Chương 11 - Ai Là Người Thật Sự Nhà Họ Thẩm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi nghĩ một chút.

“Tính là mạo nhận thất bại.”

Dì suýt phun dưa hấu ra ngoài.

“Cái miệng con đúng là giống mẹ nuôi con thật.”

Tôi cúi đầu cười.

Cũng tốt.

Giống bà ấy.

Tốt hơn giống Lâm Tuyết Mai.

Sau này có người hỏi tôi:

“Hứa Thanh Lê, cô có hận mẹ ruột không?”

Tôi nói:

“Trước đây có hận.”

“Sau này không hận nữa.”

Đối phương rất bất ngờ.

“Cô tha thứ cho bà ấy rồi?”

Tôi lắc đầu.

“Không phải.”

“Là tôi phát hiện, hận bà ấy cũng sẽ chiếm lấy cuộc đời tôi.”

“Bà ấy đã lấy đi hai mươi năm của tôi rồi.”

“Phần còn lại, không cho nữa.”

Đối phương lại hỏi:

“Vậy cô cảm thấy ai mới là mẹ thật sự của cô?”

Tôi nhớ mẹ nuôi mùa đông ủ tay cho tôi.

Nhớ bà nằm trên giường bệnh vẫn lén dành tiền đóng học phí cho tôi.

Nhớ trước khi lâm chung, bà nắm tay tôi nói:

“Lê Lê, sau này ai lấy huyết thống ra ép con, con cứ chạy.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, chậm rãi nói:

“Mẹ thật sự.”

“Không phải người sinh bạn ra.”

“Mà là người biết rõ bạn không đáng tiền, nhưng vẫn không nỡ bán bạn đi.”

Sau ngày đó, tôi không bao giờ đến nhà họ Thẩm nữa.

Nhưng chuyện nhà họ Thẩm thỉnh thoảng vẫn truyền đến tai tôi.

Thẩm Kiến Thành lui về tuyến hai.

Bà cụ Thẩm rất ít gặp khách.

Thẩm Minh Châu mở một studio nhỏ ở thành phố khác, nghe nói kinh doanh bình thường, nhưng lần đầu tiên cô ta không dùng tiền của ai.

Còn Lâm Tuyết Mai.

Bà gửi cho tôi rất nhiều thư.

Lá đầu tiên nói bà sai rồi.

Lá thứ hai nói bà nhớ tôi.

Lá thứ ba nói bà mơ thấy hồi nhỏ tôi gọi bà mua hành.

Tôi chỉ đọc ba lá đầu.

Những lá sau đều bỏ vào một chiếc hộp.

Không mở.

Tôi không phải thánh nhân.

Tôi không thể thay cô bé từng đứng trong gió lạnh bán hành năm đó, nhẹ nhàng nói một câu: bỏ qua đi.

Cô bé ấy đã gọi “cô ơi” ba lần.

Người phụ nữ kia cũng không quay đầu.

Cho nên bây giờ, bà gọi “con gái” bao nhiêu lần.

Tôi cũng sẽ không quay đầu.

Tôi đặt giấy tờ mới, thư của bà ngoại và ảnh của mẹ nuôi cạnh nhau.

Hôm đó nắng rất đẹp.

Tôi ngồi trên sàn phòng khách, bỗng cảm thấy đời người thật kỳ lạ.

Có người cầm báo cáo giám định đến tìm tôi.

Nói chúng tôi có huyết thống.

Có người không có báo cáo nào, lại nuôi tôi từ nhỏ đến lớn.

Có người để lại cho tôi tài sản khổng lồ.

Nhưng đến cả cơ hội ôm tôi một cái cũng không có.

Có người đứng trước cửa nhà tôi khóc.

Không phải vì yêu tôi.

Mà vì cuối cùng bà ta phát hiện, thứ bà ta chính tay đưa đi không phải một đứa trẻ.

Mà là đường lui lớn nhất đời bà ta.

Dì lớn lại gọi tôi ở ngoài cửa.

“Thanh Lê, dưới lầu có người bán khoai lang nướng, đi không?”

Tôi đứng dậy, cất thư của bà ngoại.

“Đi.”

Dì hỏi:

“Bây giờ con giàu thế rồi, vẫn ăn khoai lang nướng à?”

Tôi thay giày, cười nói:

“Có tiền và ăn khoai lang nướng đâu có mâu thuẫn.”

“Hơn nữa.”

“Con người con nhận thân thì cẩn thận, nhưng nhận đồ ăn thì không kén.”

Dì cười mắng:

“Con đúng là sinh ra để phát tài.”

Tôi đóng cửa.

Đèn cảm ứng âm thanh ngoài hành lang sáng lên.

Lần này, tôi không giậm chân.

Nó tự sáng.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)