Chương 6 - Âm Mưu Từ Điểm Thi
Nhưng trái tim tôi lại bình yên hơn bao giờ hết.
Trong toa tàu rất yên tĩnh, chỉ có tiếng xình xịch đều đều của đoàn tàu đang chạy.
Tôi nhắm mắt lại, trong đầu như đang chiếu phim, tái hiện từng khoảnh khắc của ba năm qua.
Những chồng sách vở và đề thi cao như núi.
Những chiếc bút viết đến cạn mực.
Giảng đường lúc sáu giờ sáng.
Ngọn đèn bàn lúc mười hai giờ đêm.
Bộ mặt nhăn nhó của cậu bạn cùng bàn vì một bài toán vật lý khó.
Giọng nói đầy nhiệt huyết của thầy giáo trên bục giảng.
Và cả việc, sau mỗi kỳ thi thử, tôi nhìn điểm số ngày càng nhích gần tới mục tiêu mà lặng lẽ nắm chặt tay lại.
Những hình ảnh đó, rõ nét như thể mới xảy ra ngày hôm qua.
Đó là dấu ấn rực rỡ nhất trong thanh xuân của tôi.
Là những bậc thang dẫn tôi đến với ước mơ.
Và Cố Kiến Quân, chính là kẻ muốn tung một cú đạp đổ đi chiếc thang của tôi.
Ông ta tưởng thứ mình đạp đổ chỉ là giấc mơ đại học của tôi.
Nhưng ông ta không biết, ông ta đã đạp đổ cả niềm tin và thiện ý nguyên sơ nhất mà tôi dành cho thế giới này.
Ông ta dùng cách tồi tệ nhất để dạy tôi một bài học tàn khốc nhất về cuộc đời.
Tôi từ từ mở mắt, ánh nhìn thả lỏng lên những cánh đồng lướt qua ngoài cửa sổ.
Không sao cả.
Thang đổ rồi, tôi có thể tự bắc một cái khác.
Đường bị chặn rồi, tôi có thể tự mở một con đường mới.
Chỉ cần tôi còn đứng vững, sẽ không một ai có thể thực sự đánh gục tôi.
Đoàn tàu băng qua hết thành phố này đến thành phố khác, cuối cùng cũng đến Ga Tây Bắc Kinh vào đúng giữa trưa.
Bước ra khỏi ga, dòng người ồn ào và luồng không khí nóng bỏng phả thẳng vào mặt.
Đây là lần đầu tiên tôi đến Bắc Kinh.
Thành phố mang trong mình giấc mơ của vô số người, hoành tráng, kỳ vĩ, nhưng cũng mang theo một chút áp lực khiến người ta khó thở.
Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng thức sự phồn hoa của cố đô.
Tôi bắt một chiếc taxi, chạy thẳng đến điểm đến của mình.
Đại học Thanh Hoa.
Khi chiếc taxi dừng lại ở cổng tây của Đại học Thanh Hoa, tôi ngước nhìn cổng trường cổ kính, trang nhã đó, tim tôi đập mạnh một cách mất kiểm soát.
Chính là nơi này.
Đây chính là nơi tôi ngày đêm mong nhớ.
Tôi đã vô số lần tưởng tượng trong mơ, cảnh mình kéo vali bước qua cánh cổng này.
Nhưng bây giờ, tôi lại giống như một vị khách không mời, đứng bên ngoài, đến cả tư cách bước vào cũng không có.
Cảm giác hụt hẫng và không cam lòng to lớn như một cơn sóng thủy triều nhấn chìm lấy tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu, bấm mạnh móng tay vào lòng bàn tay.
Cố Dao, bình tĩnh lại.
Mày không đến đây để than thân trách phận.
Mày đến đây để chiến đấu.
Tôi chỉnh lại quần áo, thẳng lưng, bước về phía phòng bảo vệ.
“Chào chú ạ, cho cháu hỏi đường đến Văn phòng Tuyển sinh đi hướng nào ạ?”
Chú bảo vệ nhìn tôi một cái, rồi chỉ vào bên trong.
“Cháu đi thẳng vào cổng, đến ngã tư rẽ trái, thấy tòa nhà hành chính màu đỏ đó là tới.”
“Cháu cảm ơn chú.”
Tôi xuất trình căn cước công dân, đăng ký thông tin, cuối cùng cũng bước chân qua cánh cổng mà tôi hằng ao ước.
Trong khuôn viên trường rợp bóng cây xanh tràn ngập không khí học thuật đậm chất hàn lâm.
Những sinh viên mặc áo phông, quần soóc đạp xe thong dong, tốp năm tốp ba đi ngang qua tôi.
Trên gương mặt họ, tỏa ra ánh sáng rạng rỡ của thanh xuân và sự tự tin.
Đó vốn dĩ nên là ánh sáng thuộc về tôi.
Tôi nắm chặt quai ba lô, tăng nhanh bước chân.
Văn phòng Tuyển sinh nằm trong một tòa nhà hành chính cũ kỹ.
Tôi tìm thấy căn phòng có treo biển “Văn phòng Tuyển sinh Đại học”.
Bên ngoài cửa rất yên tĩnh.
Tôi đưa tay gõ cửa.
“Mời vào.”
Tôi đẩy cửa bước vào, một cô giáo đeo kính, trông khoảng ngoài ba mươi tuổi ngẩng đầu lên.
“Chào em, em có việc gì không?” Giọng cô ấy rất nhẹ nhàng.