Chương 7 - Âm Mưu Trong Cung Đình
Khi nội thị bước tới tháo phượng quan, bà ta liều mạng giữ tóc, gào lên:
“Bổn cung là Khương Chiếu Tuyết! Bổn cung là hoàng hậu do bệ hạ đích thân sắc phong!”
Không ai để ý tới bà ta.
Bởi vì Khương Chiếu Tuyết thật sự đang nằm trong Trường Ninh điện.
Gầy yếu.
Tái nhợt.
Thần trí lúc tỉnh lúc mê.
Nhưng bà đã lấy lại tên của mình.
Lục Văn Xuyên bị áp giải vào Chiêu ngục.
Ban đầu ông vẫn còn kêu oan, nói mình bị phế hậu ép buộc.
Cho đến khi trong ngăn bí mật của Lục phủ tìm thấy một hộp thư.
Mỗi phong đều có tư ấn của ông.
Trong đó có một phong viết:
“Hôm nay nàng lại tỉnh, lại nhắc đến ngọc song ngư. Cần tăng liều thuốc. Mày mắt đứa trẻ càng lúc càng giống dung mạo cũ của Yên Vương, không nên để xuất hiện bên ngoài.”
Hoàng đế xem xong phong thư ấy, lập tức đập nát ngọc chặn giấy trên bàn.
Tam ty hội thẩm suốt nửa tháng.
Gia phả Khương gia bị phát hiện đã sửa đổi.
Đích nữ Khương Chiếu Tuyết vốn có, bị viết thành người đã nhập cung làm hoàng hậu.
Còn thứ nữ Khương Hàm Chương vốn có lại biến thành người vợ điên của Lục phủ.
Hoàng hậu cướp tên của nương ta, rồi gán tên mình lên người bà.
Cho nên mỗi lần nương nói “ta không phải Khương Hàm Chương”, người đời lại càng cười bà điên thêm một phần.
Chiêu này độc ác đến mức một đứa trẻ như ta cũng cảm thấy lạnh người.
Khi phán quyết được ban xuống, ta đang ngồi bên giường nương.
Nội thị tuyên đọc:
“Phế hậu Khương Hàm Chương, mạo danh khi quân, hạ độc đích tỷ, mưu hại hoàng tự, ban lụa trắng.”
“Lục Văn Xuyên, đồng mưu khi quân, giam giữ người vô tội, dùng thuốc độc hại hoàng tự, lập tức xử trảm.”
“Những người Khương gia biết chuyện, tước bỏ địa vị, ba đời không được nhập sĩ.”
“Những kẻ ở Phượng Nghi cung và Lục phủ tham gia đưa thuốc, canh giữ, làm giả hôn tịch, chủ phạm xử tử, tòng phạm lưu đày.”
Nghe hai chữ “hoàng tự”, ta vẫn cảm thấy xa lạ.
Ta chưa quen mình mang họ Tiêu.
Cũng chưa quen ánh mắt vừa đau lòng vừa áy náy của hoàng đế mỗi khi nhìn ta.
Ta chỉ nhớ khi ở Lục phủ, ta từng uống bát canh ngọt suýt lấy mạng mình.
Nhớ nương lúc bị ép uống thuốc từng nôn ra máu đen.
Nhớ bà đứng sau cánh cửa phòng củi, gọi tên ta.
Hoàng đế cầm chiếu thư tới gặp nương.
Người đứng trước giường, giọng khàn khàn.
“A Tuyết, trẫm sẽ chiêu cáo thiên hạ, khôi phục thân phận cho nàng.”
Nương nhìn người.
Bà không cảm động đến rơi nước mắt.
Cũng không lao vào lòng người.
Bà chỉ nhẹ giọng nói:
“Ta không cần phượng quan.”
Hoàng đế sững người.
Nương xoa đầu ta.
“Ta chỉ cần thiên hạ biết ba chuyện.”
“Khương Chiếu Tuyết không phải người đàn bà điên.”
“Tiêu Tuế An không phải con hoang.”
“Ta từng cứu chàng, cũng từng bị bọn họ hãm hại.”
Bà dừng một chút rồi nói tiếp:
“Một chữ cũng không được che giấu giúp bọn họ.”
Hoàng đế chậm rãi quỳ xuống.
“Được.”
“Trẫm hứa với nàng.”
Nương nhắm mắt.
“Tiêu Cảnh Hành, chàng đến quá muộn rồi.”
Yết hầu hoàng đế khẽ động.
Rất lâu sau người mới nói:
“Phải.”
“Là trẫm đến muộn.”
Ta không nói giúp người.
Bởi vì những khổ sở nương từng chịu, ta cũng tận mắt nhìn thấy.
Một câu đến muộn không thể cứu lại năm năm ấy.
10
Ngày chiếu thư được dán ngoài cung môn, rất nhiều người dân kinh thành tụ tập xung quanh.
Có thư sinh biết chữ đứng phía trước đọc lớn.
“Đích nữ Khương thị Giang Nam, Khương Chiếu Tuyết, năm xưa từng cứu Yên Vương Tiêu Cảnh Hành ở Vân Ẩn tự, bảo vệ tính mạng, chữa trị thương tích ở mắt cho người…”
Đám đông rất yên tĩnh.
Khi đọc tới đoạn “thứ muội Khương Hàm Chương cùng Lục Văn Xuyên thông đồng cướp tên, giam giữ suốt năm năm, dùng Khiên Hồn tán làm tổn hại thần trí”, có phụ nhân tại chỗ vừa khóc vừa mắng.
“Đây là chuyện con người có thể làm sao!”
“Nhốt một cô nương đang yên đang lành thành kẻ điên, còn cướp cả danh phận của người ta!”
Từ ngày ấy, không ai dám gọi nương ta là người đàn bà điên nữa.
Ta cũng được ghi tên vào ngọc điệp hoàng thất.
Tông chính hỏi hoàng đế có muốn đổi cho ta một cái tên tôn quý hơn không.
Hoàng đế nhìn về phía nương.
Nương nói:
“Không cần.”
“Tuế An rất tốt.”
Vì vậy ta vẫn tên Tuế An.
Chỉ là từ Lục Tuế An trở thành Tiêu Tuế An.
Đêm hôm đó, nương ngủ rất sâu.
Khi ngủ,giữa hai hàng mày bà vẫn nhíu chặt , ngón tay nắm chặt tay áo ta.
Ta nhẹ nhàng vỗ bà.
“Nương, không còn khóa nữa.”
“Không còn ai tới ép người uống thuốc nữa.”
Bà dường như nghe thấy, chậm rãi buông tay.
Nhưng Khiên Hồn tán đã làm tổn thương bà quá nặng.
Bà thường tỉnh táo một lúc rồi lại hồ đồ một lúc.
Có khi vừa tỉnh dậy, bà lại tưởng mình vẫn còn ở phòng củi Lục phủ, lập tức vùng vẫy muốn giấu ta đi.
“Tuế An, trốn cho kỹ.”
“Đừng để Khương Hàm Chương nhìn thấy.”
Ta liền ôm lấy bà.
“Nương, bà ta không thể hại chúng ta nữa.”
“Bà ta đã bị phế rồi.”
Trước khi bị ban chết, Khương Hàm Chương gửi tới một phong thư xin được gặp mặt.
Hoàng đế không cho bà ta gặp nương.
Trong phong thư ấy không hề có chút hối hận.
Bà ta nói điều duy nhất mình hận là năm đó đã quá mềm lòng, không giết nương ngay ở sau núi Vân Ẩn tự.
Hoàng đế đọc xong liền ném thẳng vào chậu than.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng