Chương 6 - Ai Là Phương Vân

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nụ cười trên mặt ông ta gần như không giữ nổi nữa.

Ông ta nhìn mẹ Phương Vân bên cạnh.

Bà ta bước lên nửa bước.

“Mẹ Chu Niệm, lần trước tôi đến hơi nóng vội, có vài chuyện chưa nói rõ. Hôm nay chúng tôi tới đây là thật lòng xin lỗi.”

Tôi dựa vào khung cửa.

“Xin lỗi?”

“Chuyện danh sách thi đấu quả thật chúng tôi làm không đúng. Tôi đã bàn với hiệu trưởng Tôn, muốn trực tiếp nói với chị và Chu Niệm một câu xin lỗi.”

Tôi nhìn túi hạt trong tay bà ta.

Lần trước là trái cây và bánh.

Lần này còn nâng cấp.

Tôi nói:

“Lời xin lỗi tôi nhận. Đồ thì không cần.”

Tôn Đức Minh hơi nghiêng người về phía trước.

“Mẹ Chu Niệm, hôm nay chúng tôi tới không chỉ để xin lỗi. Tôi có một đề nghị, chị nghe thử.”

08

Tôi đứng ở cửa, không cho họ vào.

Tôn Đức Minh hắng giọng.

“Danh sách tuyển chọn cuộc thi cấp quận vẫn chưa nộp chính thức. Tôi có thể thêm tên Chu Niệm trở lại, để con bé đại diện Tam Trung tham gia.”

“Nó hiện là học sinh Ngũ Trung.”

“Có thể điều phối. Hai trường trao đổi với nhau, lấy danh nghĩa cùng đào tạo.”

“Hiệu trưởng Tôn.”

Tôi ngắt lời ông ta.

“Con gái tôi đã vào đội tuyển của Ngũ Trung. Ngũ Trung sẽ đề cử nó dự thi. Không cần suất của Tam Trung.”

Mặt ông ta cứng lại.

Mẹ Phương Vân chen vào:

“Nhưng suất của Tam Trung đã được xác định. Nếu Chu Niệm đăng ký từ phía Ngũ Trung thì chẳng khác nào chiếm thêm một suất, như vậy cũng không công bằng với học sinh các trường khác.”

Tôi quay sang nhìn bà ta.

“Bà đang nói chuyện công bằng với tôi đấy à?”

Bà ta lập tức im miệng.

Tôn Đức Minh ho một tiếng rồi đổi giọng.

“Mẹ Chu Niệm, chúng ta đều vì muốn tốt cho con trẻ. Dù sao Chu Niệm cũng đã học ở Tam Trung hai năm rưỡi, vẫn có tình cảm. Cuối tháng quận xuống đánh giá, nếu nhà trường có vấn đề thì toàn bộ học sinh trong trường đều bị ảnh hưởng.”

“Ảnh hưởng những học sinh nào?”

“Toàn bộ học sinh Tam Trung…”

“Con gái tôi không còn là học sinh Tam Trung nữa.”

Khóe miệng ông ta giật một cái.

Tôi nhìn ông ta, đột nhiên muốn hỏi một chuyện.

“Hiệu trưởng Tôn, tôi hỏi ông. Suất của Phương Vân rốt cuộc lên bằng cách nào?”

Ánh mắt ông ta lóe lên.

“Đó là kết quả đánh giá tổng hợp của tổ chuyên môn.”

“Thành tích hơn bảy mươi điểm mà được đánh giá tổng hợp vào?”

Sắc mặt mẹ Phương Vân thay đổi.

“Con gái tôi không phải chỉ hơn bảy mươi. Kỳ thi tháng gần nhất nó được tám mươi lăm.”

“Vậy kỳ thi tuyển chọn cấp quận xếp thứ bao nhiêu?”

Bà ta không trả lời.

