Chương 4 - Ai Hầm Canh Này
Tôi không thể chỉ ngồi đợi.
Tôi lấy điện thoại ra, tìm kiếm trên mạng một món đồ.
Bút ghi âm siêu nhỏ.
Tôi chọn loại có thời lượng pin lâu nhất và dễ ngụy trang nhất.
Giao hàng hỏa tốc trong thành phố.
Một tiếng sau, tôi nhận được nó trong một quán cà phê.
Nó còn nhỏ hơn cả ngón tay út của tôi.
Tôi nhìn vật thể nhỏ bé này.
Đây là vũ khí của tôi.
Tôi cần bằng chứng. Bằng chứng thép khiến hai mẹ con bọn họ không thể chối cãi.
05
Chiều Chủ Nhật.
Tôi báo với Ngụy Sâm rằng tôi muốn đi thăm mẹ chồng.
“Sao tự dưng lại nhớ ra đi thăm mẹ thế?” Anh ta đang xem bóng đá, không buồn quay đầu lại.
“Em về nhà ngoại, mẹ em cứ nhắc mãi. Bà bảo em làm con dâu cũng nên đến thăm mẹ chồng. Tiện thể, cảm ơn bài ‘thuốc’ mẹ cho.”
Tôi cố tình nhấn mạnh chữ “thuốc”.
Bàn tay đang cầm điều khiển của Ngụy Sâm khựng lại.
Anh ta quay đầu, nhìn tôi.
“Em tự đi à?”
“Vâng,” tôi cười rất tự nhiên, “Anh không phải đang xem bóng đá sao? Em tự đi là được rồi.”
“Cũng được,” anh ta gật đầu, quay lại xem tivi, “Thế em thay anh hỏi thăm mẹ nhé.”
“Em biết rồi.”
Tôi thay quần áo, xách một túi hoa quả ra khỏi nhà.
Chiếc bút ghi âm đã được tôi giấu trong ngăn phụ của ví tiền.
Tôi hít một hơi thật sâu, bấm nút khởi động.
Tôi lại đến khu tập thể cũ nát đó.
Ban ngày, nơi này trông còn xập xệ hơn ban đêm. Tường tróc lở, dây điện chằng chịt như mạng nhện.
Tôi bước đến cổng đơn nguyên 3, ngẩng lên nhìn cửa sổ phòng 301. Cửa sổ đóng kín, rèm che sụp.
Tôi bước vào.
Trong hành lang vẫn là cái mùi ẩm mốc quen thuộc đó.
Tôi bước từng bước lên tầng ba.
Đứng trước cửa phòng 301.
Tôi có thể nghe thấy tiếng tivi vọng ra.
Tôi giơ tay gõ cửa. Cốc, cốc, cốc.
m thanh vang lên vô cùng chói tai trong dãy hành lang tĩnh mịch.
Tiếng tivi bên trong tắt ngóm.
“Ai đấy?”
Một giọng nữ già nua nhưng đầy sinh lực vọng ra. Là giọng của mẹ chồng tôi.
“Mẹ ơi, con là Thẩm Du đây ạ.”
Bên trong vang lên tiếng dép lê lê trên sàn nhà.
Tiếng mở khóa lách cách.
Cửa hé ra một khe hở. Khuôn mặt mẹ chồng hiện ra sau cánh cửa.
Thấy tôi, bà ta tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc.
“Thẩm Du? Sao con lại đến đây?”
“Con đến thăm mẹ ạ,” tôi đưa túi hoa quả ra, “Ngụy Sâm đang xem bóng đá nên con qua một mình.”
“Ôi dào, con bé này, đến thì đến, còn bày vẽ quà cáp làm gì.”
Vẻ kinh ngạc trên mặt bà ta rất nhanh được thay bằng nụ cười đon đả.
Bà ta kéo tôi vào nhà. “Vào đi con, mau vào đi.”
Căn nhà không lớn, có hai phòng ngủ, một phòng khách. Đồ đạc đều cũ kỹ nhưng được dọn dẹp sạch sẽ.
