với con.

Đã gần đến lúc rồi, trong người cô ấy tích tụ âm khí, càng về sau càng khát khao dương tinh, giọng ba Hoa bỗng vang lên ngay bên hõm cổ tôi.

Toàn thân tôi cứng đờ, theo bản năng muốn mở mắt nhưng không mở được, muốn cử động cũng không thể.

Giống như bị đè ngủ, ý thức tỉnh táo mà cơ thể hoàn toàn không nghe lời.

Nhớ tới Minh Huyên hỏi tôi có phải mỗi đêm đều ngủ rất say, còn cần dương khí của đàn ông nuôi dưỡng, một cảm giác bất an tràn lên.

Sau đó thân thể tôi lạnh đi, váy ngủ bị cởi.

Ba Hoa áp lên người tôi.

Bên cạnh lại có mùi hương gì đó, kèm theo tiếng Hoa Dương Vũ lẩm nhẩm niệm chú.

Tôi hoàn toàn hoảng loạn mà không tỉnh được.

Một bên cảm nhận ba Hoa làm gì đó trên người tôi, một bên lại nghe Hoa Dương Vũ theo tiếng chú và mùi hương lạ, tay dính thứ gì đó bôi loạn trên người tôi.

Cảm giác ý thức tỉnh táo mà thân thể không thể cử động, chỉ có thể mặc họ làm, lại còn cảm nhận được khoái cảm thân thể, thực sự quá kinh khủng.

Cơ thể và ý thức giống như dạ dày và não, mâu thuẫn với nhau.

Phản ứng của cơ thể lúc này đã không còn do tôi khống chế.

Chỉ nhớ họ bôi thứ gì đó lên người tôi.

Rồi luân phiên niệm chú, đốt hương lạ.

6

Sáng hôm sau khi tôi mở mắt, vẫn là Hoa Dương Vũ nằm bên phải, một tay đặt trên eo tôi, thân mật cười nói em dậy rồi à, ba đã dậy làm bữa sáng rồi.

Hôm nay là mì bò kho với sữa đậu nành, dậy đi, hắn ngáp một cái, đưa tay đỡ tôi.

Trong lòng tôi lạnh từng đợt.

Lại là thịt bò.

Tôi rửa mặt qua loa, xác nhận camera trong nhà vệ sinh và phòng ngủ vẫn còn.

Cố nén sợ hãi, ăn hết bát mì bò đó, may là dạ dày có khả năng thích ứng riêng, không cần tôi giả vờ cũng thấy rất ngon.

Ăn xong tôi ra ngoài, xách hộp cơm thịt bò xiên do ba Hoa làm, vừa lên xe liền chạy thẳng đến nhà kính của Minh Huyên.

Đợi đèn đỏ, tôi mở camera ra xem.

Trong bếp, tủ lạnh họ không động.

Nhưng trong nhà vệ sinh, ba Hoa trùm quần áo tôi thay lên đầu rồi làm chuyện đó.

Cuối cùng còn mở chai sữa tắm của tôi ra, thân thể co giật.

Không trách gì dù đổi bao nhiêu lần, sữa tắm vẫn có mùi hoa thạch nam.

Còn cả đồ dưỡng da.

Chỉ nghĩ thôi tôi đã buồn nôn.

Tôi rút giấy lau người loạn xạ.

Xe phía sau bấm còi thúc giục, tôi mới vội khởi động, lao thẳng đến nhà kính của Minh Huyên.

Khi đến nơi, anh ta đang đứng giữa đám cây xanh nhìn người.

Càng kỳ lạ là tất cả đều là những người hôm qua.

Ngay cả cô bé mặc váy công chúa xinh xắn kia vẫn ngồi xổm bên chậu xương rồng.

Nhìn cả nhà kính đầy người đó, tôi vô thức cảm thấy rợn người.

Minh Huyên thấy tôi nhìn cô bé liền nói đó là con gái của ông chủ Quách Minh Thánh khu Cẩm Tú Tân Thành, tên là Quách Trân.

Rồi cười vẫy tay gọi cô bé.

