Chương 10 - Ai Là Dư Vi Thật Sự
Tài khoản mạng xã hội của Hàn Tụng bị tìm ra.
Phần giới thiệu cá nhân của cô ta viết: “Thạc sĩ du học / chuyên gia vận hành”, nhưng những gì cô ta đăng trước đây toàn là check-in du lịch khắp thế giới và unbox hàng hiệu.
Có người đào được quan hệ giữa Hàn Tụng và Phó giám đốc Hàn.
Một tấm ảnh họp mặt gia đình hai năm trước bị lật ra, tên thật Hàn Tụng xuất hiện rõ ràng.
“Cô ta đâu có tên Dư Vi! Cô ta tên Hàn Tụng!”
“Chú là phó giám đốc, cháu gái dùng tên đồng nghiệp để mạ vàng lý lịch, chơi bài này mượt thật.”
Một tiếng sau, ban tổ chức hội nghị phát thông báo khẩn:
“Sau khi xác minh, thân phận thật của diễn giả ‘Dư Vi’ trong buổi chia sẻ hôm nay có nghi vấn. Ban tổ chức đã tạm dừng lan truyền các tài liệu diễn thuyết liên quan và sẽ phối hợp với các bên điều tra.”
Hàn Tụng và Phó giám đốc Hàn đã rời khỏi cửa sau hội trường.
Nhưng họ không thoát được nữa.
Chuyện này đã từ một tranh chấp thân phận nội bộ công ty biến thành một sự kiện công khai.
Tôi đứng trong sảnh trung tâm hội nghị, nhìn điện thoại liên tục hiện thông báo.
Trưởng nhóm Triệu gửi WeChat:
“Tiểu Dư, em thấy chưa? Chiều nay Hàn tổng bị tập đoàn gọi lên hỏi chuyện rồi.”
Tôi trả lời: “Ừ.”
Điện thoại lại rung.
Là Trưởng phòng Hà gọi.
Tôi nhìn hai giây rồi nghe máy.
“Dư… Dư Vi à, chuyện ở hội nghị hôm nay cô thấy rồi đúng không?”
Tôi không nói gì.
“À thì, bên công ty đã khởi động điều tra chuyện của Hàn tổng rồi, sẽ cho cô một lời giải thích. Cô xem khi nào tiện tới công ty một chuyến?”
“Tới công ty làm gì?”
“Gặp mặt nói chuyện một chút, giải thích hiểu lầm…”
“Trưởng phòng Hà, lúc trước ông nói tôi ăn vạ, bảo bảo vệ áp giải tôi ra ngoài, khi đó ông đâu nói đây là hiểu lầm.”
Đầu dây bên kia im lặng mấy giây.
“Chuyện đó… là sai sót trong công việc của tôi. Tôi xin lỗi cô. Nhưng hiện tại lãnh đạo công ty rất coi trọng việc này…”
“Chuyện của tôi không phải một cuộc điện thoại của ông là có thể giải quyết.”
Tôi cúp máy.
Điện thoại lại reo.
Là văn phòng tổng giám đốc công ty gọi tới.
“Chào cô Dư Vi, tôi là thư ký Chu của văn phòng tổng giám đốc. Tổng giám đốc Trần nhờ tôi chuyển lời, công ty rất coi trọng việc này, đã khởi động quy trình đình chỉ điều tra với Phó giám đốc Hàn Chí Viễn. Sáng mai cô có tiện tới công ty một chuyến không? Tổng giám đốc Trần muốn trực tiếp gặp cô.”
Giọng điệu hoàn toàn khác Trưởng phòng Hà.
Tôi nói:
“Được. Nhưng tôi có ba điều kiện.”
“Cô nói đi.”
“Thứ nhất, rút lại toàn bộ cáo buộc sai sự thật với tôi, bao gồm cả lời đồn ‘gian dối thân phận’ đã lan ra trong ngành. Thứ hai, xin lỗi bằng văn bản. Thứ ba, trả tiền thưởng cuối năm kèm bồi thường.”
“Việc này… tôi sẽ chuyển lại cho Tổng giám đốc Trần. Ngày mai gặp mặt nói chuyện được không?”
“Được.”
Cúp máy, tôi gọi xe về phòng trọ.
Trên xe, điện thoại rung không ngừng.
Tin nhắn WeChat từ đồng nghiệp cũ liên tục gửi tới.
Có vài người trước đây quan hệ tốt với tôi, nhắn: “Dư Vi, cậu giỏi quá”, “Đáng lẽ phải để bọn họ lộ mặt từ lâu rồi.”
Còn có một tin đặc biệt chướng mắt.
Là anh Tôn.
“Tiểu Dư, chúc mừng nhé. Anh đã sớm thấy Hàn Tụng không vừa mắt rồi. Lúc đó anh nói bậy thôi, em đừng để trong lòng.”
Tôi nhìn tin nhắn đó ba giây.
Rồi tắt điện thoại.
9
Chín giờ sáng hôm sau, tôi tới công ty.
Không đi cửa sau.
Tôi đi thẳng cửa chính.
Lễ tân nhìn thấy tôi, há miệng nhưng không nói được lời nào.
Tôi đứng ở sảnh chờ một phút.
Thư ký Chu của văn phòng tổng giám đốc xuống đón tôi.
“Cô Dư Vi, Tổng giám đốc Trần đang chờ cô ở tầng mười tám.”
Trong thang máy đi lên, thư ký Chu không nói thêm câu nào thừa thãi.
Cửa phòng tổng giám đốc tầng mười tám đang mở.
Tổng giám đốc Trần ngồi sau bàn làm việc, hơn năm mươi tuổi, tóc hai bên đã bạc.