Chương 1 - Âm Duyên Kỳ Bí

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

1

 

Tôi trời sinh bát tự mang sát, lúc chào đời mẹ vì khó sinh mà qua đời.

 

Sau khi tôi được chôn cất, một vị Đạo Lộ tiên sinh tình cờ đi ngang qua nghe thấy tiếng trẻ con khóc trong quan tài nên lập tức mở nắp cứu tôi ra. Ông nhận nuôi tôi, thu tôi làm đệ tử, truyền dạy bản lĩnh mở đường dẫn hồn.

 

Về sau, ông lâm bệnh nặng. Trước khi qua đời, ông nói với tôi:

 

— Con có bát tự mang sát, lại là đứa trẻ sinh ra từ quan tài, vốn không nên tồn tại trên thế gian này.

 

— Ta đã để lại bóng của con trong quan tài, đồng thời truyền hết bản lĩnh cả đời cho con.

 

— Hy vọng sau này con có thể thay các vong hồn mở đường, hóa giải những oan khuất trên thế gian.

 

Nói xong, ông liền cưỡi hạc về Tây.

 

Tôi cũng kế thừa y bát của ông, trở thành một Đạo Lộ tiên sinh chuyên dẫn hồn mở lối.

 

2

 

Trong linh đường im phăng phắc.

 

Giữa căn phòng rộng lớn chỉ đặt một cỗ quan tài. Bên cạnh quan tài có ba bốn người trẻ tuổi đứng đó, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn người đã khuất.

 

Cạnh quan tài đặt một chiếc bàn nhỏ. Một người trông giống đạo sĩ đang cầm quyển sách với dáng vẻ bất cần, nói với một thanh niên:

 

— Không phải tôi không chịu niệm chú vãng sinh.

 

— Người này chết rồi, nhưng hồn phách không theo các người trở về. Tôi biết siêu độ cho ai đây?

 

Hồn không trở về?

 

Vừa bước vào linh đường, nghe thấy mấy chữ ấy, tôi lập tức nhìn lên phía trên cỗ quan tài.

 

Trống không.

 

Không hề có vong hồn.

 

Đạo sĩ kia thấy tôi đi vào thì nhướng mày.

 

— Ồ, các người còn tìm cả Đạo Lộ tiên sinh đến sao?

 

— Vô ích thôi. Hồn không ở đây, cho dù mời Tam Thanh Tổ Sư tới cũng chẳng làm được gì.

 

Mấy người trẻ tuổi nghe vậy, vẻ mặt hơi thay đổi.

 

Một cô gái lên tiếng:

 

— Nếu vong hồn vẫn luôn không đi đầu thai thì sẽ thế nào?

 

Đạo sĩ không trả lời, chỉ quay sang nhìn tôi.

 

Tôi bước tới, cầm tấm di ảnh của người chết lên.

 

Đó là một chàng trai có gương mặt thanh tú.

 

Không biết có phải ảo giác hay không, người trong di ảnh dường như đang nở với tôi một nụ cười khổ.

 

— Đương nhiên là hóa thành lệ quỷ, quay về đòi mạng.

 

Đạo sĩ cố ý nói chậm lại, khiến giọng điệu trở nên âm trầm đáng sợ.

 

Cô gái nghe vậy, sắc mặt lập tức khó coi.

 

— Chỉ có thể tìm được hồn phách rồi siêu độ sao?

 

Đạo sĩ giơ một ngón tay, nhẹ nhàng lắc trước mặt cô ta.

 

— Không.

 

— Phải siêu độ trước, sau đó còn cần mở đường dẫn hồn cho cậu ta.

 

Nói xong, hắn như cười như không nhìn về phía tôi.

 

— Các người cũng hiểu chuyện đấy chứ.

 

— Biết vong hồn không chịu đầu thai, lại không thể trấn áp, nên đặc biệt tìm một Đạo Lộ tiên sinh tới dẫn hồn.

 

— Đáng tiếc, vong hồn không ở đây. Tìm Đạo Lộ tiên sinh cũng vô dụng.

 

Đạo sĩ nói xong liền đi về phía tôi, còn vỗ lên vai tôi.

 

Tôi khẽ nhíu mày, không để lộ cảm xúc mà lùi sang bên cạnh một bước.

 

Người này quá mức tự nhiên, khiến tôi không thích lắm.

 

— Biên Thập Cửu, đúng không?

 

Hắn gọi thẳng tên tôi.