Tôi nói:

“Tôi đã kiểm tra. Kỳ thi tuyển chọn cấp quận có hơn bốn trăm học sinh tham gia. Con gái tôi đứng thứ nhất, con gái bà đứng thứ 273. Người thứ 273 được vào danh sách thi đấu, người thứ nhất bị gạch tên. Hiệu trưởng Tôn, ông nói cho tôi nghe thử, cái gọi là đánh giá tổng hợp này được đánh giá thế nào?”

Hành lang im phăng phắc.

Tiếng tivi nhà hàng xóm vọng sang lờ mờ.

Tôn Đức Minh đứng đó, môi mấp máy hai lần nhưng không phát ra tiếng.

Mẹ Phương Vân siết chặt túi hạt, các khớp ngón tay trắng bệch.

Tôi nói:

“Hai người tới xin lỗi, tôi nhận. Nhưng tôi không cần lời xin lỗi của hai người, cũng không cần suất thi của hai người. Con đường của con gái tôi, tôi tự sắp xếp.”

Tôi lùi một bước, chuẩn bị đóng cửa.

Tôn Đức Minh đột nhiên lên tiếng, giọng hạ rất thấp.

“Mẹ Chu Niệm, chị đã nói đến mức này thì tôi cũng nói thẳng với chị. Cuối tháng quận xuống đánh giá, nếu chỉ tiêu trường chúng tôi không đạt thì không chỉ ảnh hưởng tới tôi, mà cả việc phân bổ nguồn lực giáo dục của trường đều bị tác động. Con gái chị đi rồi, thành tích cuộc thi và dữ liệu xếp hạng toàn quận năm nay của chúng tôi đều sụp.”

Tôi nhìn ông ta.

“Cho nên?”

“Cho nên tôi xin chị, giúp một lần.”

Lúc nói chữ “xin”, lưng ông ta hơi cúi xuống.

Biên độ rất nhỏ.

Nhưng tôi nhìn thấy.

Tháng trước tôi tìm đến ông ta, cánh cửa còn không cho tôi bước vào.

Bây giờ ông ta đứng ngoài cửa nhà tôi, cúi lưng nói xin tôi.

Trong lòng tôi không hề cảm thấy hả hê.

Chỉ thấy một thứ gì đó lạnh buốt.

“Hiệu trưởng Tôn, tháng trước nếu ông chịu mở cánh cửa kia cho tôi bước vào, hôm nay ông đã không phải đứng ngoài cánh cửa này.”

Mặt ông ta đỏ bừng.

Mẹ Phương Vân đứng bên cạnh kéo tay áo ông ta.

Tôi nói:

“Đồ mang về đi, tôi không nhận.”

Tôi đóng cửa.

Dựa lưng lên cánh cửa, tôi nghe thấy bên ngoài im lặng rất lâu.

Khoảng hai ba phút sau mới nghe tiếng bước chân xa dần.

Tôi quay người lại thì thấy Chu Niệm đứng ở cuối hành lang.

Nó mặc đồ ngủ, tóc xõa xuống, tay cầm một cây bút.

Không biết đã nghe được bao nhiêu.

“Mẹ.”

“Ừ.”

“Thứ 273.”

“Ừ.”

Nó cúi đầu, khóe miệng cong lên.

Không phải cười.

Là một biểu cảm khó nói thành lời.

“Trước đây con còn tưởng có phải mình làm chỗ nào chưa đủ tốt không.”

Tôi đi tới, đưa tay ấn nhẹ lên đầu nó.

“Con chỗ nào cũng tốt.”

Nó không nói nữa, quay người về phòng.

Tôi đứng ngoài hành lang, sau khi cửa phòng đóng lại thì nghe tiếng lật sách bên trong.

Vài giây sau, âm thanh dừng lại.

Rồi lại vang lên.

Nó tiếp tục làm bài.

Tôi quay về phòng khách, cầm cốc nước trên bàn trà uống một ngụm.

Lạnh.

Giống lần trước.

09

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)