Chương 5 - Ai Mới Là Thiên Kim Thật

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lâm Tân Nguyệt càng thêm kiêu ngạo, đứng dậy nói:

“Cảm ơn mọi người, đúng là bản nhạc này do tôi tự sáng tác, xin mọi người lượng thứ.”

Một tràng pháo tay vang lên.

Tôi trực tiếp ngồi xuống ghế đàn piano.

Nhắm mắt lại.

Đầu ngón tay lướt nhẹ trên các phím đàn.

Tôi thật sự biết sáng tác.

Ngày tôi khôi phục ký ức, tôi đã tự tay viết nên một bản nhạc.

Cô Tư Tĩnh từng hỏi tôi, bản nhạc đó viết cho ai.

“Là viết cho mẹ tôi.”

Tôi mỉm cười trả lời cô.

“Mẹ em… không phải người nhà họ Lâm sao?”

“Không phải.”

Tôi lắc đầu.

“Đó chỉ là mẹ nuôi của em. Mẹ ruột của em là một người phụ nữ rất lợi hại. Bà nhớ em, và chúng em sẽ sớm đoàn tụ.”

Bản nhạc này mang tên 《Mẹ của tôi》.

Ngay khoảnh khắc tôi bắt đầu chơi, cả đại sảnh như nín thở.

Lâm Tân Nguyệt siết chặt bàn tay đến mức móng tay cắm sâu vào da, vẻ mặt đầy ghen ghét.

“Cô đàn loạn xạ đúng không? Nghe dở chết đi được.”

Tôi vừa dứt tay khỏi phím đàn, Lâm Tân Nguyệt đã khoanh tay lên tiếng.

Đám người phía dưới lúc này mới hoàn hồn, nhìn tôi rồi lại nhìn sang Lâm Tân Nguyệt.

Mẹ nuôi lập tức kéo tôi khỏi ghế đàn:

“Đừng có ở đây làm trò mất mặt nữa! Cô mà so được với Lục tiểu thư sao? Còn dám ra vẻ trước mặt người khác!”

Lâm Tân Nguyệt cười hỏi thẳng:

“Mọi người thấy tôi và cô Lâm đây, ai đàn hay hơn?”

“Dĩ nhiên là Lục tiểu thư rồi! Bản nhạc của Lâm Chi Nguyệt dở không chịu nổi, lúc nãy chúng tôi nghe mà không nổi.”

“Đúng đó, sao có thể so với Lục tiểu thư được? Đúng là một trời một vực.”

Khóe miệng mẹ nuôi cũng nở nụ cười.

Nghe tất cả mọi người đều phụ họa khen ngợi Lâm Tân Nguyệt, cô ta nhìn tôi đầy đắc ý.

Ánh mắt đó như đang nói:

“Thấy chưa, tao vẫn hơn mày.”

Ngay lúc ấy, một giọng nữ uy nghiêm vang lên trong đại sảnh:

“Tôi không nghĩ như vậy. Cô gái đầu tiên đàn rất dở, còn cô gái thứ hai mới thực sự đạt trình độ piano cấp mười.”

Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn về phía người phụ nữ mặc áo thun trắng, quần đen kia.

Trong chớp mắt, trên mặt ai cũng hiện lên vẻ khinh bỉ.

“Đâu ra bà cô dọn vệ sinh vậy? Ăn mặc thế kia mà cũng dám đến tiệc thế này, đúng là không biết xấu hổ.”

“Đây là tiệc trưởng thành của con gái tổng giám đốc Lục đấy, ai cũng vào được à? Đúng là chó mèo gì cũng lọt vào được.”

“Biến mau đi, còn dám phán xét tiểu thư nhà họ Lục. Lát nữa tổng giám đốc Lục đến, mất việc cũng chẳng biết vì sao đâu.”

Tôi cũng nhìn bà, vừa khéo bà cũng đang nhìn tôi.

Bọn họ đâu biết rằng — người đang đứng trước mặt họ chính là Lục Tĩnh, tổng giám đốc của nhà họ Lục.

“Con mụ dọn vệ sinh nào mà dám nói bản nhạc piano của tôi nghe dở? Bà biết tôi là ai không? Bà có biết hôm nay người bà phải phục vụ là ai không hả?”

Lâm Tân Nguyệt xách váy công chúa bước xuống, kiêu ngạo hệt như bà hoàng.

“Bộ đồ bà mặc cộng lại còn không bằng một hộp khăn giấy tôi dùng, còn dám mở miệng chê bai? Đợi mẹ tôi quay về, tôi sẽ cho bà cuốn gói luôn!”

Mẹ híp mắt nhìn cô ta, hỏi:

“Cô là ai?”

“Tôi? Bà không biết tôi cũng đúng thôi. Người như bà thấp kém thế này nếu không phải làm lao công thì sao có cơ hội gặp tôi. Tôi là con gái duy nhất của tổng giám đốc Lục, biết chưa?”

Lâm Tân Nguyệt khoanh tay đáp lời.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)