Chương 5 - Âm Thanh Của Nỗi Đau
“Sau này ngươi thường xuyên đưa Thừa Tông đến chủ viện đi lại, cũng để hai đứa trẻ có bạn.”
Trên mặt Trần Tố Tố cuối cùng cũng hiện lên vài phần vui mừng chân thật.
Nàng vội vàng đồng ý.
“Có thể làm bạn với tiểu công tử Hầu phủ là phúc phận lớn bằng trời của Thừa Tông nhà ta.”
Ngày hôm sau.
Ta liền gặp đứa trẻ “có phúc” kia.
Hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ đầy đặn diễm lệ của Trần Tố Tố.
Đứa trẻ vừa tròn một tháng.
Bị nuôi đến vừa đen vừa gầy, trông chẳng khác nào một con mèo nhỏ.
Buổi sáng cuối thu, trên người đứa trẻ chỉ quấn một tấm chăn mỏng, khuôn mặt nhỏ bị lạnh đến đỏ bừng.
An ma ma nhìn mà không đành lòng, lập tức lạnh giọng:
“Người làm mẫu thân như ngươi tự nuôi mình đến sắc mặt hồng hào, quần áo chỉnh tề. Đứa trẻ còn nhỏ như vậy, ngươi lại không nỡ thêm cho nó một chiếc tã dày. Thời tiết giá lạnh thế này, ngươi không sợ nó rét đến xảy ra chuyện sao?”
“Người không biết còn tưởng đứa trẻ này không phải do ngươi sinh ra.”
An ma ma thật sự giận dữ, cũng thật sự đau lòng.
Thấy ta gật đầu.
Bà vội vàng vào phòng lấy một chiếc chăn dày của Chiêu nhi, bọc kín đứa trẻ.
Trần Tố Tố bên cạnh bị lời An ma ma làm cho kinh sợ, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt cầu cứu liên tục rơi trên người Bùi Cảnh Hành đang ngồi bên cạnh ta.
Bùi Cảnh Hành vẫn mang dáng vẻ đoan chính.
Hắn thổi lá trà nổi trong chén, thần sắc ung dung giải vây cho Trần Tố Tố:
“Biểu muội đột nhiên gặp đại nạn, đau buồn quá độ nên không rảnh chăm sóc con thơ cũng là lẽ thường tình.”
“Ma ma sống lâu trong Hầu phủ, cơm áo không lo, đương nhiên không hiểu nỗi khổ dân gian.”
Khi nói đến bốn chữ nỗi khổ dân gian.
Khóe môi hắn khẽ cong lên một tia giễu cợt nhạt nhòa.
An ma ma là người cũ trong phủ đã hầu hạ ta nhiều năm.
Trong Hầu phủ này.
Từ trước đến nay chưa từng có ai bóng gió châm chọc bà như vậy.
Xem ra con đường làm quan của Bùi Cảnh Hành hiện giờ thuận lợi, sống lưng cũng ngày càng cứng cáp.
Ta chậm rãi thu lại ý cười, tiếp lời hắn:
“Phu quân ngày ngày công vụ bận rộn, vậy mà lại hiểu rõ chuyện nhà biểu muội như lòng bàn tay.”
“Tuy An ma ma trời sinh có phúc, cuộc sống an ổn, nhưng ta cũng chưa từng thấy góa phụ mới mất chồng nhà nào ăn mặc tươi đẹp rực rỡ như vậy. Hôm nay ở đây cũng không có người ngoài, nếu biểu muội Tố Tố có ý tái giá, ở mãi trong Hầu phủ e rằng sẽ làm lỡ tiền đồ của mình.”
“Đứa trẻ Thừa Tông này rất có duyên với ta. Nếu biểu muội Tố Tố chê nó là gánh nặng khó nuôi, không bằng để nó lại trong phủ. Hầu phủ không thiếu cơm áo, biểu muội Tố Tố cũng có thể tự do tìm kiếm lang quân khác.”
“Phu quân cảm thấy thế nào?”
Ta khẽ nhướng mày, bình thản nhìn Bùi Cảnh Hành.
Bùi Cảnh Hành thấy vẻ mặt ta nghiêm túc, giật mình phát hiện vừa rồi mình lỡ lời. Trong hoảng loạn, chén trà trong tay hắn lật úp, nước trà vàng đổ đầy người.
Không để ý đến dáng vẻ chật vật, hắn hơi thở gấp gáp giải thích với ta:
“Phu nhân hiểu lầm ta rồi. Chuyện nhà biểu muội, ta cũng mới nhận được tin gần đây.”
“Trách ta, đều trách ta…… Là ta lo biểu muội mặc đồ tang quá mộc mạc, không thích hợp ở Hầu phủ, nên đặc biệt dặn nàng mặc màu sắc tươi sáng một chút. Không ngờ lại khéo quá hóa vụng, vô duyên vô cớ gây hiểu lầm……”
Không đợi hắn nói hết.
Trần Tố Tố đột nhiên quỳ xuống đất, đôi mắt đẫm lệ:
“Phu nhân, Tố Tố tuyệt đối không có lòng tái giá. Khoảng thời gian này ta ngày ngày đau buồn thương nhớ, quả thật đã lơ là chăm sóc Thừa Tông. Sau này…… sau này ta nhất định sẽ chăm sóc đứa trẻ thật tốt, cầu xin phu nhân đừng đuổi ta ra khỏi phủ……”
Hôm nay nàng mặc váy nhu ngực cao.
Khi quỳ rạp dưới đất, trước ngực lộ ra một khoảng trắng tuyết.
Bùi Cảnh Hành đen mặt vội vàng quay mắt đi, mang dáng vẻ chính nhân quân tử.
Bất kể bọn họ phóng đãng đến đâu trong biệt viện Tây Sơn.
Nơi đây là thành Thượng Kinh.
Ai cũng cần thể diện.
Thấy mục đích gõ đánh đã đạt được.
Ta cũng không muốn ép người từng bước, chậm rãi nới lỏng:
“Nếu trong lòng ngươi đã hiểu rõ, vậy hãy đưa đứa trẻ về phòng nghỉ ngơi.”
“Quần áo giày tất bốn mùa sau này, quản sự tự nhiên sẽ sai người đưa đến chỗ ở của ngươi. Cũng sẽ có người dạy ngươi quy củ ăn mặc hành xử trong phủ. Đã là người làm mẫu thân, sau này chớ lỗ mãng sơ ý như vậy nữa.”
Trần Tố Tố nghiến răng đáp lời.
Nha hoàn đỡ nàng nhanh chóng lui ra ngoài.
Trong sảnh chớp mắt chỉ còn lại ta và Bùi Cảnh Hành.
Bùi Cảnh Hành thấy mọi người lui xuống, lúc ấy mới xoay người lại.
Hắn ghé đến bên cạnh ta, tựa như hiềm khích vừa rồi chưa từng xảy ra.
Vừa dịu dàng rót trà cho ta.
Vừa mỉm cười khẽ thở dài:
“Phu nhân sắp xếp quả thực chu đáo cẩn thận.”
“Có được hiền thê như vậy, quả là may mắn của Cảnh Hành.”
06
Khi sắp xếp chỗ ở ban đầu.
Ta đặc biệt dặn dò An ma ma bố trí Trần Tố Tố ở một tiểu viện hẻo lánh nằm sát thư phòng của Bùi Cảnh Hành.
Nhìn từ đường chính của Hầu phủ, hai viện nằm cách nhau, tường cao ngăn trở, hoàn toàn không có lối đi tương thông, trông quy củ an phận không thể hơn.