Chương 19 - Âm Thanh Kinh Hoàng Giữa Đêm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Cô ta cũng nhận ra mình lỡ lời.

Sắc mặt lập tức trắng bệch thảm hại.

Lưu Mỹ Trân bị áp giải đi ngang qua.

Tóc tai rũ rượi.

Nhưng ánh mắt vẫn hung tợn.

Bà ta lườm tôi.

“Biết thế hôm đó tao nên đập nát cái camera của mày ra.”

Tôi đáp:

“Tại sao lúc vào nhà tôi bà không đập?”

Bà ta cắn răng.

“Cái loại cuồng sạch sẽ như mày.”

“Đồ đạc trong nhà bày biện y như phòng mẫu.”

“Tao sợ đụng chạm nhiều sẽ để lại dấu vết.”

Cảnh sát trẻ cười khẩy.

“Vì thế nên bà thua rồi.”

Lưu Mỹ Trân trừng mắt nhìn tôi.

“Mày đừng có đắc ý.”

“Hàn Hồng Hà chưa bị bắt.”

“Thì đường dây ở bệnh viện chưa đứt đâu.”

Như để đáp trả lại lời bà ta.

Bộ đàm vang lên tiếng rè rè.

“Phát hiện Hàn Hồng Hà tại cổng sau bệnh viện số 2 thành phố.”

“Bà ta đang khống chế một hộ lý làm con tin.”

“Trong tay có dao.”

Cảnh sát lớn tuổi lập tức lên xe.

Tôi cũng muốn đi theo.

Nhưng ông ấn vai tôi lại.

“Lần này cô không thể đi.”

Hứa Chiếu gọi điện thoại đến.

Giọng đè rất thấp.

“Chu Lâm.”

“Tôi đang ở bệnh viện.”

“Hàn Hồng Hà đang ở cửa sau tòa nhà Giải phẫu bệnh.”

“Bà ta muốn gặp cậu.”

Tôi nói:

“Không gặp.”

Hứa Chiếu ngẩn người.

Tôi nhìn chiếc két sắt kim loại đựng tài liệu vừa được mang ra.

“Bảo với bà ta.”

“Bằng chứng đã được lấy ra ngoài rồi.”

Cảnh sát lớn tuổi gật đầu, ra hiệu cho Hứa Chiếu bật loa ngoài.

Trong điện thoại, giọng Hàn Hồng Hà truyền đến từ đằng xa.

“Chu Lâm đâu?”

“Bảo cô ta đến ký tên.”

Hứa Chiếu nói:

“Cô ấy không đến.”

“Cô ta không cần sự trong sạch nữa à?”

Tôi giật lấy điện thoại.

“Sự trong sạch của tôi.”

“Không dựa vào chữ ký của bà.”

Hàn Hồng Hà thở hổn hển.

“Cô không sợ tôi tung bệnh án của cô lên mạng sao?”

“Cái bà tung ra là bệnh án giả.”

“Cư dân mạng không quan tâm thật giả đâu.”

“Cảnh sát sẽ quan tâm.”

“Tòa án sẽ quan tâm.”

“Con gái Trần Tố Lan sẽ quan tâm.”

“Người nhà của những cái tên trên nhãn dán đều sẽ quan tâm.”

Đầu dây bên kia im bặt.

Sau đó truyền đến tiếng gào rống khản đặc của Hàn Hồng Hà.

“Bọn chúng đều đã chết cả rồi!”

Tôi nói:

“Cho nên bà nghĩ người chết thì không thể lên tiếng.”

Phía xa xa đột nhiên vang lên một trận hỗn loạn.

Hứa Chiếu hét lớn:

“Bỏ dao xuống!”

Tiếp đó là âm thanh vật nặng rơi xuống đất.

Vài giây sau, bộ đàm reo vang.

“Đã khống chế được Hàn Hồng Hà.”

“Con tin an toàn.”

Con gái Trần Tố Lan ngồi thụp xuống đất.

Khóc không thành tiếng.

Tôi trả điện thoại cho cảnh sát lớn tuổi.

Cảnh sát trẻ nhìn tôi.

Khẽ nói:

“Kết thúc rồi.”

Tôi không lập tức trả lời.

Cái kết thúc, chỉ là đêm nay.

Chứ không phải là những người bị xé bỏ tên tuổi kia.

Sau đó, từ sổ sách trong kho số 2, cảnh sát đã điều tra ra được 27 mã số.

Có tổ chức bệnh lý sau phẫu thuật.

Có phần tiêu bản thừa ra vốn lẽ phải được tiêu hủy theo quy định.

Cũng có vài trường hợp người nhà từng khiếu nại về việc thất thoát bất thường.

Lưu Mỹ Trân nhận hối lộ để cung cấp phòng để đồ.

Lão Tần bị xử lý vì nhận lợi ích.

Tài khoản livestream của Lưu Trân Trân bị khóa vĩnh viễn.

Nhóm fan hâm mộ trở thành nhóm cung cấp chứng cứ.

Tôn Mạn sau khi bị tạm giữ đã công khai xin lỗi.

Trong video, cô ta để mặt mộc, khóc rất dữ dội.

“Tôi không nên tung tin đồn nhảm về cô Chu.”

“Tôi không nên xâm phạm quyền riêng tư của cô ấy.”

“Tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm.”

Tôi tắt video.

Hứa Chiếu hỏi tôi:

“Không xem hết à?”

“Không xem nữa.”

“Cô ta đã xin lỗi rồi.”

“Cô ta xin lỗi vì cô ta sợ hãi.”

“Chứ không phải vì cô ta đã hiểu ra sai lầm.”

Hứa Chiếu không khuyên thêm nữa.

Ba tháng sau, tôi chuyển khỏi tòa nhà đó.

Ngày dọn đi, con gái Trần Tố Lan đến tiễn tôi.

Cô ấy đưa cho tôi một chiếc bình giữ nhiệt.

“Ngày trước mẹ tôi dạ dày cũng yếu.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)