Chương 2 - Âm Mưu Cổ Phong

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Liễu Y Y mặc một thân lụa là mềm mại màu hồng phấn, dắt theo một bé trai bốn năm tuổi, rụt rè bước qua cửa lớn.

Tổ mẫu đã sớm ngồi trong chính sảnh, nhìn thấy bé trai kia thì cười đến không khép được miệng, liên tục vẫy tay.

“Ôi chao, tâm can bảo bối của ta, mau đến chỗ tằng tổ mẫu nào.”

Nương thân ngồi ngay ngắn ở chủ vị, vẻ mặt bình tĩnh nhìn một màn này.

Các vị quan quyến nhìn nhau, ai nấy đều mang vẻ mặt chờ xem kịch hay.

Nhà ai nạp quý thiếp mà còn mang theo một đứa con riêng lớn như vậy chứ?

Liễu Y Y đi tới trước mặt nương thân, bưng chén trà, uyển chuyển quỳ xuống.

“Mời tỷ tỷ dùng trà.”

Đúng lúc này, ta nghe thấy cây trâm bạch ngọc trên đầu Liễu Y Y the thé kêu lên.

【Con trà xanh này đúng là độc ác! Trong trà này bỏ gấp đôi thuốc sảy thai! Chỉ cần chủ mẫu uống xuống, tối nay nhất định sẽ thấy máu!】

【Đến lúc đó, chủ quân sẽ thuận lý thành chương nhốt chủ mẫu vào Phật đường, nàng ta có thể trực tiếp thượng vị!】

Ta bật đứng dậy, lạch bạch chạy đến bên nương thân, một tay túm lấy tay áo nàng.

Ta ghé sát nương thân.

Dùng giọng chỉ hai mẹ con chúng ta nghe thấy, cực nhanh nói ba chữ: “Thuốc sảy thai.”

Ý cười nơi khóe môi nương thân càng sâu.

Nàng nhìn chén trà Liễu Y Y đang nâng cao, lại nhìn phụ thân và tổ mẫu bên cạnh đang đầy mắt mong đợi.

Nàng vươn tay, vững vàng nhận lấy chén trà kia.

Đáy mắt Liễu Y Y lóe lên vẻ ác độc, phụ thân cũng hơi siết chặt nắm tay.

Nương thân bưng chén trà, cười dịu dàng mở miệng.

“Muội muội, tỷ tỷ cũng có một thứ muốn thưởng cho muội.”

Nương thân đột nhiên xoay cổ tay.

Nước trà nóng bỏng không sót một giọt, toàn bộ hắt lên gương mặt kiều diễm ướt át của Liễu Y Y.

Liễu Y Y hét thảm một tiếng, ôm mặt ngã xuống đất.

Phụ thân bật đứng dậy, giận dữ gầm lên.

“Lâm Uyển Nhu! Nàng điên rồi sao!”

Nương thân thong thả đặt chén trà rỗng xuống, ánh mắt lạnh đi.

Nàng không nói một lời, chỉ nhìn Liễu Y Y.

Các vị quan quyến ngồi đó trợn mắt càng lúc càng lớn, chỉ sợ bỏ lỡ vở kịch hay này.

Chương 3

Gương mặt vốn nõn nà của Liễu Y Y đỏ sưng một mảng lớn, thậm chí nổi lên những bọng nước trong veo.

Ta ngồi xổm xuống, nhặt một mảnh chén trà sứ trắng vỡ, ngẩng đầu nhìn phụ thân.

“Phụ thân, vì sao người lại giận nương thân ạ?”

“Chén trà vỡ vừa khóc lóc nói với con rằng, Liễu di di bỏ thuốc sảy thai đen sì vào bụng nó, xông đến mức nó khó chịu lắm.”

“Nương thân vì bảo vệ tiểu đệ đệ trong bụng, mới đổ nước trà xấu xa kia đi mà.”

Cả sảnh đầy quan quyến nháy mắt đổi sắc mặt.

Mấy vị phu nhân vừa rồi còn muốn đứng ra hòa giải lập tức rụt người về sau, ánh mắt như dao khoét về phía Liễu Y Y đang nằm dưới đất.

Mưu hại đích tử của mệnh phụ đương triều, đây chính là trọng tội phải ngồi lao ngục.

Tổ mẫu sốt ruột đến mức bật khỏi ghế thái sư, gậy chống nện mạnh xuống đất.

“Con nghiệt chướng đầy miệng hồ ngôn này, ai dạy ngươi vu hãm trưởng bối như thế!”

“Người đâu, nhốt nó vào phòng củi cho ta!”

Nương thân một tay che chở ta sau lưng, thuận tay lấy từ trong tay áo ra một khối đối bài, nặng nề đặt lên án thư.

“Vương ma ma, cầm đối bài của ta đi mời thái y.”

“Lại đến nha môn Kinh Triệu Doãn báo án, nói trong Thẩm phủ có người giữa chốn đông người mưu hại cáo mệnh triều đình.”

Sắc mặt phụ thân nháy mắt mất sạch huyết sắc.

Ông quá rõ trong chén trà kia có gì.

Nếu thái y và người của Kinh Triệu Doãn thật sự đến, nghiệm ra nước trà trên đất có thuốc sảy thai, đường làm quan của ông sẽ hoàn toàn bị hủy.

Sủng thiếp diệt thê, mưu hại đích tự, nước bọt của Ngự Sử Đài cũng có thể dìm chết ông.

Ông bước nhanh đến trước mặt nương thân, giọng đè xuống cực thấp, thậm chí mang theo mấy phần cầu xin.

“Nhu nhi, hôm nay là ngày vui của nàng, các vị phu nhân đều ở đây, chớ làm ầm ĩ đến mức quá khó coi.”

“Tiện phụ này tay chân vụng về, nhất định là bưng nhầm trà.”

Nương thân ngay cả mí mắt cũng không nâng, chỉ lặng lẽ nhìn ông.

Phụ thân nghiến răng, đột nhiên xoay người, đi tới trước mặt Liễu Y Y vẫn đang kêu gào thảm thiết, nhấc chân đạp mạnh một cước, vừa vặn đá vào ngực nàng ta.

“Độc phụ! Chủ mẫu có lòng tốt cho ngươi kính trà, ngươi lại dám hạ độc trong trà!”

“Người đâu, kéo tiện phụ này đến phòng củi hậu viện, canh giữ nghiêm ngặt!”

Liễu Y Y phun mạnh một ngụm máu, không dám tin nhìn phụ thân, trợn trắng mắt rồi đau đến ngất đi.

Bé trai tên Thẩm Tứ thấy vậy, giống như một con sói con lao tới cắn chân phụ thân, bị gã sai vặt túm cổ áo nhấc xuống.

Một trò hề nạp thiếp, cứ như vậy kết thúc bằng việc Liễu Y Y bị hủy dung.

Các quan quyến xem một màn kịch lớn, hài lòng tản đi.

Đêm xuống, nương thân ngồi trước bàn trang điểm tháo bỏ trâm vòng.

Ta nằm bò trên gối nàng, nghịch chiếc lư hương đồng kia.

“Nương thân, lư hương gia gia nói, vừa rồi phụ thân đã đến viện của tổ mẫu.”

“Tổ mẫu mắng phụ thân vô dụng. Phụ thân nói, đợi tiểu ca ca tên Thẩm Tứ kia làm nương thân sảy mất đệ đệ trong bụng, sẽ đuổi chúng ta về nhà ngoại tổ.”

Tay chải tóc của nương thân dừng giữa không trung.

Nàng nhìn chính mình trong gương đồng, chậm rãi chải suôn mái tóc dài.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)