 

— Tôi biết sư phụ cậu. Quan hệ giữa ông ấy và sư phụ tôi khá tốt.

 

— Nể mặt sư phụ cậu, nghe tôi khuyên một câu.

 

Đạo sĩ hạ thấp giọng.

 

— Đừng nhận vụ này.

 

— Cái chết của người này…

 

— Có vấn đề.

 

Nói xong, hắn ra hiệu bảo tôi nhìn về phía quan tài.

 

Tôi thuận theo ánh mắt hắn nhìn sang, rất nhanh đã phát hiện điểm bất thường.

 

Người chết mặc áo liệm, nằm yên bình trong quan tài.

 

Nhưng ngực và bụng đều hơi lõm xuống, dường như bên trong không có bộ xương chống đỡ.

 

Đó là một thi thể vô cùng quỷ dị.

 

Tôi suy nghĩ một lúc, sau đó nhìn về phía mấy người trẻ tuổi đứng bên cạnh.

 

— Xin lỗi.

 

3

 

Sau khi theo đạo sĩ rời khỏi linh đường, tôi mới lên tiếng hỏi:

 

— Sao anh biết tên tôi?

 

Đạo sĩ lấy từ trong ngực áo ra một cây kẹo mút, đưa cho tôi.

 

— Sư phụ tôi trước kia là sư huynh của sư phụ cậu.

 

— Hồi nhỏ cậu từng được đưa đến đạo quán của chúng tôi ăn cơm.

 

— Kết quả vì bát tự có khiếm khuyết, bị tiểu quỷ nuôi trong đạo quán ám phải quỷ khí, sốt cao mấy ngày liền.

 

Nói xong, hắn đưa cho tôi một tấm danh thiếp.

 

Trên đó viết hai chữ “Tiết Kiều”, còn in cả ảnh của hắn.

 

Sau đó, hắn lại đưa tay vẽ loạn trước mặt tôi một chuỗi ký hiệu mà tôi không hiểu, rồi nhíu mày.

 

— Xem ra cậu đã quyết định nhúng tay vào chuyện này.

 

Tôi nhướng mày.

 

Sao hắn biết?

 

— Nhưng không sao. Nếu không giải quyết nổi thì gọi cho tôi.

 

— Tôi giảm cho cậu hai mươi phần trăm.

 

Tiết Kiều nói xong, tôi không đáp lại, chỉ nhận lấy tấm danh thiếp rồi nhét vào bên trong ốp điện thoại.

 

Quả thật tôi định can dự vào chuyện này.

 

Bởi vì người đã chết kia…

 

Tôi quen.

 

4

 

Người chết tên Thu Khê, là một ngôi sao tuyến bốn.

 

Bát tự của cậu ấy rất đặc biệt. Theo lý mà nói, đáng lẽ phải nổi tiếng vang dội, thế nhưng suốt nhiều năm qua vẫn mãi không nóng không lạnh.

 

Một số người hâm mộ lớn của cậu ấy nghi ngờ vận số của cậu bị người khác mượn mất, từng tìm đến tôi một lần.

 

Nhưng tôi từ chối, còn nói với họ rằng không phải tất cả những người làm nghề huyền học đều biết xem bát tự.

 

Sau đó, người hâm mộ kia lại tìm đến tôi.

 

Nhưng lần này, thứ cô ấy mang tới lại là tin Thu Khê đã chết.

 

Cô ấy nói cái chết của cậu rất kỳ lạ. Hồn phách bị nhốt ở một nơi nào đó, mãi không thể chuyển thế luân hồi, vì vậy muốn cầu xin tôi tìm được vong hồn, mở đường dẫn âm để cậu ấy được đầu thai.

 

Ban đầu tôi không muốn nhúng tay.

 

Nhưng ánh mắt cầu xin khẩn thiết của người hâm mộ khiến tôi dao động.

 

Đúng lúc đó, lại có một lời ủy thác khác tìm tới.

 

Càng trùng hợp hơn, vong hồn mà bọn họ muốn tôi mở đường dẫn đi cũng chính là Thu Khê.

 

Nếu đã như vậy, đây chính là âm duyên.

 

Sư phụ từng nói, âm duyên tự tìm tới cửa sẽ tích được âm đức.

 

Vốn dĩ tôi không phải người trường thọ. Tích thêm một chút âm đức, có lẽ có thể kéo dài tuổi thọ.

 

Vì vậy, cả hai vụ làm ăn này tôi đều nhận.

 

5

 

Sau khi trở về nhà, tôi vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì điện thoại đã reo lên.

