Chương 22 - Âm Mưu Từ Điểm Thi
“Thứ nhất, khi sự công bằng trong giáo dục bị xâm hại một cách ác ý, pháp luật của chúng ta có thể mang lại sự bảo vệ như thế nào.”
“Thứ hai, khi tình thân máu mủ xung đột với công lý pháp luật, một cá nhân độc lập nên lựa chọn ra sao.”
Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây.
Sau đó, giọng người phóng viên trở nên vô cùng trịnh trọng.
“Em Cố Dao, tôi hiểu rồi.”
“Tôi thay mặt tổ chế tác chương trình xin hứa với em.”
“Đây tuyệt đối sẽ không phải là một bản tin giật gân, câu khách.”
“Đây sẽ là một buổi tọa đàm sâu sắc, xứng đáng ghi vào lịch sử chương trình, bàn về pháp luật, sự công bằng và nhân tính.”
Cúp máy, tôi nhìn bố mẹ.
“Bố, mẹ, con quyết định rồi.”
“Con sẽ kể câu chuyện của gia đình mình cho tất cả mọi người.”
“Không phải với tư cách là một nạn nhân.”
“Mà với tư cách của một người chiến thắng.”
Bố nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập niềm tự hào chưa từng có.
Ông bước đến, ôm tôi thật chặt.
“Giỏi lắm, Dao Dao.”
“Bố ủng hộ con.”
“Dù xảy ra chuyện gì, bố mẹ vẫn luôn đứng sau lưng con.”
Mẹ cũng lau đi những giọt nước mắt lăn trên khóe mắt, gật đầu thật mạnh.
Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông sâu.
Tôi biết, từ ngày mai, thứ tôi phải đối mặt sẽ là vô số ống kính máy quay, và hàng triệu con mắt soi xét.
Nhưng tôi không sợ.
Bởi vì dưới chân tôi, là chân lý.
Trong tay tôi, nắm giữ sự thật.
Sau lưng tôi, là gia đình tôi, và hàng ngàn hàng vạn những đồng bào lương thiện, chính trực.
Cơn bão do tôi khơi mào, đã đến lúc đón bản giao hưởng cao trào nhất của nó rồi.
14
Thời gian phỏng vấn được ấn định vào hai ngày sau.
Địa điểm là trường quay của đài truyền hình.
Trong hai ngày đó, tôi không cho phép mình nghỉ ngơi.
Tôi nhốt mình trong phòng, hết lần này đến lần khác, sắp xếp lại toàn bộ diễn biến sự việc.
Tôi không chuẩn bị những lời oán thán rơi nước mắt.
Cũng không nghĩ ra những lời tuyên thệ hùng hồn.
Những gì tôi làm, là hệ thống lại tất cả bằng chứng, tất cả các điều khoản luật pháp, tất cả các điểm mấu chốt, thành một tài liệu rõ ràng rành mạch.
Thứ tôi muốn phơi bày trước ống kính không phải là cảm xúc.
Mà là sự thật, logic, và tư duy.
Tôi muốn mọi người thấy, tôi không phải là một kẻ báo thù bị phẫn nộ làm mờ lý trí.
Tôi là một người trẻ tuổi điềm tĩnh, lý trí, biết dùng pháp luật để bảo vệ chính mình.
Điều này, có sức mạnh hơn nước mắt gấp vạn lần.
Đúng lúc tôi đang chuyên tâm chuẩn bị, thì một cuộc điện thoại, lại một lần nữa phá vỡ bầu không khí bình yên của gia đình.
Là cảnh sát Lý gọi cho bố tôi.
Nội dung cuộc điện thoại rất ngắn gọn.
Vụ án của Cố Kiến Quân, đã có bước tiến mang tính quyết định.
Viện Kiểm sát nhân dân quận qua quá trình xem xét hồ sơ, nhận thấy hành vi phạm tội rõ ràng, chứng cứ xác thực, đầy đủ.
Đã chính thức đưa vụ án ra xét xử trước Tòa án nhân dân quận.
Tòa án đã thụ lý, ngày xét xử đã định.
Đồng thời, Viện kiểm sát bác bỏ đơn xin miễn truy tố vì “tình tiết vi phạm pháp luật nhỏ” do luật sư của Cố Kiến Quân đệ trình.
Lý do đưa ra là:
Nghi phạm Cố Kiến Quân có ý thức phạm tội đặc biệt xấu, gây nguy hiểm cho xã hội ở mức độ nghiêm trọng, và không có biểu hiện ăn năn hối cải.
Gia đình nghi phạm thậm chí còn tung tin đồn thất thiệt trên mạng xã hội, nhằm đánh lừa dư luận, cố tình dùng áp lực dư luận để đối đầu với quá trình điều tra xét xử của cơ quan tư pháp.
Đối với hành vi này, nhất thiết phải dựa theo pháp luật, xử lý thật nghiêm, thật nặng.
Làm gương cho kẻ khác.
Cúp điện thoại, bố tôi trầm ngâm rất lâu.
Ông bước ra ban công, châm một điếu thuốc.
Lần này, ông không thở dài.
Bóng lưng ông, qua làn khói thuốc mờ ảo, trông thẳng tắp lạ thường.
Tôi hiểu, thông báo từ Viện kiểm sát, giống như một nhát búa của tòa án, gõ mạnh xuống.