Trong không khí phảng phất mùi thuốc đông y nồng nặc mà tôi quá đỗi quen thuộc.
Đó chính là mùi bát canh tôi uống mỗi ngày.
Mùi phát ra từ bếp.
Cửa bếp đang mở, trên bếp gas đang ninh một chiếc nồi đất.
“Mẹ đang hầm canh đấy ạ?” Tôi giả vờ tò mò hỏi.
“Ừ,” bà ta cười hề hề, “Người già xương cốt giòn rồi, phải hầm chút canh bổ sung canxi.”
Bà ta vừa nói vừa rót nước cho tôi. “Sức khỏe con dạo này thế nào? Khá hơn chút nào chưa?”
“Khá hơn nhiều rồi mẹ ạ,” tôi ngồi trên sô-pha, “Cũng nhờ Ngụy Sâm ngày nào cũng hầm canh cho con, hiệu quả lắm ạ.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà ta.
“Hôm nay con đến cũng là muốn cảm ơn mẹ. Ngụy Sâm nói bài thuốc đó là do mẹ chỉ cho anh ấy.”
Động tác rót nước của mẹ chồng khựng lại một nhịp. Nước sóng sánh tràn ra ngoài vài giọt.
Bà ta nhanh tay lấy giẻ lau sạch.
“Gớm, cái thằng này, chuyện gì cũng kể cho con nghe.”
Bà ta đưa cốc nước cho tôi, nụ cười trên mặt có phần thiếu tự nhiên.
“Cũng không phải bài thuốc gì quý giá đâu, chỉ là mấy loại dược liệu bổ khí huyết bình thường thôi. Con khỏe lên được chủ yếu vẫn là nhờ Ngụy Sâm chăm sóc tốt.”
Bà ta lại đẩy công trạng về phía Ngụy Sâm. Kín kẽ vô cùng.
“Dù sao cũng phải cảm ơn mẹ ạ,” tôi tiếp tục nói, “À đúng rồi mẹ, trong canh đó cho những gì thế ạ? Con cứ thấy uống xong người lơ mơ, lúc nào cũng buồn ngủ.”
Tôi giả vờ như vô tình hỏi.
Ánh mắt mẹ chồng lóe lên vẻ cảnh giác.
“Chỉ là mấy thứ đương quy, hoàng kỳ, táo đỏ… gì đó thôi. Toàn đồ ôn bổ cả. Con buồn ngủ là do cơ thể suy nhược, thuốc ngấm vào người phát huy tác dụng đấy, là chuyện tốt.”
Lời giải thích của bà ta không một kẽ hở.
Tôi gật gật đầu, không gặng hỏi thêm.
Tôi biết, có cạy miệng bà ta cũng không moi được gì.
Tôi cần phải để chính bọn họ tự nói ra.
Tôi ngồi nói chuyện phiếm với bà ta một lúc.
Sau đó, tôi lấy cớ xin đi vệ sinh.
Nhà vệ sinh rất nhỏ, nằm ngay cạnh bếp.
Tôi bước vào, không đóng cửa ngay.
Tôi rút chiếc bút ghi âm từ trong ngăn phụ của ví ra.
Thùng rác trong bếp không có nắp đậy.
Tôi thấy bên trong vứt vài cái túi đựng dược liệu.
Tôi giả vờ chỉnh lại quần áo, nghiêng người, dùng một động tác cực nhỏ ném chiếc bút ghi âm vào trong thùng rác.
Trong thùng rác có sẵn rau vụn và giấy lộn, bút rơi vào không phát ra tiếng động nào.
Vị trí của nó rất hiểm, bị một cái túi ni-lông che khuất, nếu không nhìn kỹ thì căn bản không thể phát hiện ra.
Tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh.
“Mẹ ơi, công ty con có chút việc, con xin phép về trước ạ.”
“Sao về sớm thế? Ở lại ăn cơm rồi hẵng về.”