Cô bé ngoan ngoãn đi tới bên tôi, ngẩng mặt nhìn tôi.

Khuôn mặt nhỏ xíu, đôi mắt như nho đen nhìn tôi chăm chăm.

Chu môi cười lấy lòng, còn nghịch ngợm nghiêng đầu.

Không hiểu vì sao, động tác lại hơi kỳ lạ.

Có vẻ rất cứng.

Tôi nghi hoặc hỏi cô bé không phải đi học sao, đưa tay bóp nhẹ má cô bé.

Chạm vào thì ấm, má mềm mềm, rất dễ bóp.

Nhưng cảm giác kỳ quái đó là từ đâu ra.

Sao con gái ông ta lại ở một mình trong nhà kính này.

Minh Huyên và nhà họ là họ hàng sao.

Minh Huyên cười khẽ nói cậu cảm thấy cô bé không bình thường đúng không.

Nói chuyện này trước mặt đứa trẻ có hơi không hay, tôi dù thấy kỳ lạ vẫn đưa tay che tai Quách Trân.

Minh Huyên cười nói mẹ cô bé là thư ký của Quách Minh Thánh leo lên, tuổi còn nhỏ hơn cả cháu nội ông ta, để tranh gia sản, bà ta cần gấp một đứa con trai nên tin vào chuyện châm sọ cầu con, cắm rất nhiều kim vào đầu con bé.

Tôi kinh ngạc cúi xuống nhìn Quách Trân, cô bé vẫn giữ nguyên biểu cảm ngoan ngoãn nhìn tôi.

Trong lòng dâng lên sự thương cảm nhưng lại càng thấy quỷ dị.

Cô bé dường như luôn giữ một biểu cảm đó.

Nhìn xương rồng, nhìn Minh Huyên, nhìn tôi.

Minh Huyên nói nhưng đứa thứ hai vẫn là con gái, đứa thứ ba xét nghiệm máu vẫn là thai nữ nên bà ta cầu tới một người bạn của tôi nuôi hồ tiên, tin vào cách dùng ba đời xương máu lập đàn có thể sinh con trai.

Minh Huyên đưa tay xoa đầu Quách Trân rồi nói chính là cho thân thể cô bé vào máy xay thịt, xay thành bùn.

Cô bé không phải người, Minh Huyên chớp mắt nhìn tôi cười khẩy, người bạn nuôi hồ tiên đó của tôi cũng không tàn nhẫn như vậy, để tôi làm cho một con rối hình Quách Trân đem đi xay.

Khi đó để đánh lừa nhà họ Quách, tôi làm hai con, giả giả thành thật.

Minh Huyên đột ngột vươn tay giật một lọn tóc của Quách Trân.

Anh ta kéo rất mạnh, cả mảng da đầu cũng bị lôi xuống.

Máu trào ra làm ướt tóc bên cạnh.

Quách Trân trong tay tôi không chớp mắt, vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt đó.

Tôi đưa tay lắc trước mặt cô bé, lúc này mới phát hiện mắt cô bé không hề động.

Con ngươi thậm chí không phản xạ ánh sáng.

Tôi sờ vào chỗ da đầu đó, cảm giác khiến tôi rùng mình.

Không thể tin nổi nhìn lọn tóc Minh Huyên cầm, rồi nhìn những người khác trong nhà kính.

Đều là người rối sao.

Có thể đi, có thể nói, có thể động.

Cho nên tôi mới luôn thấy họ kỳ quái vì không có sinh khí.

So với cây xanh tràn đầy sức sống, những con rối này đều mang tử khí.

Minh Huyên nói cậu nhìn ra rồi à, đặt lọn tóc lại lên vết thương trên đầu Quách Trân.

Máu chảy ra rồi dính lại, sau đó lại rút ngược vào trong.

Chỉ chớp mắt đã không còn thấy dấu vết.

Quá quỷ dị.

Minh Huyên bảo vào trong nói chuyện, tối qua uống trà của tôi không ngủ chết đúng không, chắc là đã phát hiện gì rồi.

Anh ta hít hít mũi nói ừ, mùi dương tinh càng nặng.

