Trước thềm Tết Nguyên Đán, bạn trai yêu nhau ba năm hẹn tôi cùng anh ta về quê ăn Tết.
Kết quả là cơm còn chưa kịp ăn, tôi đã bị hắn đánh thuốc mê đến nửa tỉnh nửa mê.
“Vãn Trừng, nếu không trả nổi tiền thì bọn họ sẽ chặt tay anh, anh thật sự không còn cách nào khác, chỉ có thể đưa em cho họ.”
“Đừng trách anh, trách thì trách em số khổ, lại mang khuôn mặt y hệt người phụ nữ mà anh Thâm thích.”
“Đến lúc anh trả hết nợ cờ bạc rồi, em nói không chừng còn có thể sống đời vợ giàu, đây là đôi bên cùng có lợi!”
Giữa lúc đầu óc lơ mơ, cả nhà hắn đã đưa tôi đến một nơi vô cùng quen thuộc.
Thứ nhất, nơi này rất có thể chính là nhà cậu tôi.
Thứ hai, cậu tôi – một kẻ si mê chị gái – chưa từng yêu bất kỳ người phụ nữ nào ngoài mẹ tôi.
Thứ ba, năm đó chỉ vì ba tôi lườm mẹ tôi một cái mà đã bị cậu tôi tống sang châu Phi đào mỏ.
Vậy nên, đưa tôi đến tay cậu rốt cuộc là ai số khổ đây? Khó đoán thật đấy~
Bình luận