Chương 1 - Ai Là Kẻ Hạ Dược Cho Thái Tử
Thái tử biểu ca bị người hạ dược, sau đó cùng một vị tiểu thư trong phủ qua đêm.
Kẻ khả nghi có hai người, một là Tam tỷ, một là Ngũ tỷ.
Các nàng đều tranh nhau nhận chính mình đã cùng biểu ca phát sinh da thịt chi thân.
Biểu ca quay sang nhìn ta:
“Thất muội, ý muội thế nào?”
Ta mục quang như đuốc, chậm rãi vòng quanh Tam tỷ và Ngũ tỷ một lượt, rồi nghiêm nghị cất lời:
“Ta nghĩ hẳn là đại thúc mập trong phòng bếp, bởi ngày ấy hắn cũng có đi đến đình Thính Vũ Các.”
Chúng nhân: “…”
Đêm đó, biểu ca đoan trang, nghiêm cẩn lại xuất hiện trong khuê phòng ta.
Hắn bóp cằm ta, ghé sát thấp giọng nói:
“Đã rằng muội không nhớ gì, vậy để ta cùng muội hồi ức lại một phen.”
Cứu mạng! Ta nào muốn hồi ức cùng hắn, bởi hắn vốn là một kẻ biến thái giet người không chớp mắt…
1
Biểu ca ta chính là Thái tử đương triều,
thân phận tôn quý vô song.
Lần này hắn đến chốn chúng ta là để tra án.
Án vừa kết thúc,
liền lưu lại trong phủ ta tạm trú.
Không ngờ lại bị người hạ dược,
hơn nữa còn cùng một nữ tử qua đêm.
Sau đó, hắn còn làm rầm rộ,
quyết truy cho bằng được kẻ đã “ngủ” cùng hắn!
2
Ta khi ấy thật sự kinh hãi.
Người kinh thành quả nhiên khác hẳn.
Ở cái xó nhỏ chúng ta,
nếu lỡ cùng ai đó hồ đồ qua một đêm,
ắt sẽ giấu giếm, sợ hãi người đời biết được.
Thái tử biểu ca ngược lại,
tựa hồ hận không thể để thiên hạ đều hay.
Thật nói thật lòng,
chẳng lẽ hắn cho rằng thân thể của mình vô giá?
Đông cung của hắn, thị thiếp không mười cũng tám.
Còn có Thái tử phi, mà Thái tử phi lại là đại tỷ của ta.
Ngoài ra còn hai trắc phi.
Những người khác thì ta chẳng tường tận.
Suy cho cùng, hắn cũng chỉ là một cây dưa hỏng mà thôi.
3
Trước đó, người chủ động “tự thú” có hai người.
Một là Tam tỷ của ta, cùng cha khác mẹ.
Nàng do chính thất mẫu sinh ra,
còn mẫu thân ta chỉ là thiếp.
Một người khác là Ngũ tỷ, con gái của đại bá.
Lúc chính thất mẫu thấy Tam tỷ bước ra nhận,
suýt nữa tức đến hôn mê.
Ta cũng hận sắt chẳng thành thép, trừng mắt nhìn Tam tỷ.
Cùng hắn qua đêm thì có gì là vinh quang?!
Nàng lại hống hách,
tựa hồ đã sớm nhập chủ Đông cung,
ngồi lên ngôi Thái tử phi.
Huống chi, hắn vốn đã có Thái tử phi.
Cho dù không có,
thì việc hoang đường trước hôn nhân,
cũng đủ để thiên hạ chê cười!
Thật chẳng hiểu nổi,
bọn họ rốt cuộc ham cầu điều gì.
4
Tam tỷ nói,
đêm qua nàng mang một bát canh đến cho Thái tử biểu ca,
sau đó liền rời đi.
Nhưng đi được nửa đường lại quay lại,
muốn hỏi xem canh có hợp khẩu vị hay chăng.
Tam tỷ vừa khóc vừa kể:
“Không ngờ khi ta trở lại,
Thái tử biểu ca liền hóa thành sói dữ… ô ô ô…”
Nàng vừa nói vừa lén liếc Thái tử biểu ca từ sau khăn tay.
Tiếng khóc thật giả tạo biết bao.
Tam tỷ lại òa lên:
“Ta không muốn sống nữa!”
Phụ thân ta giận dữ quát:
“Đủ rồi! Ngũ nha đầu, ngươi nói đi!”
5
Ngũ tỷ dáng vẻ yếu ớt, cất lời:
“Ta vốn muốn đến xem biểu ca có lạnh không,
định làm cho người một bộ y phục.
Kết quả đến đình Thính Vũ Các,
lại thấy chẳng có gia nhân nào hầu hạ,
thấy có điều khác lạ, sợ biểu ca gặp chuyện,
liền vào xem thử.”
Nàng thần sắc đầy lo lắng,
như thể vẫn còn đang sống lại cảnh ấy.
“Chỉ thấy biểu ca mặt đỏ như say,
Thân thể nóng rực như tôm luộc.
Ta nghe nói nam tử nếu trúng thứ dược đó,
mà không cùng nữ nhân…
ắt để lại di họa cả đời.
Cho nên ta mới… Ta cũng chẳng muốn sống nữa!”
Hai người đều có lời khai.
Nhưng, một mảnh chứng cớ cũng chẳng lưu lại.
6
Thái tử biểu ca nói hắn thần trí mơ hồ, chẳng nhớ rõ là ai.
Cả sảnh đường thoáng chốc rơi vào tĩnh lặng.
Tổ mẫu mở miệng:
“Chi bằng đem cả Tam nha đầu và Ngũ nha đầu thu vào đi?”
Hoàng hậu vốn cũng từng nói sẽ chọn vài tiểu thư trong nhà đưa vào Đông cung.
Nguyên do không gì khác.
Đại tỷ gả cho Thái tử biểu ca đã ba năm, chỉ sinh được một nữ nhi.
Nghe đồn lúc sinh nở, thân thể bị thương, cả đời khó mà mang thai thêm.
Trong cung còn truyền ra lời nhỏ to, là do kẻ khác lo sợ nàng sinh quý tử, nên hãm hại nàng.
Hoàng hậu tự nhiên không cam tâm nhìn nhà mẹ đẻ suy vi, bèn muốn chọn thêm người tiến cung.
Song việc ấy vẫn chưa kịp định đoạt.
Thái tử biểu ca lại từ chối, nói:
“Ngoại tổ mẫu, phụ hoàng đã sớm kiêng kỵ Tạ gia, nay lại thêm hai nữ nhi dòng chính, e rằng không ổn.”
7
Bầu không khí nhất thời rơi vào ngưng trệ.
Ta len lén ngáp một cái.
Đột nhiên, Thái tử biểu ca cất tiếng:
“Thất muội, ý muội thế nào?”
Mọi ánh mắt liền đổ dồn về phía ta.
Tam tỷ lập tức chen lời:
“Đúng thế, Thất muội chẳng phải từng viết thoại bản, lại còn kiếm được không ít ngân lượng sao? Mau giúp chúng ta suy luận một phen.”
Quả thật ta từng viết thoại bản.
Nhưng…
Ta do dự đáp:
“Trong thoại bản của ta đều có thi thể, mà thi thể biết nói. Ở đây lại chẳng có thi thể nào cả.”
Tên thoại bản ta viết, chính là 《Thi thể biết nói》.