Nghe đến đó, toàn thân tôi khó chịu, da ngứa ran.

Chỉ muốn lột cả lớp da ra.

Nhớ đến tối qua ba Hoa và Hoa Dương Vũ, tôi chỉ muốn vứt bỏ cả thân thể này.

Vào nhà kính, tôi chẳng còn quan tâm xấu hổ, kéo vòi nước tưới hoa xối từ đầu đến chân, ra sức chà xát.

Sáng nay ra ngoài tôi còn đặc biệt tắm một lần bằng chính chai sữa tắm đó.

Minh Huyên đứng nhìn, đợi tôi chà đến đỏ cả người, ném cho tôi một tấm vải trắng rất lớn, chỉ về phía một nhà kho đen sì phía sau bảo tôi vào đó thay đồ.

Trong đó toàn là những con rối tàn tạ, sống động như thật nhưng thiếu tay cụt chân, nhìn rất ghê rợn.

Tôi dùng tốc độ nhanh nhất cởi quần áo, quấn chặt tấm vải rồi quay lại bàn trà hôm qua cho anh ta xem video camera trong điện thoại.

Vì lắp trước khi ngủ nên những gì ba Hoa và Hoa Dương Vũ làm với tôi tối qua đều được ghi lại.

Minh Huyên cầm hộp thịt bò xiên, xoay giữa các ngón tay, đưa tới trước mũi tôi.

Không biết có phải ảo giác, dạ dày tôi thật sự lại thấy đói.

Tôi run giọng hỏi có phải là thứ thịt đó không.

Rồi hỏi có nên báo cảnh sát không.

Minh Huyên cười khẽ nói báo cảnh sát sao.

Anh ta nhướn mày nhìn tôi hỏi cậu có tin trong cái tủ đông mới mua ở nhà cậu thật sự chứa thịt bò thịt dê không.

Những thứ cậu ăn không phải lấy từ đó.

Minh Huyên chỉ về phía Quách Trân vẫn ngồi bên chậu xương rồng ngoài kia, trầm giọng nói cái tủ đông chỉ là trò che mắt của họ.

Vậy thì anh lại giúp tôi gây nôn, đem cái thứ hồn gân đó cho cảnh sát xét nghiệm, tôi sốt ruột nói.

Nhưng vừa nói ra tôi cũng thấy khả năng không lớn.

Làm sao chứng minh hồn gân liên quan đến thực táng.

Cũng không thể chứng minh biến đổi trên cơ thể tôi là do thực táng.

Cho dù đưa video camera cho cảnh sát, nhiều nhất cũng chỉ là hai cha con đó có sở thích kỳ quái.

Minh Huyên nhìn tôi cười, hỏi cậu muốn làm thế nào.

Tôi nghe tim chấn động.

Quấn chặt tấm vải, ngồi trước mặt anh ta, liếc nhìn những con rối bên ngoài.

Trong lòng đã có tính toán, hỏi Minh đại sư trước mặt mọi người chỉ ra sự bất thường trên người tôi là muốn gì.

Phí của anh ta chắc chắn không rẻ.

Chỉ riêng nguyên liệu làm những con rối, nhà kính này và cả nhà kính lớn trồng cây ăn xác kia đều tốn rất nhiều tiền.

Giúp tôi chắc chắn không phải vì tốt bụng.

Anh ta không hài lòng với những con rối đó vì chúng không thật sự linh hoạt như người.

Mà thực táng hình như có liên quan.

Minh Huyên vỗ tay nói không hổ là Diệp tổng giám, tôi có thể giúp cậu thoát khỏi chuyện này, nhưng hai cha con nhà họ Hoa phải giao cho tôi xử lý, thế nào.

Nghĩ đến sự tàn nhẫn của Hoa Dương Vũ, tôi gật đầu.

Minh Huyên nói tôi sẽ làm cho cậu một con rối, dùng cách thực táng bảo đảm lừa được hai cha con nhà họ Hoa, đến lúc đó cậu chỉ cần đứng xem cùng tôi.

Anh ta nói càng lúc càng hưng phấn.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)