 

Tôi đang cầm một gói bún gạo, liếc nhìn màn hình.

 

Là người phụ trách tang lễ ban ngày gọi tới.

 

Ở đám tang, tôi đã phát hiện thi thể có điều kỳ lạ, đoán rằng người chết chắc chắn không phải tự sát như lời bọn họ nói.

 

Vì vậy, tôi không trực tiếp nhận vụ này mà tạm thời từ chối trước.

 

Tôi đánh cược rằng bọn họ sẽ còn tìm tới tôi.

 

Đồng thời sẽ mang theo một vài sự thật mà lúc trước họ không muốn nói.

 

Tiếng điện thoại rung lên trong phòng khách trống trải, nghe đặc biệt rõ ràng.

 

Lúc ấy, tôi vừa thả bún gạo vào trong nồi.

 

Vài phút sau, bún đã mềm, cuộc gọi cũng tự động ngắt.

 

Tôi dùng đũa vớt bún ra, sau đó đập thêm một quả trứng vào nồi.

 

Cuộc gọi thứ hai lại tới.

 

Tiếng rung nghe có vẻ sốt ruột, giống hệt chủ nhân của cuộc gọi.

 

Tôi cụp mắt, đặt quả trứng đã chín vào trong bát.

 

Không biết là cuộc gọi thứ mấy lại gọi đến.

 

Tôi thong thả ăn xong, dọn dẹp bát đũa.

 

Đến giây cuối cùng trước khi chuông ngừng reo, tôi mới nhấc máy.

 

Đầu dây bên kia phát hiện tôi đã bắt máy, lập tức nuốt hết những lời oán trách đang định nói vào trong.

 

— Đại sư Biên, cầu xin cậu giúp chúng tôi.

 

— Oan hồn kia không chịu đi đầu thai, vẫn luôn quấy phá.

 

Tôi rót một cốc nước.

 

— Quấy phá như thế nào?

 

Người ở đầu dây bên kia ấp a ấp úng, mãi không nói rõ được.

 

Tôi kiên nhẫn chờ đợi. Một lúc lâu sau mới đổi câu hỏi:

 

— Vậy người đó chết như thế nào?

 

Thấy tôi hỏi sang chuyện khác, người bên kia rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.

 

— Là tai nạn. Cậu ấy không cẩn thận ngã từ trên lầu xuống trong phòng của bạn mình.

 

Tôi nhướng mày, nhấp một ngụm nước.

 

— Ngã lầu ở nhà bạn?

 

— Không đúng thì phải… Trước đó các người nói với tôi rằng cậu ấy tự sát.

 

Người phụ trách tang lễ cười gượng hai tiếng.

 

— Ban đầu chúng tôi cũng tưởng là tự sát. Nhưng chiều nay, sau khi cậu rời đi, cảnh sát đến hiện trường điều tra và xác định đây không phải vụ tự sát, mà chỉ là một tai nạn ngã lầu.

 

Dường như đã tìm được điểm đột phá, người phụ trách tang lễ tiếp tục nói:

 

— Khi nãy chẳng phải cậu hỏi cậu ta quấy phá thế nào sao?

 

— Căn phòng nơi cậu ta ngã xuống là của cha nuôi tôi. Từ sau khi cậu ta chết, ngực cha nuôi tôi vẫn luôn đau nhức.

 

— Buổi tối còn mơ thấy cậu ta tới đòi mạng.

 

— Tôi đã mời mấy đạo sĩ rồi, nhưng người thì không chịu nhận, kẻ lại chỉ biết lừa tiền.

 

— Chúng tôi quen biết sư phụ cậu, đại sư Biên. Từ sau khi ông ấy lâm bệnh, tất cả những chuyện như thế này đều do cậu ra tay giải quyết. Chúng tôi tin tưởng năng lực của cậu.

 

— Cầu xin cậu giúp chúng tôi. Chúng tôi thật sự đã cùng đường rồi.

 

Chỉ trong vài câu, hắn đã kể rõ đầu đuôi câu chuyện, thậm chí còn mang sư phụ tôi ra để gây áp lực. So với dáng vẻ ấp úng ban đầu, quả thực giống như hai người hoàn toàn khác nhau.

 

Những lời hắn nói nghe cũng vô cùng đáng tin.

 

Nhưng sư phụ từng dặn tôi, đối với những thi thể chết một cách kỳ lạ, lời của người nhà hoặc bạn bè chỉ có thể tin một nửa.

 

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)