Chương 8 - Ai Là Con Gái Thật Sự
Thẩm Tịch hắng giọng, giả vờ nghiêm túc nói:
“Hay là Trần cô nương không muốn thành hôn với ta, chỉ muốn nuôi ta làm ngoại thất?”
Ờ…
Hắn lại vẫn còn nhớ!
Ta lập tức nói:
“Ngươi không thể ghi thù! Ta đã nghe lão phu nhân nói hai năm trước ngươi tránh thích khách thế nào rồi! Chiêu ta dạy ngươi đã dùng đúng không!”
Thẩm Tịch trịnh trọng nói:
“Đúng, tính như vậy, cô vẫn là ân nhân cứu mạng của ta.”
Hắn đáp sảng khoái, ngược lại khiến ta ngượng ngùng.
Ta vội khiêm tốn nói:
“Cũng không đến mức đó, chỉ tính nửa ân nhân cứu mạng thôi.”
Thẩm Tịch giao chân dung và hộ tịch cho Tùng Đào, nói hắn sẽ giúp ta điều tra.
Ta yên lòng. Bụng cũng hơi đói, liền ăn trưa cùng hắn.
Thẩm Tịch dùng đũa công cộng gắp thức ăn cho ta.
Cũng khá lễ phép.
Ta nhìn chân hắn.
Nhớ đến một lần giữa đêm khuya.
Ta thấy hắn khó khăn bước đi, ngã xuống đất, rất lâu không đứng dậy.
Thật ra chân phải của hắn đã khỏi.
Mẫu thân từng nói có thể châm cứu cho hắn, thử chữa chân trái thêm lần nữa.
Nhưng Thẩm Tịch nhất định phải bỏ xe lăn, kiên trì phục hồi.
Quá trình ấy chắc chắn rất chật vật.
Thẩm Tịch là người coi trọng thể diện, nếu không phải thân thích hay cố nhân, lời này ta không tiện mở miệng khuyên.
Ăn cơm xong.
Thẩm Tịch ngồi xe lăn, ra ngoài tiễn ta.
Bên ngoài nổi gió.
Hoa đào rơi xào xạc.
Ta ngẩng đầu, chỉ một cành hoa trên đỉnh đầu.
Hỏi Thẩm Tịch:
“Ngươi có thể bẻ cho ta một cành hoa không?”
Thẩm Tịch rũ mắt, im lặng một chút.
Ngay khi ta tưởng hắn sẽ không đồng ý.
Hắn chậm rãi đứng lên.
Sau đó giơ tay, bẻ một cành đào đẹp nhất.
Ta đứng cách hắn hai bước, cười tủm tỉm đưa tay ra.
Thẩm Tịch mím môi, nhấc chân phải.
Sau đó loạng choạng một cái.
Ta bước lên một bước.
Hắn ngã vào lòng ta.
Ta vỗ lưng hắn, ra vẻ nghiêm túc nói:
“Ừm, không tệ không tệ. Năm đó gầy còn nhẹ hơn một con lợn con. Bây giờ thân thể đủ cứng cáp rồi.”
Thẩm Tịch cầm cành đào, ánh mắt nhìn ta mang theo một chút ẩm ướt.
Hắn gọi ta:
“Trần cô nương, có lẽ chân ta cả đời cũng không khỏi.”
Hai chữ cả đời nghe nặng trĩu.
Ta nghe vào tai cũng cảm thấy hơi khó xử.
Ta nhìn hắn nói:
“Bây giờ ngươi không có người trong lòng, ta cũng lớn rồi. Chúng ta có thể thử ở bên nhau một thời gian.”
Thẩm Tịch cũng nhìn ta.
Hắn im lặng một lúc rồi nói:
“Sau khi ở bên nhau thì sao?”
Câu hỏi này thật kỳ lạ.
Trong đầu ta hiện ra rất nhiều đáp án.
“Có lẽ kết quả không tốt. Hắn thích yên tĩnh, ta thích náo nhiệt, chơi không đến một chỗ.”
