Chương 2 - Âm Thanh Của Núi Rừng
“Ta bảo đảm sẽ bảo vệ chúng thật tốt, không để bất kỳ ai làm tổn thương chúng.”
Mặc dù ta không có phụ mẫu, nhưng ta biết những tiểu gia hỏa này nếu bị tách khỏi mẫu thân sẽ đau khổ đến mức nào.
Hè qua đông tới, chớp mắt đám nhỏ đã lớn lên dưới sự đồng hành của ta.
Ban đêm chúng theo mẫu thân học săn mồi, ban ngày ngủ cùng mẫu thân, không cần tới chỗ ta nữa.
Nhưng con non của những nhà khác vẫn hết lứa này đến lứa khác được các bà mẹ đưa tới.
6
Ta dần quen với những ngày trông con giúp đám động vật này.
Ban ngày có thể thỏa thích hát những bài mình thích để dỗ chúng ngủ, buổi tối nhìn từng đứa được mẫu thân đón về, trong lòng ta thậm chí còn có chút lưu luyến.
Ở cùng động vật nhỏ đơn giản hơn ở cùng con người nhiều.
Chúng nghĩ gì nói nấy, không đấu đá tính toán.
Ta có lời gì cũng chẳng cần giấu giếm, có thể trực tiếp nói với chúng.
Ví dụ như hổ con cắn hỏng giày của ta, ta liền mách hổ mẹ.
Hổ mẹ không hề nói nó chỉ là trẻ con, ngươi so đo với trẻ con làm gì?
Nàng đánh cho hổ con một trận ra trò, sau đó bồi thường cho ta năm cân nấm tùng nhung.
Ta bán được mấy nghìn tệ, mua cho mình một chiếc tivi màn hình tinh thể lỏng.
Tiện thể dẫn đám nhỏ cùng xem Xe Buýt Bé Yêu.
Ta cứ tưởng những ngày như vậy sẽ kéo dài mãi, không ngờ sau Tết, một đoạn video đã đẩy ta lên bảng tìm kiếm nóng.
Không biết ai đăng đoạn video ta ôm hổ con dỗ ngủ lên mạng, nhất thời cả mạng đều truy tìm ta.
【Người này ta biết, trước kia bọn ta từng là đồng nghiệp, quê nàng ấy ở Đông Bắc.】
【Ngọn núi phía sau nàng ấy hình như là ngọn núi nổi tiếng gì đó!】
【Nàng ta không phải kẻ săn trộm đấy chứ?】
Cư dân mạng nhanh chóng xác định được địa chỉ của ta, nhưng người tìm tới ta nhanh hơn bọn họ lại là cảnh sát.
“Là hổ mẹ tự đưa hổ con tới trước cửa nhà ta, ta mà không quản, lỡ hổ con chết thì làm sao?”
Ta nào dám nói sự thật.
“Con người chúng ta không thể can thiệp vào quy luật tự nhiên, động vật hoang dã có cách sống riêng của chúng.”
“Nể tình ngươi là cháu gái của lão Giang, lần này bỏ qua cho ngươi, không có lần sau.”
Gia gia là người giữ rừng trên núi, cả đời đều tuần tra trong núi.
Người dân quanh đây đều biết người.
Ta nhanh chóng được thả về, nhưng còn chưa đến nhà.
Từ xa đã nhìn thấy một nhóm người đứng trước cửa.
“Tiểu Tuyết, ta là mẫu thân của con đây.”
Một phu nhân ăn mặc sang trọng bước tới ôm ta khóc.
Ta đẩy bà ấy ra.
“Các người có nhầm không?”
Mặc dù ta không biết phụ mẫu mình là ai, nhưng trong lòng hiểu rất rõ mình tuyệt đối không thể có liên quan gì tới gia đình giàu có.
Gia gia từng nói lúc nhặt được ta, trên người ta đến một bộ quần áo cũng không có.
Con nhà giàu sao có thể nghèo đến mức ấy?
“Tiểu Tuyết, con chính là nữ nhi của chúng ta. Con nhìn dáng vẻ của mình xem, giống mẫu thân con như đúc.”
Một người đàn ông mặc vest chỉnh tề lên tiếng.
Lúc này ta mới quan sát vị phu nhân trước mặt, quả thật bà ấy khá giống ta.
Đặc biệt là đôi mày đôi mắt, gần như được đúc ra từ cùng một khuôn.
“Tiên sinh, trên đời người giống nhau nhiều lắm.”
Ta vẫn không tin bọn họ.
7
Thấy ta không tin, người đàn ông kéo ta sang một bên.
“Có phải chỉ cần con hát, những động vật nhỏ bên cạnh sẽ ngủ không?”
“Đây là bản lĩnh đặc biệt được tổ tiên Lâm gia chúng ta truyền lại, nhưng đến đời nãi nãi của con thì bị thất truyền. Không ngờ con lại biết!”
“Ta vừa nhìn thấy đoạn video trên mạng đã hiểu, con hổ nhỏ đó là do con hát cho nó ngủ phải không?”
“Khi còn nhỏ, ta tận mắt nhìn thấy nãi nãi con hát ru rất nhiều động vật ngủ.”
Giọng ông ta hạ xuống rất thấp, tràn đầy hưng phấn.
“Tỷ tỷ, đều tại ta không tốt, là mẫu thân ta đã tạo nghiệt. Sau này ta nhất định làm trâu làm ngựa để bù đắp cho tỷ!”
Ta còn chưa kịp hoàn hồn khỏi cú sốc vừa rồi, một cô gái trẻ đột nhiên quỳ xuống trước mặt ta.
“Thiến Thiến, muội làm gì vậy? Tất cả những chuyện này không phải lỗi của muội, muội cũng là người bị hại.”
Chàng trai bên cạnh kéo nàng ta đứng lên.
“Ngươi cứ trơ mắt nhìn nàng ấy quỳ trước mặt ngươi à? Không có tay sao? Không biết kéo nàng ấy lên à?”
Đỡ cô gái đứng dậy xong, hắn lại chẳng hiểu sao nổi giận với ta.
Ta bị mấy người trước mắt làm cho chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra!
“Các người có bệnh à?”
Nói xong ta lấy chìa khóa ra, định trở về nhà.
Bọn họ người đông thế mạnh, nếu thật sự muốn làm gì ta thì ta không phải đối thủ.
Người đàn ông thấy vậy liền giật lấy chìa khóa của ta rồi nói:
“Tiểu Tuyết, theo phụ mẫu về nhà. Những năm qua chúng ta vẫn luôn tìm con, con có biết không?”
“Đúng đó tỷ tỷ. Tỷ có bản lĩnh này thì sở thú và thủy cung nhà chúng ta đều được cứu rồi!”
Cô gái tên Thiến Thiến vừa rồi lập tức nói tiếp.
“Hóa ra các người đang tính toán chuyện này?”
“Ta nói cho các người biết, ta căn bản không phải nữ nhi của các người. Ta cũng không tin mấy thứ tà môn ngoại đạo như hát một bài là có thể dỗ động vật ngủ.”
“Bây giờ lập tức cút khỏi đây, nếu không ta báo cảnh sát.”
Ta hét lớn.
Chẳng trách gia gia nhất định bắt ta giữ kín bí mật này, hóa ra là vì lòng người.