“Đề nghị này thật sự quá lỗ mãng! Haiz, đều tại ta thấy người ta đẹp nên nghĩ quá nhiều.”
“Vì sao hắn luôn hỏi chuyện sau này?”
Nhưng những đáp án này.
Dưới ánh nhìn của Thẩm Tịch, ta lại không nói ra được.
Ta cảm thấy hắn đều không muốn nghe.
Ta trực tiếp cướp cành đào của hắn, quất một cái lên mu bàn tay hắn, tức giận nói:
“Hỏi đông hỏi tây! Có phải chỉ sống đến ngày mai đâu! Còn mấy chục năm nữa. Nghĩ nhiều như vậy làm gì! Được rồi, ta phải đi. Chuyện của chúng ta cứ quyết định như thế.”
Ta quay người đi một đoạn.
Bỗng nhớ Thẩm Tịch còn nợ ta tiền tháng!
Sau khi quay lại.
Thấy Thẩm Tịch vẫn đứng tại chỗ.
Hắn cúi đầu vuốt mu bàn tay, không biết đang nghĩ gì.
Ta đột ngột quay về.
Hắn như bị dọa một chút.
Rất nhanh giấu tay ra sau lưng.
Ta chìa tay:
“Hai mươi lượng!”
Thẩm Tịch nhìn ta, không hiểu sao lại bắt đầu cười.
Hắn bảo ta dìu.
Nhảy từng bước một trở về.
Ta chê phiền, dứt khoát cõng hắn.
May mà sức ta lớn, vóc người cũng không thấp.
Thẩm Tịch sai Tùng Đào đi lấy tiền, cùng ta ngồi ở gian ngoài.
Ta kéo mặt ngọc hình quả dưa xanh từ cổ ra, vui vẻ nói:
“Đây là ngươi tặng ta, ta vẫn luôn đeo trên người.”
Ta để hắn sờ một chút.
Thẩm Tịch do dự, sờ mặt ngọc.
Ta đắc ý nói:
“Thế nào, xúc cảm rất tốt đúng không. Mỗi tối trước khi ngủ ta đều phải sờ rất lâu! Mẫu thân nói con người cũng sẽ nuôi dưỡng ngọc. Ta thấy tiểu Qua Qua của ta càng ngày càng sáng trong rồi.”
Thẩm Tịch nâng mặt ngọc trong tay, thấp giọng nói:
“Không ngờ cô lại đối đãi với nó dụng tâm như vậy.”
Ta nghiêm túc nói:
“Ngươi dụng tâm tặng quà cho ta, đương nhiên ta cũng phải dụng tâm đối đãi với nó, tâm ý đều phải được hai bên trân trọng.”
Hai năm ở Hầu phủ, ta cũng coi như đã mở mang kiến thức.
Biết dù với thân phận như Thẩm Tịch, muốn tìm một mặt ngọc hình quả dưa xanh như vậy cũng rất tốn công.
Lúc ấy hắn phá án ở Giang Nam, công việc bề bộn, vậy mà vẫn phí tâm tư chọn quà cho ta.
Đương nhiên ta phải trân trọng thật tốt.
Ơ?
Không đúng.
Ta đột nhiên ngẩng đầu, mờ mịt nhìn hắn nói:
“Khi đó ngươi mới gặp ta một lần đã chọn món quà quý giá như vậy. Chẳng lẽ vừa gặp đã yêu ta?!”
Dường như Thẩm Tịch bị ta hỏi khó.
Hắn nghĩ ngợi rồi mới nói:
“Cũng không phải. Hai năm trước cô mới mười ba, sao ta có thể có suy nghĩ ấy. Chỉ là đã sớm biết cô sẽ định thân với ta, liền… liền nghĩ đến cuộc sống sau này, để tâm một chút.”
Ồ, cũng đúng.
Ta nhớ dáng vẻ mình bò ra khỏi hồ sen lúc mới gặp.
Chính mình cũng không nhịn được bật cười.
Lão phu nhân luôn nói tính Thẩm Tịch cô độc lạnh nhạt.